Thật sự phải chết sao, thật buồn cười, Lạc Vô Trần l**m môi, máu tươi theo thái dương chảy xuống mang theo hương vị ngọt ngào, ha hả, hắn là ma vương, là chủ nhân Diễn Phong Sơn Trang uy chấn võ lâm, đám lâu la này có thể lấy được mạng hắn sao, vận một tia nội lực còn sót lại, cuồng phong gào thét, lá cây vần vũ, kẻ vây đánh mang theo nỗi sợ hãi tử vong rơi vào cõi chết. Nụ cười vẫn vắt trên mặt nam nhân, sinh mệnh, quả nhiên không chịu nổi một kích. “Ca ca.” Lạc Vấn Tâm vân đạm phong thanh xuất hiện trước mắt hắn, trên mặt cũng mang theo ý cười, trường bào thuần bạch phất phới bay trong gió, tựa trích tiên phiêu dật xuất trần. “Ca ca, ngươi luôn làm người ta bất ngờ như vậy.” Y cười nho nhã khiêm tốn, “Ta nghĩ ngươi hẳn đã kiệt sức.” “A, ha hả, thật không hổ danh là đệ đệ của ta......” Lạc Vô Trần tận lực đứng thẳng thân mình, mãnh hổ này do hắn một tay bồi dưỡng, rốt cuộc lộ ra bản tính, nhưng y còn tham lam, thâm hiểm hơn so với hắn tưởng tượng, không hổ là đệ đệ của ma vương,…
Chương 2
Ma Vương Ta Muốn Công NgươiTác giả: Quỷ Thiên TàiTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnThật sự phải chết sao, thật buồn cười, Lạc Vô Trần l**m môi, máu tươi theo thái dương chảy xuống mang theo hương vị ngọt ngào, ha hả, hắn là ma vương, là chủ nhân Diễn Phong Sơn Trang uy chấn võ lâm, đám lâu la này có thể lấy được mạng hắn sao, vận một tia nội lực còn sót lại, cuồng phong gào thét, lá cây vần vũ, kẻ vây đánh mang theo nỗi sợ hãi tử vong rơi vào cõi chết. Nụ cười vẫn vắt trên mặt nam nhân, sinh mệnh, quả nhiên không chịu nổi một kích. “Ca ca.” Lạc Vấn Tâm vân đạm phong thanh xuất hiện trước mắt hắn, trên mặt cũng mang theo ý cười, trường bào thuần bạch phất phới bay trong gió, tựa trích tiên phiêu dật xuất trần. “Ca ca, ngươi luôn làm người ta bất ngờ như vậy.” Y cười nho nhã khiêm tốn, “Ta nghĩ ngươi hẳn đã kiệt sức.” “A, ha hả, thật không hổ danh là đệ đệ của ta......” Lạc Vô Trần tận lực đứng thẳng thân mình, mãnh hổ này do hắn một tay bồi dưỡng, rốt cuộc lộ ra bản tính, nhưng y còn tham lam, thâm hiểm hơn so với hắn tưởng tượng, không hổ là đệ đệ của ma vương,… ” Liễu công tử, lần sau lại đến nha…”Liễu Sinh Hương vịn vào tường, nghiêng nghiêng ngã ngã đi về phía trước, Phúc Yên đáng ghét, chắc chắn lại đi sòng bạc, ngay cả công tử nhà mình cũng không thèm chăm sóc, trở về nhất định phải trừ lương của y.[ Tài liệu bí mật của Tiểu Biên: Liễu Sinh Hương, người Khai Phong, cũng là gian thương vô lại, yêu tiền như điên, thích miên hoa ngọa liễu (ngủ cùng hoa, nằm chung liễu=> chơi gái), chỉ có điều thật đáng buồn là luôn luôn bị người khác xem là hoa liễu. Hiện 27 tuổi, có thê thiếp hai ba, sai vặt bốn năm, bất động sản sáu bảy, không hẳn là hoa tâm, nhưng cũng tuyệt đối háo sắc…Hương Hương: Mẹ nó ngươi, ta rất chung tình!Tiểu Biên viết: Ta là dân thành thị văn minh, ta kiên quyết không nói th* t*c.Người nào đó chen vào: Lời thoại của Liễu Sinh Hương là do ai viết hả?Tiểu Biên lau mồ hôi: Vô vấn đề chính.]Trời đã tối, Liễu Sinh Hương nheo cặp mắt hơi cận thị, nghiêng ngả lảo đảo đi về nhà, thật là, sao ngay cả một chiếc xe ngựa cũng không có? Liễu đại gia ta cũng đâu phải không chịu trả tiền? [ Xa phu: Chính vì ngươi không trả tiền mới trốn đi đó! ]Nếu đi dọc theo bờ sông, hẳn là sẽ nhanh chóng về đến nhà, Liễu Sinh Hương ước tính, tối nay có nên cùng Phong Nhi không đây, nàng hình như đang tức giận, quên đi, vẫn còn Văn Ngọc mà, nàng hiền lành nhất, nhưng rất chán, ngủ không k*ch t*nh gì cả, ân, làm sao bây giờ đây, thật đau đầu quá.“A”Liễu Sinh Hương đang đau đầu vì nghĩ đến chuyện ngủ nghỉ đêm nay thì bị phân tâm trợt chân, thuận thế lăn xuống sườn dốc, thẳng một mạch xuống mép sông.” Ôi, đau chết đại gia ta.”Gì, sao không đau vậy? Liễu Sinh Hương sờ sờ dưới thân, mềm mềm, còn mang theo cảm giác trơn dính. Nương theo ánh trăng mờ mịt, một nam nhân đẫm máu nằm trong đám cỏ ven bờ, chính y vô tình làm đệm lót cho Liễu Sinh Hương khi hắn ngã xuống.” Ai cha!”Nhảy dựng lên một cái, Liễu Sinh Hương vuốt ngực thở từng ngụm từng ngụm, không phải người chết chứ, hắn trước giờ chưa đụng phải chuyện này, duỗi chân đá đá cổ thi thể, không phản ứng, lại giẫm giẫm, cũng chẳng nhúc nhích, xem ra chết thật rồi, Liễu Sinh Hương phán đoán.” Cứu ta!”Thanh âm yếu ớt lại mang theo mùi vị không thể cự tuyệt.“A?…….Tại sao?”” Ta có thể cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi muốn!”
” Liễu công tử, lần sau lại đến nha…”
Liễu Sinh Hương vịn vào tường, nghiêng nghiêng ngã ngã đi về phía trước, Phúc Yên đáng ghét, chắc chắn lại đi sòng bạc, ngay cả công tử nhà mình cũng không thèm chăm sóc, trở về nhất định phải trừ lương của y.
[ Tài liệu bí mật của Tiểu Biên: Liễu Sinh Hương, người Khai Phong, cũng là gian thương vô lại, yêu tiền như điên, thích miên hoa ngọa liễu (ngủ cùng hoa, nằm chung liễu=> chơi gái), chỉ có điều thật đáng buồn là luôn luôn bị người khác xem là hoa liễu. Hiện 27 tuổi, có thê thiếp hai ba, sai vặt bốn năm, bất động sản sáu bảy, không hẳn là hoa tâm, nhưng cũng tuyệt đối háo sắc…
Hương Hương: Mẹ nó ngươi, ta rất chung tình!
Tiểu Biên viết: Ta là dân thành thị văn minh, ta kiên quyết không nói th* t*c.
Người nào đó chen vào: Lời thoại của Liễu Sinh Hương là do ai viết hả?
Tiểu Biên lau mồ hôi: Vô vấn đề chính.]
Trời đã tối, Liễu Sinh Hương nheo cặp mắt hơi cận thị, nghiêng ngả lảo đảo đi về nhà, thật là, sao ngay cả một chiếc xe ngựa cũng không có? Liễu đại gia ta cũng đâu phải không chịu trả tiền? [ Xa phu: Chính vì ngươi không trả tiền mới trốn đi đó! ]
Nếu đi dọc theo bờ sông, hẳn là sẽ nhanh chóng về đến nhà, Liễu Sinh Hương ước tính, tối nay có nên cùng Phong Nhi không đây, nàng hình như đang tức giận, quên đi, vẫn còn Văn Ngọc mà, nàng hiền lành nhất, nhưng rất chán, ngủ không k*ch t*nh gì cả, ân, làm sao bây giờ đây, thật đau đầu quá.
“A”
Liễu Sinh Hương đang đau đầu vì nghĩ đến chuyện ngủ nghỉ đêm nay thì bị phân tâm trợt chân, thuận thế lăn xuống sườn dốc, thẳng một mạch xuống mép sông.
” Ôi, đau chết đại gia ta.”
Gì, sao không đau vậy? Liễu Sinh Hương sờ sờ dưới thân, mềm mềm, còn mang theo cảm giác trơn dính. Nương theo ánh trăng mờ mịt, một nam nhân đẫm máu nằm trong đám cỏ ven bờ, chính y vô tình làm đệm lót cho Liễu Sinh Hương khi hắn ngã xuống.
” Ai cha!”
Nhảy dựng lên một cái, Liễu Sinh Hương vuốt ngực thở từng ngụm từng ngụm, không phải người chết chứ, hắn trước giờ chưa đụng phải chuyện này, duỗi chân đá đá cổ thi thể, không phản ứng, lại giẫm giẫm, cũng chẳng nhúc nhích, xem ra chết thật rồi, Liễu Sinh Hương phán đoán.
” Cứu ta!”
Thanh âm yếu ớt lại mang theo mùi vị không thể cự tuyệt.
“A?…….Tại sao?”
” Ta có thể cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi muốn!”
Ma Vương Ta Muốn Công NgươiTác giả: Quỷ Thiên TàiTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnThật sự phải chết sao, thật buồn cười, Lạc Vô Trần l**m môi, máu tươi theo thái dương chảy xuống mang theo hương vị ngọt ngào, ha hả, hắn là ma vương, là chủ nhân Diễn Phong Sơn Trang uy chấn võ lâm, đám lâu la này có thể lấy được mạng hắn sao, vận một tia nội lực còn sót lại, cuồng phong gào thét, lá cây vần vũ, kẻ vây đánh mang theo nỗi sợ hãi tử vong rơi vào cõi chết. Nụ cười vẫn vắt trên mặt nam nhân, sinh mệnh, quả nhiên không chịu nổi một kích. “Ca ca.” Lạc Vấn Tâm vân đạm phong thanh xuất hiện trước mắt hắn, trên mặt cũng mang theo ý cười, trường bào thuần bạch phất phới bay trong gió, tựa trích tiên phiêu dật xuất trần. “Ca ca, ngươi luôn làm người ta bất ngờ như vậy.” Y cười nho nhã khiêm tốn, “Ta nghĩ ngươi hẳn đã kiệt sức.” “A, ha hả, thật không hổ danh là đệ đệ của ta......” Lạc Vô Trần tận lực đứng thẳng thân mình, mãnh hổ này do hắn một tay bồi dưỡng, rốt cuộc lộ ra bản tính, nhưng y còn tham lam, thâm hiểm hơn so với hắn tưởng tượng, không hổ là đệ đệ của ma vương,… ” Liễu công tử, lần sau lại đến nha…”Liễu Sinh Hương vịn vào tường, nghiêng nghiêng ngã ngã đi về phía trước, Phúc Yên đáng ghét, chắc chắn lại đi sòng bạc, ngay cả công tử nhà mình cũng không thèm chăm sóc, trở về nhất định phải trừ lương của y.[ Tài liệu bí mật của Tiểu Biên: Liễu Sinh Hương, người Khai Phong, cũng là gian thương vô lại, yêu tiền như điên, thích miên hoa ngọa liễu (ngủ cùng hoa, nằm chung liễu=> chơi gái), chỉ có điều thật đáng buồn là luôn luôn bị người khác xem là hoa liễu. Hiện 27 tuổi, có thê thiếp hai ba, sai vặt bốn năm, bất động sản sáu bảy, không hẳn là hoa tâm, nhưng cũng tuyệt đối háo sắc…Hương Hương: Mẹ nó ngươi, ta rất chung tình!Tiểu Biên viết: Ta là dân thành thị văn minh, ta kiên quyết không nói th* t*c.Người nào đó chen vào: Lời thoại của Liễu Sinh Hương là do ai viết hả?Tiểu Biên lau mồ hôi: Vô vấn đề chính.]Trời đã tối, Liễu Sinh Hương nheo cặp mắt hơi cận thị, nghiêng ngả lảo đảo đi về nhà, thật là, sao ngay cả một chiếc xe ngựa cũng không có? Liễu đại gia ta cũng đâu phải không chịu trả tiền? [ Xa phu: Chính vì ngươi không trả tiền mới trốn đi đó! ]Nếu đi dọc theo bờ sông, hẳn là sẽ nhanh chóng về đến nhà, Liễu Sinh Hương ước tính, tối nay có nên cùng Phong Nhi không đây, nàng hình như đang tức giận, quên đi, vẫn còn Văn Ngọc mà, nàng hiền lành nhất, nhưng rất chán, ngủ không k*ch t*nh gì cả, ân, làm sao bây giờ đây, thật đau đầu quá.“A”Liễu Sinh Hương đang đau đầu vì nghĩ đến chuyện ngủ nghỉ đêm nay thì bị phân tâm trợt chân, thuận thế lăn xuống sườn dốc, thẳng một mạch xuống mép sông.” Ôi, đau chết đại gia ta.”Gì, sao không đau vậy? Liễu Sinh Hương sờ sờ dưới thân, mềm mềm, còn mang theo cảm giác trơn dính. Nương theo ánh trăng mờ mịt, một nam nhân đẫm máu nằm trong đám cỏ ven bờ, chính y vô tình làm đệm lót cho Liễu Sinh Hương khi hắn ngã xuống.” Ai cha!”Nhảy dựng lên một cái, Liễu Sinh Hương vuốt ngực thở từng ngụm từng ngụm, không phải người chết chứ, hắn trước giờ chưa đụng phải chuyện này, duỗi chân đá đá cổ thi thể, không phản ứng, lại giẫm giẫm, cũng chẳng nhúc nhích, xem ra chết thật rồi, Liễu Sinh Hương phán đoán.” Cứu ta!”Thanh âm yếu ớt lại mang theo mùi vị không thể cự tuyệt.“A?…….Tại sao?”” Ta có thể cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi muốn!”