Tác giả:

Tại trường Mầm non Thanh Viên " Viên Viên cậu làm gì vậy? " cậu bé có đôi mắt to tròn,nhưng khuôn mặt mang vài phần đỏ đỏ nhìn cô gái nhỏ nhắn đang xòe tay mình qua bàn bên cạnh, bàn bên cạnh là 1 cậu nhóc có đôi mắt đen tinh xảo đang nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của bé gái xòe ra " mượn viết đó,nay tớ quên mang theo rồi " bé gái đưa mắt nhìn cậu nhóc hỏi mình, chiếc môi nhỏ bé mấp máy, giọng nói bập bẹ đáng yêu,rồi lại quay sang cậu nhóc ban bên cạnh " cho tớ mượn viết đi" tặng thêm nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng tinh " vậy sao cậu không mượn của mình? " cậu nhóc nhìm chằm chằm bàn tay trắng xin xòe ra,không kìm được chớp mắt 1 cái, nhìn thêm nụ cười nhỏ,cậu ngẩn ra Cậu nhóc ngồi bàn bên vẫn im lặng không nói, cũng không có ý định cho mượn viết, đôi mắt cậu lướt qua nụ cười cô bé,rồi lại cuối xuống làm bài " Kỳ Thiên,sao cậu không cho mình mượn viết " cô bé nhíu mày, nhìn chằm chằm cậu nhóc bên bàn " không thích, không cho" Kỳ Thiên mở miệng, giọng nói khá chững,còn…

Chương 2

Dùng Cả Thanh Xuân Để Theo Đuổi Vợ YêuTác giả: Bạc Thiên ThanhTại trường Mầm non Thanh Viên " Viên Viên cậu làm gì vậy? " cậu bé có đôi mắt to tròn,nhưng khuôn mặt mang vài phần đỏ đỏ nhìn cô gái nhỏ nhắn đang xòe tay mình qua bàn bên cạnh, bàn bên cạnh là 1 cậu nhóc có đôi mắt đen tinh xảo đang nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của bé gái xòe ra " mượn viết đó,nay tớ quên mang theo rồi " bé gái đưa mắt nhìn cậu nhóc hỏi mình, chiếc môi nhỏ bé mấp máy, giọng nói bập bẹ đáng yêu,rồi lại quay sang cậu nhóc ban bên cạnh " cho tớ mượn viết đi" tặng thêm nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng tinh " vậy sao cậu không mượn của mình? " cậu nhóc nhìm chằm chằm bàn tay trắng xin xòe ra,không kìm được chớp mắt 1 cái, nhìn thêm nụ cười nhỏ,cậu ngẩn ra Cậu nhóc ngồi bàn bên vẫn im lặng không nói, cũng không có ý định cho mượn viết, đôi mắt cậu lướt qua nụ cười cô bé,rồi lại cuối xuống làm bài " Kỳ Thiên,sao cậu không cho mình mượn viết " cô bé nhíu mày, nhìn chằm chằm cậu nhóc bên bàn " không thích, không cho" Kỳ Thiên mở miệng, giọng nói khá chững,còn… Lạc Viên Viên theo Lâm Đình về nhà cậu, cậu vừa về tới quăng cặp vào phòng rồi lăn ra nằm, Lạc Viên Viên hoàn toàn ngược lại với cậu, cô vào bếp cúi đầu chào ba mẹ Lâm Đình rồi mới lên phòng thay đồ lon ton xuống bếp phụ ba mẹ Lâm đìnhBà Lâm Ông Lâm chỉ biết thở dàiCon trai họ thật không nói nổi,nhìn Lạc Viên Viên xếp đũi ra bàn ăn, cứ như nâng dâu nhỏ về nhà chồng, điều này khiến Ba Mẹ Lâm Đình bật cườiHọ mong con dâu là Cô" Viên Viên nay con đi học thế nào? " Bà Lâm ân cần hỏi cô" dạ tốt lắm ạ" cô cười tít mắt trả lời câu hỏi của Bà" Viên Viên ngoan lắm " Bà Lâm đưa tay xoa mái tóc đen ngắn của cômCô đứng im cho bà xoa đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn hưởng thụ,ông Lâm đứng kế bên cười cười" con lên kêu Đình xuống ăn cơm " cô gật đầu rồi chạy lên phòng, ghé cửa đi vào không cần gõCô chống hông đi lại chiếc giường có Lâm Đình đang nằm,leo lên giường, đưa chân đạp thẳng vào chân anh, anh nhíu mày, mở mắt nhìn cô nhóc đang đứng trên giườngCô càng ngày càng to gan" cô chú kêu anh xuống ăn kìa " khuôn mặt nhỏ nhắn hất hất lên" kêu là ba mẹ đi" anh nhìn cô bình thản chỉnh sửaCô giương đôi mắt nhìn anh,cái gì mà ba mẹ, dù biết rằng thân thiết bị có thể gọi vậy, nhưng cô không được tự nhiênIm lặng lôi anh xuống nhàLâm Đình xụ mặt đi theoTrong bữa ăn, anh cứ vậy mà tranh giành phần ăn của côCô lườm anh,đưa chân di di lên chân anh,nhưng sức Lạc Viên Viên vốn nhỏ bé,Lâm Đình xem đó nhưng động tác gãi ngứa anhLạc Viên Viên tức tối đỏ mặt,dậm chân ầm ầmÔng bà ngồi cũng phải chen vào giải hòa cho bọn nhỏHai người cứ vậy đấu đá suốt buổi ănThế là suốt thời đi học mầm non Lạc Viên Viên cô vô tình thả thính thật nhiều trong trường nhờ những cử chỉ nhẹ nhàng vụng về đánh yêuCon trai ở trường hầu như điều bị cô thả thính, nhưng thật chất là cô chả biết gì cảChỉ riêng Kỳ Thiên vẫn ít nói lạnh nhạt cuối đầu học bàiSuốt 1 năm ở mầm non Lâm Đình đứng ngồi không yên khi thấy cô bé nhỏ nhắn của mình vô tình thả thínhCó lần cô rất ngây thơ mà giúp 1 cậu bạn gần bànCậu bạn vì vẻ ngây thơ của cô mà cứ như trên mâyQua ngày hôm sau còn cố tình bắt chuyệnQua ngày hôm sau còn mu bim bim cho Lạc Viên ViênQua ngày sau cậu ấy bầm dập nằm ở nhàDo ai đó khá tức giậnDo ai đó khá chướng mắtNên đánh thôiLạc Viên Viên [....]Tại cô à?

Lạc Viên Viên theo Lâm Đình về nhà cậu, cậu vừa về tới quăng cặp vào phòng rồi lăn ra nằm, Lạc Viên Viên hoàn toàn ngược lại với cậu, cô vào bếp cúi đầu chào ba mẹ Lâm Đình rồi mới lên phòng thay đồ lon ton xuống bếp phụ ba mẹ Lâm đình

Bà Lâm Ông Lâm chỉ biết thở dài

Con trai họ thật không nói nổi,nhìn Lạc Viên Viên xếp đũi ra bàn ăn, cứ như nâng dâu nhỏ về nhà chồng, điều này khiến Ba Mẹ Lâm Đình bật cười

Họ mong con dâu là Cô

" Viên Viên nay con đi học thế nào? " Bà Lâm ân cần hỏi cô

" dạ tốt lắm ạ" cô cười tít mắt trả lời câu hỏi của Bà

" Viên Viên ngoan lắm " Bà Lâm đưa tay xoa mái tóc đen ngắn của côm

Cô đứng im cho bà xoa đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn hưởng thụ,ông Lâm đứng kế bên cười cười

" con lên kêu Đình xuống ăn cơm " cô gật đầu rồi chạy lên phòng, ghé cửa đi vào không cần gõ

Cô chống hông đi lại chiếc giường có Lâm Đình đang nằm,leo lên giường, đưa chân đạp thẳng vào chân anh, anh nhíu mày, mở mắt nhìn cô nhóc đang đứng trên giường

Cô càng ngày càng to gan

" cô chú kêu anh xuống ăn kìa " khuôn mặt nhỏ nhắn hất hất lên

" kêu là ba mẹ đi" anh nhìn cô bình thản chỉnh sửa

Cô giương đôi mắt nhìn anh,cái gì mà ba mẹ, dù biết rằng thân thiết bị có thể gọi vậy, nhưng cô không được tự nhiên

Im lặng lôi anh xuống nhà

Lâm Đình xụ mặt đi theo

Trong bữa ăn, anh cứ vậy mà tranh giành phần ăn của cô

Cô lườm anh,đưa chân di di lên chân anh,nhưng sức Lạc Viên Viên vốn nhỏ bé,Lâm Đình xem đó nhưng động tác gãi ngứa anh

Lạc Viên Viên tức tối đỏ mặt,dậm chân ầm ầm

Ông bà ngồi cũng phải chen vào giải hòa cho bọn nhỏ

Hai người cứ vậy đấu đá suốt buổi ăn

Thế là suốt thời đi học mầm non Lạc Viên Viên cô vô tình thả thính thật nhiều trong trường nhờ những cử chỉ nhẹ nhàng vụng về đánh yêu

Con trai ở trường hầu như điều bị cô thả thính, nhưng thật chất là cô chả biết gì cả

Chỉ riêng Kỳ Thiên vẫn ít nói lạnh nhạt cuối đầu học bài

Suốt 1 năm ở mầm non Lâm Đình đứng ngồi không yên khi thấy cô bé nhỏ nhắn của mình vô tình thả thính

Có lần cô rất ngây thơ mà giúp 1 cậu bạn gần bàn

Cậu bạn vì vẻ ngây thơ của cô mà cứ như trên mây

Qua ngày hôm sau còn cố tình bắt chuyện

Qua ngày hôm sau còn mu bim bim cho Lạc Viên Viên

Qua ngày sau cậu ấy bầm dập nằm ở nhà

Do ai đó khá tức giận

Do ai đó khá chướng mắt

Nên đánh thôi

Lạc Viên Viên [....]

Tại cô à?

Dùng Cả Thanh Xuân Để Theo Đuổi Vợ YêuTác giả: Bạc Thiên ThanhTại trường Mầm non Thanh Viên " Viên Viên cậu làm gì vậy? " cậu bé có đôi mắt to tròn,nhưng khuôn mặt mang vài phần đỏ đỏ nhìn cô gái nhỏ nhắn đang xòe tay mình qua bàn bên cạnh, bàn bên cạnh là 1 cậu nhóc có đôi mắt đen tinh xảo đang nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của bé gái xòe ra " mượn viết đó,nay tớ quên mang theo rồi " bé gái đưa mắt nhìn cậu nhóc hỏi mình, chiếc môi nhỏ bé mấp máy, giọng nói bập bẹ đáng yêu,rồi lại quay sang cậu nhóc ban bên cạnh " cho tớ mượn viết đi" tặng thêm nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng tinh " vậy sao cậu không mượn của mình? " cậu nhóc nhìm chằm chằm bàn tay trắng xin xòe ra,không kìm được chớp mắt 1 cái, nhìn thêm nụ cười nhỏ,cậu ngẩn ra Cậu nhóc ngồi bàn bên vẫn im lặng không nói, cũng không có ý định cho mượn viết, đôi mắt cậu lướt qua nụ cười cô bé,rồi lại cuối xuống làm bài " Kỳ Thiên,sao cậu không cho mình mượn viết " cô bé nhíu mày, nhìn chằm chằm cậu nhóc bên bàn " không thích, không cho" Kỳ Thiên mở miệng, giọng nói khá chững,còn… Lạc Viên Viên theo Lâm Đình về nhà cậu, cậu vừa về tới quăng cặp vào phòng rồi lăn ra nằm, Lạc Viên Viên hoàn toàn ngược lại với cậu, cô vào bếp cúi đầu chào ba mẹ Lâm Đình rồi mới lên phòng thay đồ lon ton xuống bếp phụ ba mẹ Lâm đìnhBà Lâm Ông Lâm chỉ biết thở dàiCon trai họ thật không nói nổi,nhìn Lạc Viên Viên xếp đũi ra bàn ăn, cứ như nâng dâu nhỏ về nhà chồng, điều này khiến Ba Mẹ Lâm Đình bật cườiHọ mong con dâu là Cô" Viên Viên nay con đi học thế nào? " Bà Lâm ân cần hỏi cô" dạ tốt lắm ạ" cô cười tít mắt trả lời câu hỏi của Bà" Viên Viên ngoan lắm " Bà Lâm đưa tay xoa mái tóc đen ngắn của cômCô đứng im cho bà xoa đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn hưởng thụ,ông Lâm đứng kế bên cười cười" con lên kêu Đình xuống ăn cơm " cô gật đầu rồi chạy lên phòng, ghé cửa đi vào không cần gõCô chống hông đi lại chiếc giường có Lâm Đình đang nằm,leo lên giường, đưa chân đạp thẳng vào chân anh, anh nhíu mày, mở mắt nhìn cô nhóc đang đứng trên giườngCô càng ngày càng to gan" cô chú kêu anh xuống ăn kìa " khuôn mặt nhỏ nhắn hất hất lên" kêu là ba mẹ đi" anh nhìn cô bình thản chỉnh sửaCô giương đôi mắt nhìn anh,cái gì mà ba mẹ, dù biết rằng thân thiết bị có thể gọi vậy, nhưng cô không được tự nhiênIm lặng lôi anh xuống nhàLâm Đình xụ mặt đi theoTrong bữa ăn, anh cứ vậy mà tranh giành phần ăn của côCô lườm anh,đưa chân di di lên chân anh,nhưng sức Lạc Viên Viên vốn nhỏ bé,Lâm Đình xem đó nhưng động tác gãi ngứa anhLạc Viên Viên tức tối đỏ mặt,dậm chân ầm ầmÔng bà ngồi cũng phải chen vào giải hòa cho bọn nhỏHai người cứ vậy đấu đá suốt buổi ănThế là suốt thời đi học mầm non Lạc Viên Viên cô vô tình thả thính thật nhiều trong trường nhờ những cử chỉ nhẹ nhàng vụng về đánh yêuCon trai ở trường hầu như điều bị cô thả thính, nhưng thật chất là cô chả biết gì cảChỉ riêng Kỳ Thiên vẫn ít nói lạnh nhạt cuối đầu học bàiSuốt 1 năm ở mầm non Lâm Đình đứng ngồi không yên khi thấy cô bé nhỏ nhắn của mình vô tình thả thínhCó lần cô rất ngây thơ mà giúp 1 cậu bạn gần bànCậu bạn vì vẻ ngây thơ của cô mà cứ như trên mâyQua ngày hôm sau còn cố tình bắt chuyệnQua ngày hôm sau còn mu bim bim cho Lạc Viên ViênQua ngày sau cậu ấy bầm dập nằm ở nhàDo ai đó khá tức giậnDo ai đó khá chướng mắtNên đánh thôiLạc Viên Viên [....]Tại cô à?

Chương 2