Tác giả:

+Nhân vật nữ chính:Uyển Minh Như (19+) được nhận nuôi hồi năm sáu tuổi. Bị hành hạ lên bờ xuống ruộng đến sống không bằng chết. +Nhân vật nam chính: Lâm Minh Hiếu (19+). Tính cách: thích hành hạ cơ thể nhỏ của Uyển Nhi, mua sẵn những trang bị kinh khủng để "Động vật nhỏ" của cậu khóc đến nấc cũng không ra. + Cùng nhiều nhân vật phụ khác+ Cô bị cha mẹ ruồng bỏ ngay từ nhỏ. May mắn được một gia đình giàu có nhận nuôi để trở thành "động vật nhỏ" của cậu chủ Minh Hiếu. Nhận những đòn roi của cậu chủ: Có. Bị hành hạ lên bờ xuống biển: Có. Cơ thể bị cậu chơi đến thâm tím: Có. Vậy tại sao Như không rời bỏ được cậu chủ? Vì cô yêu cậu rất nhiều...

Chương 42: Tỏ tình

Cậu Chủ! Đừng Làm Em Đau!Tác giả: My x Ly+Nhân vật nữ chính:Uyển Minh Như (19+) được nhận nuôi hồi năm sáu tuổi. Bị hành hạ lên bờ xuống ruộng đến sống không bằng chết. +Nhân vật nam chính: Lâm Minh Hiếu (19+). Tính cách: thích hành hạ cơ thể nhỏ của Uyển Nhi, mua sẵn những trang bị kinh khủng để "Động vật nhỏ" của cậu khóc đến nấc cũng không ra. + Cùng nhiều nhân vật phụ khác+ Cô bị cha mẹ ruồng bỏ ngay từ nhỏ. May mắn được một gia đình giàu có nhận nuôi để trở thành "động vật nhỏ" của cậu chủ Minh Hiếu. Nhận những đòn roi của cậu chủ: Có. Bị hành hạ lên bờ xuống biển: Có. Cơ thể bị cậu chơi đến thâm tím: Có. Vậy tại sao Như không rời bỏ được cậu chủ? Vì cô yêu cậu rất nhiều... Nó mặc dù không nhìn thấy gì nhưng vẫn có thể cảm giác được sức gió ở đây rất lớn, tên Gia Bảo này đưa nó đến đây làm gì chứ! (T/g: Đã bảo là không phải mòa! ==!) Bỗng một cơn gió mạnh lướt qua làm cái áo khoác bay đi, lúc này nó mới ngạc nhiên khi thấy đó không phải là Gia Bảo mà là cậu chủ Minh Hiếu của nó! Không đùa chứ! cậu cũng khác xưa nhiều, nước da đen hơn lại trông gầy gò hơn nữa! Nó bít ngay mà, không có nó là cậu không tự chăm sóc được bản thân đâu! -Sao thấy bắt ngờ lắm sao? Cậu hỏi, nó choàng tỉnh vội lẩy bẩy:-Vâng...a...em nào dám thưa cậu! -Không cần dùng kính ngữ! Hai chúng ta không phải là quan hệ chủ-tớ nữa!-Vâng! À...ừ-Cuộc sống có tốt không? -Dạ...? Câu hỏi quá bất ngờ làm nó là một con rùa chậm tiêu không bắt kịp được ngẩng tò te nhìn cậu-Dạ cái đầu mày! Tao hỏi mày sống có tốt không?-Dạ vâng em sống rất tốt! -Nói xạo! -A...sao cậu biết? -Tao sống với mày mấy năm rồi còn lạ gì tính mày! Nếu mắt mày khi trả lời câu hỏi của tao mà nhìn sang chỗ khác là mày đang nói dối! -À...à...em nhớ cậu nên buồn! Câu nói bâng quơ của nó làm cậu người mềm nhũn ra, sao khi ở bên nó cậu lại thấy an toàn đến kì lạ. -Tao thì zui quá trời! Không có mày tao như được tự do! Cậu nói mà lòng đau nhói, cậu là đang nói dối đấy! Cậu không vui đâu, cậu buồn lắm! Cậu được tự do à haha...từ khi thiếu nó cậu như tự kỉ, nói ít hơn, ăn ít hơn, cười ít hơn. Nó là đôi cánh của cậu, mà khi chim mất cánh thì không thể bay, không thể tự do được đâu nhỉ! Haha...Cậu lừa ai được chứ!-Cậu...cậu nói xạo! Nó nói giọng hơi lắp bắp-Tao...tao...ừ...tao nói dối ấy! Tao thích mày lắm rồi! Tao muốn có mày! Tao không thể sống nổi nếu thiếu mày! Nó cứ đứng ngẩn ngơ ở đây cậu tưởng do gió mạnh quá nó không nghe rõ nhưng không! Nó nghe rõ lắm chứ! Nó đỏ mặt! Nó cũng thích cậu lắm nhưng không dám nói ra, chợt:Clamp Clamp Clamp -Thằng này hôm nay nói mấy câu sến quá hen! Từ sau cánh cửa hiện ra bóng người quen thuộc không ai khác chính là tên Gia Bảo ấy! Thẳng này lúc cần xuất hiện thì không thấy đâu, lúc không cần lại làm kì đà cản mũi!

Nó mặc dù không nhìn thấy gì nhưng vẫn có thể cảm giác được sức gió ở đây rất lớn, tên Gia Bảo này đưa nó đến đây làm gì chứ! (T/g: Đã bảo là không phải mòa! ==!) Bỗng một cơn gió mạnh lướt qua làm cái áo khoác bay đi, lúc này nó mới ngạc nhiên khi thấy đó không phải là Gia Bảo mà là cậu chủ Minh Hiếu của nó! Không đùa chứ! cậu cũng khác xưa nhiều, nước da đen hơn lại trông gầy gò hơn nữa! Nó bít ngay mà, không có nó là cậu không tự chăm sóc được bản thân đâu! 

-Sao thấy bắt ngờ lắm sao? Cậu hỏi, nó choàng tỉnh vội lẩy bẩy:

-Vâng...a...em nào dám thưa cậu! 

-Không cần dùng kính ngữ! Hai chúng ta không phải là quan hệ chủ-tớ nữa!

-Vâng! À...ừ

-Cuộc sống có tốt không? 

-Dạ...? Câu hỏi quá bất ngờ làm nó là một con rùa chậm tiêu không bắt kịp được ngẩng tò te nhìn cậu

-Dạ cái đầu mày! Tao hỏi mày sống có tốt không?

-Dạ vâng em sống rất tốt! 

-Nói xạo! 

-A...sao cậu biết? 

-Tao sống với mày mấy năm rồi còn lạ gì tính mày! Nếu mắt mày khi trả lời câu hỏi của tao mà nhìn sang chỗ khác là mày đang nói dối! 

-À...à...em nhớ cậu nên buồn! 

Câu nói bâng quơ của nó làm cậu người mềm nhũn ra, sao khi ở bên nó cậu lại thấy an toàn đến kì lạ. 

-Tao thì zui quá trời! Không có mày tao như được tự do! Cậu nói mà lòng đau nhói, cậu là đang nói dối đấy! Cậu không vui đâu, cậu buồn lắm! Cậu được tự do à haha...từ khi thiếu nó cậu như tự kỉ, nói ít hơn, ăn ít hơn, cười ít hơn. Nó là đôi cánh của cậu, mà khi chim mất cánh thì không thể bay, không thể tự do được đâu nhỉ! Haha...Cậu lừa ai được chứ!

-Cậu...cậu nói xạo! Nó nói giọng hơi lắp bắp

-Tao...tao...ừ...tao nói dối ấy! Tao thích mày lắm rồi! Tao muốn có mày! Tao không thể sống nổi nếu thiếu mày! 

Nó cứ đứng ngẩn ngơ ở đây cậu tưởng do gió mạnh quá nó không nghe rõ nhưng không! Nó nghe rõ lắm chứ! Nó đỏ mặt! Nó cũng thích cậu lắm nhưng không dám nói ra, chợt:

Clamp Clamp Clamp 

-Thằng này hôm nay nói mấy câu sến quá hen! Từ sau cánh cửa hiện ra bóng người quen thuộc không ai khác chính là tên Gia Bảo ấy! Thẳng này lúc cần xuất hiện thì không thấy đâu, lúc không cần lại làm kì đà cản mũi!

Cậu Chủ! Đừng Làm Em Đau!Tác giả: My x Ly+Nhân vật nữ chính:Uyển Minh Như (19+) được nhận nuôi hồi năm sáu tuổi. Bị hành hạ lên bờ xuống ruộng đến sống không bằng chết. +Nhân vật nam chính: Lâm Minh Hiếu (19+). Tính cách: thích hành hạ cơ thể nhỏ của Uyển Nhi, mua sẵn những trang bị kinh khủng để "Động vật nhỏ" của cậu khóc đến nấc cũng không ra. + Cùng nhiều nhân vật phụ khác+ Cô bị cha mẹ ruồng bỏ ngay từ nhỏ. May mắn được một gia đình giàu có nhận nuôi để trở thành "động vật nhỏ" của cậu chủ Minh Hiếu. Nhận những đòn roi của cậu chủ: Có. Bị hành hạ lên bờ xuống biển: Có. Cơ thể bị cậu chơi đến thâm tím: Có. Vậy tại sao Như không rời bỏ được cậu chủ? Vì cô yêu cậu rất nhiều... Nó mặc dù không nhìn thấy gì nhưng vẫn có thể cảm giác được sức gió ở đây rất lớn, tên Gia Bảo này đưa nó đến đây làm gì chứ! (T/g: Đã bảo là không phải mòa! ==!) Bỗng một cơn gió mạnh lướt qua làm cái áo khoác bay đi, lúc này nó mới ngạc nhiên khi thấy đó không phải là Gia Bảo mà là cậu chủ Minh Hiếu của nó! Không đùa chứ! cậu cũng khác xưa nhiều, nước da đen hơn lại trông gầy gò hơn nữa! Nó bít ngay mà, không có nó là cậu không tự chăm sóc được bản thân đâu! -Sao thấy bắt ngờ lắm sao? Cậu hỏi, nó choàng tỉnh vội lẩy bẩy:-Vâng...a...em nào dám thưa cậu! -Không cần dùng kính ngữ! Hai chúng ta không phải là quan hệ chủ-tớ nữa!-Vâng! À...ừ-Cuộc sống có tốt không? -Dạ...? Câu hỏi quá bất ngờ làm nó là một con rùa chậm tiêu không bắt kịp được ngẩng tò te nhìn cậu-Dạ cái đầu mày! Tao hỏi mày sống có tốt không?-Dạ vâng em sống rất tốt! -Nói xạo! -A...sao cậu biết? -Tao sống với mày mấy năm rồi còn lạ gì tính mày! Nếu mắt mày khi trả lời câu hỏi của tao mà nhìn sang chỗ khác là mày đang nói dối! -À...à...em nhớ cậu nên buồn! Câu nói bâng quơ của nó làm cậu người mềm nhũn ra, sao khi ở bên nó cậu lại thấy an toàn đến kì lạ. -Tao thì zui quá trời! Không có mày tao như được tự do! Cậu nói mà lòng đau nhói, cậu là đang nói dối đấy! Cậu không vui đâu, cậu buồn lắm! Cậu được tự do à haha...từ khi thiếu nó cậu như tự kỉ, nói ít hơn, ăn ít hơn, cười ít hơn. Nó là đôi cánh của cậu, mà khi chim mất cánh thì không thể bay, không thể tự do được đâu nhỉ! Haha...Cậu lừa ai được chứ!-Cậu...cậu nói xạo! Nó nói giọng hơi lắp bắp-Tao...tao...ừ...tao nói dối ấy! Tao thích mày lắm rồi! Tao muốn có mày! Tao không thể sống nổi nếu thiếu mày! Nó cứ đứng ngẩn ngơ ở đây cậu tưởng do gió mạnh quá nó không nghe rõ nhưng không! Nó nghe rõ lắm chứ! Nó đỏ mặt! Nó cũng thích cậu lắm nhưng không dám nói ra, chợt:Clamp Clamp Clamp -Thằng này hôm nay nói mấy câu sến quá hen! Từ sau cánh cửa hiện ra bóng người quen thuộc không ai khác chính là tên Gia Bảo ấy! Thẳng này lúc cần xuất hiện thì không thấy đâu, lúc không cần lại làm kì đà cản mũi!

Chương 42: Tỏ tình