Tác giả:

Gắp nghìn con hạt giấy em chỉ mong 1 điếu uớc _là tiếng chuông điện thoại của Nghi...a.lô_ Nghi nghe điện thoại giọng vẫn còn ngáy ngủ - Giờ này mà còn ngủ hả con kia_ đầu dây bên kia hét lên - Còn sớm mà_Nghi trả lời mà mắt vẩn nhắm - Sớm cái con khỉ ấy_đầu dây bên kia tức giận (người này là Nhi đó) - Mới 5h không sớm vậy mấy giờ mấy sớm hả_Nghi - 5 cái đầu heo mấy á bây giờ là 9h rồi_Nhi - Thì đã sao nào giờ là hè mà thức sớm làm gì_Nghi nói rồi tắt điện thoại không cho Nhi nói gì thêm - Trời con này ngon hôm nay giám tắt điện thoại của chị mày hả_Nhi - sao nó chưa thức đúng không_ Phương nhìn thái độ của Nhi nảy giờ cô cũng hiểu - Ừ thôi mình vào nhà kêu nó đi_Nhi - Ơ vào bằng cách nào_ M.Phương ngây thơ hỏi -trời thì bấm chuông_ Nhi nhăn mày vì câu hỏi hết sức ngu của Mai Phương - Vậy sao nãy giờ mầy không nói sớm! làm đứng ngoài nắng vừa nóng mà còn mệt nữa_Phương bực xã cho Nhi 1 tràng - Thôi thôi mầy đừng có nhăn nữa_ Nhi nói rồi đi tới bấm chuông nghe tiếng chuông ông quản gia…

Chương 20: Trở về

Thiên Thần Phá PháchTác giả: Triệu DiGắp nghìn con hạt giấy em chỉ mong 1 điếu uớc _là tiếng chuông điện thoại của Nghi...a.lô_ Nghi nghe điện thoại giọng vẫn còn ngáy ngủ - Giờ này mà còn ngủ hả con kia_ đầu dây bên kia hét lên - Còn sớm mà_Nghi trả lời mà mắt vẩn nhắm - Sớm cái con khỉ ấy_đầu dây bên kia tức giận (người này là Nhi đó) - Mới 5h không sớm vậy mấy giờ mấy sớm hả_Nghi - 5 cái đầu heo mấy á bây giờ là 9h rồi_Nhi - Thì đã sao nào giờ là hè mà thức sớm làm gì_Nghi nói rồi tắt điện thoại không cho Nhi nói gì thêm - Trời con này ngon hôm nay giám tắt điện thoại của chị mày hả_Nhi - sao nó chưa thức đúng không_ Phương nhìn thái độ của Nhi nảy giờ cô cũng hiểu - Ừ thôi mình vào nhà kêu nó đi_Nhi - Ơ vào bằng cách nào_ M.Phương ngây thơ hỏi -trời thì bấm chuông_ Nhi nhăn mày vì câu hỏi hết sức ngu của Mai Phương - Vậy sao nãy giờ mầy không nói sớm! làm đứng ngoài nắng vừa nóng mà còn mệt nữa_Phương bực xã cho Nhi 1 tràng - Thôi thôi mầy đừng có nhăn nữa_ Nhi nói rồi đi tới bấm chuông nghe tiếng chuông ông quản gia… Trước cửa sân bay tân sơn nhất, 2 cô gái đứng đó tay cầm vali, từ xa 1 chiếc xe đen bóng chạy đến chỗ 2 người xe dừng lại trước chỗ 2 cô đứng, trên xe 1 người đàn ông khoảng 50 tuổi bước xuống xe.Người đàng ông đi đến trước mặt 2 cô, cung kính cuối người 45°" Chào mừng 2 tiểu thư trở về"2 cô nhẹ gật đầu rồi bước vô xe.Trên xe 2 người giữ im lặng không ai nói gì.Họ đưa mắt nhìn ra cửa sổ, mỗi người theo đuổi riêng suy nghĩ của mình.Khi về đến nhà 2 người không vội vào nhà, 2 cô đứng nhìn ngôi biệt thự vừa xa lạ vừa thân thuộc, trong lòng hàng ngàn cảm xúc dâng trào.Đứng đó 1 lúc 2 người cũng vào nhà, ngồi ở sofa nơi phòng khách." Cũng đã 3 năm rồi! Thời gian trôi thật là nhanh" Phương nhấp 1 ngụm nước cam người làm vừa mang ra từ tốn lên tiếng." Ừ! Nhanh thật " Nhi nhẹ gật đầu" Lúc ở sân bay tao nhìn thấy Mạnh Lâm" Phương nhẹ tênh nói.Nhi giật mình khi nghe tên Mạnh Lâm bởi khi nghe đến tên đó 1 cái tên khác sẽ suất hiện trong đầu cô." Ừ " Nhi cố bình thản trả lời Phương.Sau đó Phương cũng không muốn nói thêm gì, mà Nhi cũng không hỏi gì thêm.Bởi trong đầu họ đang rất rối.vì khi nhắc đến Mạnh Lâm họ sẽ nhớ đến những người liên quan đến cậu ấy.

Trước cửa sân bay tân sơn nhất, 2 cô gái đứng đó tay cầm vali, từ xa 1 chiếc xe đen bóng chạy đến chỗ 2 người xe dừng lại trước chỗ 2 cô đứng, trên xe 1 người đàn ông khoảng 50 tuổi bước xuống xe.

Người đàng ông đi đến trước mặt 2 cô, cung kính cuối người 45°

" Chào mừng 2 tiểu thư trở về"

2 cô nhẹ gật đầu rồi bước vô xe.

Trên xe 2 người giữ im lặng không ai nói gì.

Họ đưa mắt nhìn ra cửa sổ, mỗi người theo đuổi riêng suy nghĩ của mình.

Khi về đến nhà 2 người không vội vào nhà, 2 cô đứng nhìn ngôi biệt thự vừa xa lạ vừa thân thuộc, trong lòng hàng ngàn cảm xúc dâng trào.

Đứng đó 1 lúc 2 người cũng vào nhà, ngồi ở sofa nơi phòng khách.

" Cũng đã 3 năm rồi! Thời gian trôi thật là nhanh" Phương nhấp 1 ngụm nước cam người làm vừa mang ra từ tốn lên tiếng.

" Ừ! Nhanh thật " Nhi nhẹ gật đầu

" Lúc ở sân bay tao nhìn thấy Mạnh Lâm" Phương nhẹ tênh nói.

Nhi giật mình khi nghe tên Mạnh Lâm bởi khi nghe đến tên đó 1 cái tên khác sẽ suất hiện trong đầu cô.

" Ừ " Nhi cố bình thản trả lời Phương.

Sau đó Phương cũng không muốn nói thêm gì, mà Nhi cũng không hỏi gì thêm.

Bởi trong đầu họ đang rất rối.vì khi nhắc đến Mạnh Lâm họ sẽ nhớ đến những người liên quan đến cậu ấy.

Thiên Thần Phá PháchTác giả: Triệu DiGắp nghìn con hạt giấy em chỉ mong 1 điếu uớc _là tiếng chuông điện thoại của Nghi...a.lô_ Nghi nghe điện thoại giọng vẫn còn ngáy ngủ - Giờ này mà còn ngủ hả con kia_ đầu dây bên kia hét lên - Còn sớm mà_Nghi trả lời mà mắt vẩn nhắm - Sớm cái con khỉ ấy_đầu dây bên kia tức giận (người này là Nhi đó) - Mới 5h không sớm vậy mấy giờ mấy sớm hả_Nghi - 5 cái đầu heo mấy á bây giờ là 9h rồi_Nhi - Thì đã sao nào giờ là hè mà thức sớm làm gì_Nghi nói rồi tắt điện thoại không cho Nhi nói gì thêm - Trời con này ngon hôm nay giám tắt điện thoại của chị mày hả_Nhi - sao nó chưa thức đúng không_ Phương nhìn thái độ của Nhi nảy giờ cô cũng hiểu - Ừ thôi mình vào nhà kêu nó đi_Nhi - Ơ vào bằng cách nào_ M.Phương ngây thơ hỏi -trời thì bấm chuông_ Nhi nhăn mày vì câu hỏi hết sức ngu của Mai Phương - Vậy sao nãy giờ mầy không nói sớm! làm đứng ngoài nắng vừa nóng mà còn mệt nữa_Phương bực xã cho Nhi 1 tràng - Thôi thôi mầy đừng có nhăn nữa_ Nhi nói rồi đi tới bấm chuông nghe tiếng chuông ông quản gia… Trước cửa sân bay tân sơn nhất, 2 cô gái đứng đó tay cầm vali, từ xa 1 chiếc xe đen bóng chạy đến chỗ 2 người xe dừng lại trước chỗ 2 cô đứng, trên xe 1 người đàn ông khoảng 50 tuổi bước xuống xe.Người đàng ông đi đến trước mặt 2 cô, cung kính cuối người 45°" Chào mừng 2 tiểu thư trở về"2 cô nhẹ gật đầu rồi bước vô xe.Trên xe 2 người giữ im lặng không ai nói gì.Họ đưa mắt nhìn ra cửa sổ, mỗi người theo đuổi riêng suy nghĩ của mình.Khi về đến nhà 2 người không vội vào nhà, 2 cô đứng nhìn ngôi biệt thự vừa xa lạ vừa thân thuộc, trong lòng hàng ngàn cảm xúc dâng trào.Đứng đó 1 lúc 2 người cũng vào nhà, ngồi ở sofa nơi phòng khách." Cũng đã 3 năm rồi! Thời gian trôi thật là nhanh" Phương nhấp 1 ngụm nước cam người làm vừa mang ra từ tốn lên tiếng." Ừ! Nhanh thật " Nhi nhẹ gật đầu" Lúc ở sân bay tao nhìn thấy Mạnh Lâm" Phương nhẹ tênh nói.Nhi giật mình khi nghe tên Mạnh Lâm bởi khi nghe đến tên đó 1 cái tên khác sẽ suất hiện trong đầu cô." Ừ " Nhi cố bình thản trả lời Phương.Sau đó Phương cũng không muốn nói thêm gì, mà Nhi cũng không hỏi gì thêm.Bởi trong đầu họ đang rất rối.vì khi nhắc đến Mạnh Lâm họ sẽ nhớ đến những người liên quan đến cậu ấy.

Chương 20: Trở về