Năm ấy là mùa hạ, cái nắng oi ả c*̀ng tiếng ve sầu kêu inh ỏi làm người ta khó chịu. Có một cô gái tay cầm smartphone đang nhấn số để gọi điện cho ai đó, cô vừa đi vừa tìm bóng râm để vào tránh nắng. Bên đầu dây kia nhấc máy,là một giọng nam trầm. - Alo, chuyện gì nữa đây?! - Bên kia giọng điệu tỏ vẻ khó chịu - Nàyyyy!!! Lấy xe em chạy về mà còn nói giọng điệu đó hả!? Mau trả xe - Cô quát lớn, đôi mắt lóe lên vẻ tức giận - Đang lười, mai trả - Giọng điệu bất cần đời phát lên rồi c*́p máy ngang - Yaaa...Đồ đáng ghét!!! - Cô nắm chặt điện thoại, hét to giữa con đường oi bức _______________
Chương 3: Chịu đựng
Lần Cuối Gọi Tên Em!!!Tác giả: Hữu NhânNăm ấy là mùa hạ, cái nắng oi ả c*̀ng tiếng ve sầu kêu inh ỏi làm người ta khó chịu. Có một cô gái tay cầm smartphone đang nhấn số để gọi điện cho ai đó, cô vừa đi vừa tìm bóng râm để vào tránh nắng. Bên đầu dây kia nhấc máy,là một giọng nam trầm. - Alo, chuyện gì nữa đây?! - Bên kia giọng điệu tỏ vẻ khó chịu - Nàyyyy!!! Lấy xe em chạy về mà còn nói giọng điệu đó hả!? Mau trả xe - Cô quát lớn, đôi mắt lóe lên vẻ tức giận - Đang lười, mai trả - Giọng điệu bất cần đời phát lên rồi c*́p máy ngang - Yaaa...Đồ đáng ghét!!! - Cô nắm chặt điện thoại, hét to giữa con đường oi bức _______________ Cô trở về nhà trông bộ dạng thê thảm, tóc tai rũ rượi, mặt mài, tóc tai ám mùi nắng. Đang định dắt xe vào trong nhà thì có tiếng nói vọng ra- Hứa An Hạ, cuộc hẹn thế nào rồi! Con và Dương Khải Hoàng có vui vẻ không? Kể mẹ nghe nào - Mẹ c*̉a An Hạ ( Hứa Hoài Vân) niềm nở ra đón, tay còn cầm giá múc canh ôm con gái vào lòngCô thở dài ngao ngán, kể rõ sự tình cho mẹ nghe. Khuôn mặt mẹ cô lộ rõ vẻ thất vọng, đưa tay xoa đầu con gái.- Mẹ xin lỗi, vì mẹ mà con chịu ức hiếp quá nhiều rồi. Mẹ đúng là tệ mà. Bắt con quen công tử giàu có để hưởng lợi từ con gái. Mẹ thật không đáng là mẹ con!!! - Mẹ cô khóc ôm cô vào lòng. Cô nhìn mẹ c*̃ng không kiềm được nước mắt.- Mẹ à...Con giỏi chịu đựng lắm. Chỉ cần mẹ đỡ lo toan cho cuộc sống thì con vui rồi. Chút khó chịu này không hạ gục được con đâu!!! - Cô chùi nước mắt cho mẹ, nở nụ cười thật tươi nhủ lòng sẽ không khuất phục dễ như vậy. Cô cần "tiền" c*̉a hắn, còn hắn cần "danh phận ảo" c*̉a cô. Mục đích đã quá rõ ràng, chịu được thì gia đình cô sẽ sung túc________________
Cô trở về nhà trông bộ dạng thê thảm, tóc tai rũ rượi, mặt mài, tóc tai ám mùi nắng. Đang định dắt xe vào trong nhà thì có tiếng nói vọng ra
- Hứa An Hạ, cuộc hẹn thế nào rồi! Con và Dương Khải Hoàng có vui vẻ không? Kể mẹ nghe nào - Mẹ c*̉a An Hạ ( Hứa Hoài Vân) niềm nở ra đón, tay còn cầm giá múc canh ôm con gái vào lòng
Cô thở dài ngao ngán, kể rõ sự tình cho mẹ nghe. Khuôn mặt mẹ cô lộ rõ vẻ thất vọng, đưa tay xoa đầu con gái.
- Mẹ xin lỗi, vì mẹ mà con chịu ức hiếp quá nhiều rồi. Mẹ đúng là tệ mà. Bắt con quen công tử giàu có để hưởng lợi từ con gái. Mẹ thật không đáng là mẹ con!!! - Mẹ cô khóc ôm cô vào lòng. Cô nhìn mẹ c*̃ng không kiềm được nước mắt.
- Mẹ à...Con giỏi chịu đựng lắm. Chỉ cần mẹ đỡ lo toan cho cuộc sống thì con vui rồi. Chút khó chịu này không hạ gục được con đâu!!! - Cô chùi nước mắt cho mẹ, nở nụ cười thật tươi nhủ lòng sẽ không khuất phục dễ như vậy. Cô cần "tiền" c*̉a hắn, còn hắn cần "danh phận ảo" c*̉a cô. Mục đích đã quá rõ ràng, chịu được thì gia đình cô sẽ sung túc
________________
Lần Cuối Gọi Tên Em!!!Tác giả: Hữu NhânNăm ấy là mùa hạ, cái nắng oi ả c*̀ng tiếng ve sầu kêu inh ỏi làm người ta khó chịu. Có một cô gái tay cầm smartphone đang nhấn số để gọi điện cho ai đó, cô vừa đi vừa tìm bóng râm để vào tránh nắng. Bên đầu dây kia nhấc máy,là một giọng nam trầm. - Alo, chuyện gì nữa đây?! - Bên kia giọng điệu tỏ vẻ khó chịu - Nàyyyy!!! Lấy xe em chạy về mà còn nói giọng điệu đó hả!? Mau trả xe - Cô quát lớn, đôi mắt lóe lên vẻ tức giận - Đang lười, mai trả - Giọng điệu bất cần đời phát lên rồi c*́p máy ngang - Yaaa...Đồ đáng ghét!!! - Cô nắm chặt điện thoại, hét to giữa con đường oi bức _______________ Cô trở về nhà trông bộ dạng thê thảm, tóc tai rũ rượi, mặt mài, tóc tai ám mùi nắng. Đang định dắt xe vào trong nhà thì có tiếng nói vọng ra- Hứa An Hạ, cuộc hẹn thế nào rồi! Con và Dương Khải Hoàng có vui vẻ không? Kể mẹ nghe nào - Mẹ c*̉a An Hạ ( Hứa Hoài Vân) niềm nở ra đón, tay còn cầm giá múc canh ôm con gái vào lòngCô thở dài ngao ngán, kể rõ sự tình cho mẹ nghe. Khuôn mặt mẹ cô lộ rõ vẻ thất vọng, đưa tay xoa đầu con gái.- Mẹ xin lỗi, vì mẹ mà con chịu ức hiếp quá nhiều rồi. Mẹ đúng là tệ mà. Bắt con quen công tử giàu có để hưởng lợi từ con gái. Mẹ thật không đáng là mẹ con!!! - Mẹ cô khóc ôm cô vào lòng. Cô nhìn mẹ c*̃ng không kiềm được nước mắt.- Mẹ à...Con giỏi chịu đựng lắm. Chỉ cần mẹ đỡ lo toan cho cuộc sống thì con vui rồi. Chút khó chịu này không hạ gục được con đâu!!! - Cô chùi nước mắt cho mẹ, nở nụ cười thật tươi nhủ lòng sẽ không khuất phục dễ như vậy. Cô cần "tiền" c*̉a hắn, còn hắn cần "danh phận ảo" c*̉a cô. Mục đích đã quá rõ ràng, chịu được thì gia đình cô sẽ sung túc________________