Tác giả:

Trên một con đường khá nhộn nhịp và xa hoa có một cô gái rất dễ thương đạp một chiếc xe đạp màu trắng khác hẳn với những con người đang ở đây cô gái ấy đẹp một cách nhẹ nhàng, một cách tự nhiên không cần tới son phấn, không cần mặc những bộ đồ đắc tiền đẹp đẽ mà vẫn toát lên mình vẻ xinh đẹp, hiền lành vốn có Rầm Chợt một âm thanh rất lớn như âm thanh khi hai cái máy bay va chạm vào nhau vậy (chém), thật là một cảnh tượng đẫm máu khi trước mắt là một cảnh tượng người con trai cực đẹp trai đang nằm trai người cô gái dễ thương, hiền lành lúc nãy và -Nè anh đứng lên được chưa? Cô gái đó hỏi bằng giọng khá khó chịu còn anh chàng đẹp trai thì từ từ đứng dậy rồi cầm tay cô gái kia kéo lên, rồi anh ta đi đến chiếc xe đạp của mình ngồi lên và nói một câu nữa trước khi đi -Nè cô bé sau này đi đường cẩn thận nhe, không thôi đụng người ta, người ta chửi cho sml đó tại vì gặp tôi, tôi hiền quá không chửi thôi, mà thôi bye nha ................................. Và bây giờ trong đầu nữ chính chỉ có…

Chương 58: Quyêt định

Cô Bé Đanh Đá, Tôi Sẽ Làm Em Nói Yêu TôiTác giả: I Love FamilyTrên một con đường khá nhộn nhịp và xa hoa có một cô gái rất dễ thương đạp một chiếc xe đạp màu trắng khác hẳn với những con người đang ở đây cô gái ấy đẹp một cách nhẹ nhàng, một cách tự nhiên không cần tới son phấn, không cần mặc những bộ đồ đắc tiền đẹp đẽ mà vẫn toát lên mình vẻ xinh đẹp, hiền lành vốn có Rầm Chợt một âm thanh rất lớn như âm thanh khi hai cái máy bay va chạm vào nhau vậy (chém), thật là một cảnh tượng đẫm máu khi trước mắt là một cảnh tượng người con trai cực đẹp trai đang nằm trai người cô gái dễ thương, hiền lành lúc nãy và -Nè anh đứng lên được chưa? Cô gái đó hỏi bằng giọng khá khó chịu còn anh chàng đẹp trai thì từ từ đứng dậy rồi cầm tay cô gái kia kéo lên, rồi anh ta đi đến chiếc xe đạp của mình ngồi lên và nói một câu nữa trước khi đi -Nè cô bé sau này đi đường cẩn thận nhe, không thôi đụng người ta, người ta chửi cho sml đó tại vì gặp tôi, tôi hiền quá không chửi thôi, mà thôi bye nha ................................. Và bây giờ trong đầu nữ chính chỉ có… Ở Bệnh ViệnLinh Nhi đang ngồi trước phòng bệnh nước mắt đọng lại nhìn cô giờ thật sự làm người khác rất muốn bảo vệ chợt một nhóm người chạy một lượt vào mặt ai cũng thật lo lắng-Linh Nhi...chị....chị Mộc Khuê sao rồi?_Tinh Nguyệt vừa thở vừa nắm vai Linh Nhi hỏi-Nguyệt...hức...ch...chị ấy...còn...hức...ở trong phòng...bệnh_Linh Nhi ôm Tinh Nguyệt tựa vào ngực cô nói, thấy vậy Tinh Nguyệt cũng ôm lấy Linh Nhi vuốt lưng trấn an cô -Được rồi, em bình tĩnh đi còn Nguyệt em ra đây anh với Mạn Ngọc nói chuyện tí_Gia Khiêm nói rồi đi trước cùng Mạn Ngọc làm Tinh Nguyệt thấy khó hiểu rồi cũng buông Linh Nhi ra rồi đi theo trước khi đi còn nói "Chị An, chị Mỹ nhớ an ủi Nhi dùm em nha"Ở sân thượng bệnh viện-Có gì mà phải lên đây nói zậy oppa?-Chuyện này để Mạn Ngọc nói sẽ hợp lí hơn đồng thời cũng đến lúc nó phải quyết định rồi_Nguyên Dương nói, Tinh Nguyệt cũng hiểu một phần nên quay qua nhìn Mạn Ngọc chờ đợi câu trả lời của cô-Minh Khôi, anh ấy bắt đầu trả thù rồi_Mạn Ngọc giọng run run nói đồng thời cúi gằm mặt xuống đất-Mày biết câu nói đó chưa đủ mà, quyết định đi Ngọc dù tao biết mày sẽ đau khổ vì quyết định này nhưng chỉ cần mày chọn tao sẽ làm theo ý mày, mạnh mẽ lên Ngọc tao xin mày một lần này thôi_Tinh Nguyệt nói đến đây nước mắt Mạn Ngọc rơi xuống nhưng cô vẫn ngước lên nhìn thẳng vào 2 con người trước mắt mình mỉm cười dù nước mắt rơi mặc dù có đau đến chừng nào nhưng cũng phải đến lúc cô đưa ra quyết định -Nếu như đã quyết định tao nhất định sẽ dứt khoát vì quyết định này, chơi thôi Nguyệt-Zậy thì theo quyết định của em_Gia Khiêm mỉm cười nhưng nụ cười đó chợt tắt khi nghe câu nói tiếp theo của Tinh Nguyệt -Còn quyết định của anh? cho Nguyên Dương biết sự thật hay không? tình yêu của anh mấy năm nay rất đệp nhưng anh biết tất cả là do sự dối trá mang lại hạnh phúc đó mà

Ở Bệnh Viện

Linh Nhi đang ngồi trước phòng bệnh nước mắt đọng lại nhìn cô giờ thật sự làm người khác rất muốn bảo vệ chợt một nhóm người chạy một lượt vào mặt ai cũng thật lo lắng

-Linh Nhi...chị....chị Mộc Khuê sao rồi?_Tinh Nguyệt vừa thở vừa nắm vai Linh Nhi hỏi

-Nguyệt...hức...ch...chị ấy...còn...hức...ở trong phòng...bệnh_Linh Nhi ôm Tinh Nguyệt tựa vào ngực cô nói, thấy vậy Tinh Nguyệt cũng ôm lấy Linh Nhi vuốt lưng trấn an cô 

-Được rồi, em bình tĩnh đi còn Nguyệt em ra đây anh với Mạn Ngọc nói chuyện tí_Gia Khiêm nói rồi đi trước cùng Mạn Ngọc làm Tinh Nguyệt thấy khó hiểu rồi cũng buông Linh Nhi ra rồi đi theo trước khi đi còn nói "Chị An, chị Mỹ nhớ an ủi Nhi dùm em nha"

Ở sân thượng bệnh viện

-Có gì mà phải lên đây nói zậy oppa?

-Chuyện này để Mạn Ngọc nói sẽ hợp lí hơn đồng thời cũng đến lúc nó phải quyết định rồi_Nguyên Dương nói, Tinh Nguyệt cũng hiểu một phần nên quay qua nhìn Mạn Ngọc chờ đợi câu trả lời của cô

-Minh Khôi, anh ấy bắt đầu trả thù rồi_Mạn Ngọc giọng run run nói đồng thời cúi gằm mặt xuống đất

-Mày biết câu nói đó chưa đủ mà, quyết định đi Ngọc dù tao biết mày sẽ đau khổ vì quyết định này nhưng chỉ cần mày chọn tao sẽ làm theo ý mày, mạnh mẽ lên Ngọc tao xin mày một lần này thôi_Tinh Nguyệt nói đến đây nước mắt Mạn Ngọc rơi xuống nhưng cô vẫn ngước lên nhìn thẳng vào 2 con người trước mắt mình mỉm cười dù nước mắt rơi mặc dù có đau đến chừng nào nhưng cũng phải đến lúc cô đưa ra quyết định 

-Nếu như đã quyết định tao nhất định sẽ dứt khoát vì quyết định này, chơi thôi Nguyệt

-Zậy thì theo quyết định của em_Gia Khiêm mỉm cười nhưng nụ cười đó chợt tắt khi nghe câu nói tiếp theo của Tinh Nguyệt 

-Còn quyết định của anh? cho Nguyên Dương biết sự thật hay không? tình yêu của anh mấy năm nay rất đệp nhưng anh biết tất cả là do sự dối trá mang lại hạnh phúc đó mà

Cô Bé Đanh Đá, Tôi Sẽ Làm Em Nói Yêu TôiTác giả: I Love FamilyTrên một con đường khá nhộn nhịp và xa hoa có một cô gái rất dễ thương đạp một chiếc xe đạp màu trắng khác hẳn với những con người đang ở đây cô gái ấy đẹp một cách nhẹ nhàng, một cách tự nhiên không cần tới son phấn, không cần mặc những bộ đồ đắc tiền đẹp đẽ mà vẫn toát lên mình vẻ xinh đẹp, hiền lành vốn có Rầm Chợt một âm thanh rất lớn như âm thanh khi hai cái máy bay va chạm vào nhau vậy (chém), thật là một cảnh tượng đẫm máu khi trước mắt là một cảnh tượng người con trai cực đẹp trai đang nằm trai người cô gái dễ thương, hiền lành lúc nãy và -Nè anh đứng lên được chưa? Cô gái đó hỏi bằng giọng khá khó chịu còn anh chàng đẹp trai thì từ từ đứng dậy rồi cầm tay cô gái kia kéo lên, rồi anh ta đi đến chiếc xe đạp của mình ngồi lên và nói một câu nữa trước khi đi -Nè cô bé sau này đi đường cẩn thận nhe, không thôi đụng người ta, người ta chửi cho sml đó tại vì gặp tôi, tôi hiền quá không chửi thôi, mà thôi bye nha ................................. Và bây giờ trong đầu nữ chính chỉ có… Ở Bệnh ViệnLinh Nhi đang ngồi trước phòng bệnh nước mắt đọng lại nhìn cô giờ thật sự làm người khác rất muốn bảo vệ chợt một nhóm người chạy một lượt vào mặt ai cũng thật lo lắng-Linh Nhi...chị....chị Mộc Khuê sao rồi?_Tinh Nguyệt vừa thở vừa nắm vai Linh Nhi hỏi-Nguyệt...hức...ch...chị ấy...còn...hức...ở trong phòng...bệnh_Linh Nhi ôm Tinh Nguyệt tựa vào ngực cô nói, thấy vậy Tinh Nguyệt cũng ôm lấy Linh Nhi vuốt lưng trấn an cô -Được rồi, em bình tĩnh đi còn Nguyệt em ra đây anh với Mạn Ngọc nói chuyện tí_Gia Khiêm nói rồi đi trước cùng Mạn Ngọc làm Tinh Nguyệt thấy khó hiểu rồi cũng buông Linh Nhi ra rồi đi theo trước khi đi còn nói "Chị An, chị Mỹ nhớ an ủi Nhi dùm em nha"Ở sân thượng bệnh viện-Có gì mà phải lên đây nói zậy oppa?-Chuyện này để Mạn Ngọc nói sẽ hợp lí hơn đồng thời cũng đến lúc nó phải quyết định rồi_Nguyên Dương nói, Tinh Nguyệt cũng hiểu một phần nên quay qua nhìn Mạn Ngọc chờ đợi câu trả lời của cô-Minh Khôi, anh ấy bắt đầu trả thù rồi_Mạn Ngọc giọng run run nói đồng thời cúi gằm mặt xuống đất-Mày biết câu nói đó chưa đủ mà, quyết định đi Ngọc dù tao biết mày sẽ đau khổ vì quyết định này nhưng chỉ cần mày chọn tao sẽ làm theo ý mày, mạnh mẽ lên Ngọc tao xin mày một lần này thôi_Tinh Nguyệt nói đến đây nước mắt Mạn Ngọc rơi xuống nhưng cô vẫn ngước lên nhìn thẳng vào 2 con người trước mắt mình mỉm cười dù nước mắt rơi mặc dù có đau đến chừng nào nhưng cũng phải đến lúc cô đưa ra quyết định -Nếu như đã quyết định tao nhất định sẽ dứt khoát vì quyết định này, chơi thôi Nguyệt-Zậy thì theo quyết định của em_Gia Khiêm mỉm cười nhưng nụ cười đó chợt tắt khi nghe câu nói tiếp theo của Tinh Nguyệt -Còn quyết định của anh? cho Nguyên Dương biết sự thật hay không? tình yêu của anh mấy năm nay rất đệp nhưng anh biết tất cả là do sự dối trá mang lại hạnh phúc đó mà

Chương 58: Quyêt định