Tác giả:

Minh Châu vừa bước vào lớp liền nhìn thấy bạn lớp trưởng “thân mến” đang ngồi đọc đọc viết viết gì đó, tiến đến, hỏi: “Ê, làm gì đó?” Nguyên Khôi chẳng buồn để ý, tiếp tục viết. Minh Châu tức mình giơ chân đá một cái thật mạnh vào bàn cậu: “Tôi hỏi cậu đó, điếc hả?” tức thì một vết mực xiêu vẹo thật dài xuất hiện trên trang giấy. Nguyên Khôi lúc này mới ngẩng đầu lên, giọng nói ẩn chứa sự tức giận: “Mù hay sao mà phải hỏi?” Minh Châu trừng mắt nhìn: “Cậu...” giây sau lại ỉu xìu: “Tôi hỏi chơi thôi, cậu trả lời tôi một câu thì chết người à?” vừa nói cô vừa ngồi vào chỗ của mình ở sau lưng Nguyên Khôi. Giờ văn, cô Vân say sưa nói về việc ‘Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt’ Minh Châu nghe mà không khỏi ngáp ngắn ngáp dài. Không phải cô không muốn học đâu nhé, chỉ là con sâu ngủ trong người Minh Châu rất thích môn Văn, hễ đến giờ Văn là rục rịch thức dậy. Minh Châu nhìn trái nhìn phải, ai cũng cúi đầu ghi chép, Tố Vân và Ngọc Yến thì khỏi nói, haizz chán chết. Đúng lúc đó, Minh Châu…

Chương 31: Ngoại truyện: Ngày cá tháng tư

Tớ Thích Cậu!Tác giả: Điệp CửuMinh Châu vừa bước vào lớp liền nhìn thấy bạn lớp trưởng “thân mến” đang ngồi đọc đọc viết viết gì đó, tiến đến, hỏi: “Ê, làm gì đó?” Nguyên Khôi chẳng buồn để ý, tiếp tục viết. Minh Châu tức mình giơ chân đá một cái thật mạnh vào bàn cậu: “Tôi hỏi cậu đó, điếc hả?” tức thì một vết mực xiêu vẹo thật dài xuất hiện trên trang giấy. Nguyên Khôi lúc này mới ngẩng đầu lên, giọng nói ẩn chứa sự tức giận: “Mù hay sao mà phải hỏi?” Minh Châu trừng mắt nhìn: “Cậu...” giây sau lại ỉu xìu: “Tôi hỏi chơi thôi, cậu trả lời tôi một câu thì chết người à?” vừa nói cô vừa ngồi vào chỗ của mình ở sau lưng Nguyên Khôi. Giờ văn, cô Vân say sưa nói về việc ‘Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt’ Minh Châu nghe mà không khỏi ngáp ngắn ngáp dài. Không phải cô không muốn học đâu nhé, chỉ là con sâu ngủ trong người Minh Châu rất thích môn Văn, hễ đến giờ Văn là rục rịch thức dậy. Minh Châu nhìn trái nhìn phải, ai cũng cúi đầu ghi chép, Tố Vân và Ngọc Yến thì khỏi nói, haizz chán chết. Đúng lúc đó, Minh Châu… Ngày 1/4 của một năm nào đó...Buổi sáng Nguyên Khôi thức dậy, im lặng nhìn tờ lịch trên tường lâu hơn một giây so với mọi ngày, sau đó mặt không biểu cảm đi làm.Ở nhà, Minh Châu cùng lúc thức dậy, nhẩm tính ngày thì phát hiện, anh chồng yêu dấu của cô đã đi công tác được 2 tuần rồi, hôm nay chính là ngày anh trở về.Cô ngáp một cái thật dài, 2 tuần, thật là lâu a!Minh Châu nhìn tờ lịch trên tường, trong đầu bỗng nảy ra một ý định.Cô tìm gắn lại tờ lịch của ngày hôm qua, sau đó bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Nấu một bữa cơm thật ngon, hơn phân nửa trên bàn đều là món mà Nguyên Khôi thích ăn.Cô hài lòng lấy điện thoại nhắn tin cho Nguyên Khôi: “Buổi tối có thể về sớm một chút không, em có chuyện muốn nói với anh!!!”Nguyên Khôi đáp: “Có thể.”Buổi tối, Nguyên Khôi quả nhiên về sớm, nhìn thấy một bàn thức ăn thịnh soạn thì tỏ ra ngạc nhiên: “Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?” sau đó nhìn về phía lịch tường. Trên mặt khắc rõ hai chữ ‘khó hiểu’.Minh Châu lại ngập ngừng: “Cũng không phải ngày gì, chỉ là chuyện em muốn nói với anh có hơi đặc biệt!”Nguyên Khôi thu lại vẻ ngạc nhiên: “Ừ, em nói đi.”“Ăn cơm trước rồi nói.”Nguyên Khôi gật đầu, ngồi vào bàn. Minh Châu lại ngồi chỗ đối diện.Mọi lần, anh công tác về, Minh Châu sẽ nói luyên thuyên đủ điều, nhất định sẽ đòi anh đưa ra ngoài ăn cơm. Nhưng hôm nay có chút lạ.Đâu chỉ một chút!Thấy cô cứ im lặng mãi, anh nói: “Em có chuyện gì muốn nói với anh?”Minh Châu ngập ngừng: “Em... Chúng ta.... chia tay đi. Em thích người khác rồi!”Minh Châu nín cười đến nội thương, cúi đầu để che đi khoé môi không nhịn được mà nâng lên, và để chờ đợi cơn thịnh nộ từ Nguyên Khôi.Nhưng đợi một lúc lâu mới nghe thấy giọng nói bình tĩnh của anh.“Anh biết rồi. Thật ra lần này về đây cũng là để nói với em chuyện này, nếu như em đã có ý như vậy, vậy thì chúng ta chia tay đi!”Minh Châu ngẩng phắt đầu lên: “Anh nói cái gì?”Nguyên Khôi thở dài, nhắc lại: “Chúng ta chia tay đi, em cũng đã nói vậy mà.”Minh Châu chẳng thể ngờ anh có thể nói như vậy, sững sờ một hồi, cơn tức mới xông lên tận não.“Anh... anh ở ngoài léng phéng với con nào? Ai?”Nguyên Khôi lại thở dài: “Anh biết là em còn yêu anh lắm, nhưng mà... anh có vợ rồi. Không biết cô ấy lại đang bày trò gì để đợi anh về nữa.”Minh Châu nghệt mặt ra, giọng run run: “Vợ... anh?”“Ừ, người vợ được anh rước vào từ cửa chính.”“Cô ấy tên là Nguyễn Minh Châu.”Minh Châu cảm thấy não mình bị quá tải, ngừng hoạt động rồi.Nguyên Khôi cũng không chờ cô hiểu đã kéo cô vào lòng. Hôn đến quên trời đất.“Vợ ngốc, dám lừa anh, phải phạt!”Sáng hôm sau, Minh Châu mềm nhũn nằm trên giường, mới hiểu được.Cô thế nhưng lại bị tên chồng mặt lạnh thối tha kia lừa rồi!!!

Ngày 1/4 của một năm nào đó...

Buổi sáng Nguyên Khôi thức dậy, im lặng nhìn tờ lịch trên tường lâu hơn một giây so với mọi ngày, sau đó mặt không biểu cảm đi làm.

Ở nhà, Minh Châu cùng lúc thức dậy, nhẩm tính ngày thì phát hiện, anh chồng yêu dấu của cô đã đi công tác được 2 tuần rồi, hôm nay chính là ngày anh trở về.

Cô ngáp một cái thật dài, 2 tuần, thật là lâu a!

Minh Châu nhìn tờ lịch trên tường, trong đầu bỗng nảy ra một ý định.

Cô tìm gắn lại tờ lịch của ngày hôm qua, sau đó bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Nấu một bữa cơm thật ngon, hơn phân nửa trên bàn đều là món mà Nguyên Khôi thích ăn.

Cô hài lòng lấy điện thoại nhắn tin cho Nguyên Khôi: “Buổi tối có thể về sớm một chút không, em có chuyện muốn nói với anh!!!”

Nguyên Khôi đáp: “Có thể.”

Buổi tối, Nguyên Khôi quả nhiên về sớm, nhìn thấy một bàn thức ăn thịnh soạn thì tỏ ra ngạc nhiên: “Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?” sau đó nhìn về phía lịch tường. Trên mặt khắc rõ hai chữ ‘khó hiểu’.

Minh Châu lại ngập ngừng: “Cũng không phải ngày gì, chỉ là chuyện em muốn nói với anh có hơi đặc biệt!”

Nguyên Khôi thu lại vẻ ngạc nhiên: “Ừ, em nói đi.”

“Ăn cơm trước rồi nói.”

Nguyên Khôi gật đầu, ngồi vào bàn. Minh Châu lại ngồi chỗ đối diện.

Mọi lần, anh công tác về, Minh Châu sẽ nói luyên thuyên đủ điều, nhất định sẽ đòi anh đưa ra ngoài ăn cơm. Nhưng hôm nay có chút lạ.

Đâu chỉ một chút!

Thấy cô cứ im lặng mãi, anh nói: “Em có chuyện gì muốn nói với anh?”

Minh Châu ngập ngừng: “Em... Chúng ta.... chia tay đi. Em thích người khác rồi!”

Minh Châu nín cười đến nội thương, cúi đầu để che đi khoé môi không nhịn được mà nâng lên, và để chờ đợi cơn thịnh nộ từ Nguyên Khôi.

Nhưng đợi một lúc lâu mới nghe thấy giọng nói bình tĩnh của anh.

“Anh biết rồi. Thật ra lần này về đây cũng là để nói với em chuyện này, nếu như em đã có ý như vậy, vậy thì chúng ta chia tay đi!”

Minh Châu ngẩng phắt đầu lên: “Anh nói cái gì?”

Nguyên Khôi thở dài, nhắc lại: “Chúng ta chia tay đi, em cũng đã nói vậy mà.”

Minh Châu chẳng thể ngờ anh có thể nói như vậy, sững sờ một hồi, cơn tức mới xông lên tận não.

“Anh... anh ở ngoài léng phéng với con nào? Ai?”

Nguyên Khôi lại thở dài: “Anh biết là em còn yêu anh lắm, nhưng mà... anh có vợ rồi. Không biết cô ấy lại đang bày trò gì để đợi anh về nữa.”

Minh Châu nghệt mặt ra, giọng run run: “Vợ... anh?”

“Ừ, người vợ được anh rước vào từ cửa chính.”

“Cô ấy tên là Nguyễn Minh Châu.”

Minh Châu cảm thấy não mình bị quá tải, ngừng hoạt động rồi.

Nguyên Khôi cũng không chờ cô hiểu đã kéo cô vào lòng. Hôn đến quên trời đất.

“Vợ ngốc, dám lừa anh, phải phạt!”

Sáng hôm sau, Minh Châu mềm nhũn nằm trên giường, mới hiểu được.

Cô thế nhưng lại bị tên chồng mặt lạnh thối tha kia lừa rồi!!!

Tớ Thích Cậu!Tác giả: Điệp CửuMinh Châu vừa bước vào lớp liền nhìn thấy bạn lớp trưởng “thân mến” đang ngồi đọc đọc viết viết gì đó, tiến đến, hỏi: “Ê, làm gì đó?” Nguyên Khôi chẳng buồn để ý, tiếp tục viết. Minh Châu tức mình giơ chân đá một cái thật mạnh vào bàn cậu: “Tôi hỏi cậu đó, điếc hả?” tức thì một vết mực xiêu vẹo thật dài xuất hiện trên trang giấy. Nguyên Khôi lúc này mới ngẩng đầu lên, giọng nói ẩn chứa sự tức giận: “Mù hay sao mà phải hỏi?” Minh Châu trừng mắt nhìn: “Cậu...” giây sau lại ỉu xìu: “Tôi hỏi chơi thôi, cậu trả lời tôi một câu thì chết người à?” vừa nói cô vừa ngồi vào chỗ của mình ở sau lưng Nguyên Khôi. Giờ văn, cô Vân say sưa nói về việc ‘Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt’ Minh Châu nghe mà không khỏi ngáp ngắn ngáp dài. Không phải cô không muốn học đâu nhé, chỉ là con sâu ngủ trong người Minh Châu rất thích môn Văn, hễ đến giờ Văn là rục rịch thức dậy. Minh Châu nhìn trái nhìn phải, ai cũng cúi đầu ghi chép, Tố Vân và Ngọc Yến thì khỏi nói, haizz chán chết. Đúng lúc đó, Minh Châu… Ngày 1/4 của một năm nào đó...Buổi sáng Nguyên Khôi thức dậy, im lặng nhìn tờ lịch trên tường lâu hơn một giây so với mọi ngày, sau đó mặt không biểu cảm đi làm.Ở nhà, Minh Châu cùng lúc thức dậy, nhẩm tính ngày thì phát hiện, anh chồng yêu dấu của cô đã đi công tác được 2 tuần rồi, hôm nay chính là ngày anh trở về.Cô ngáp một cái thật dài, 2 tuần, thật là lâu a!Minh Châu nhìn tờ lịch trên tường, trong đầu bỗng nảy ra một ý định.Cô tìm gắn lại tờ lịch của ngày hôm qua, sau đó bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Nấu một bữa cơm thật ngon, hơn phân nửa trên bàn đều là món mà Nguyên Khôi thích ăn.Cô hài lòng lấy điện thoại nhắn tin cho Nguyên Khôi: “Buổi tối có thể về sớm một chút không, em có chuyện muốn nói với anh!!!”Nguyên Khôi đáp: “Có thể.”Buổi tối, Nguyên Khôi quả nhiên về sớm, nhìn thấy một bàn thức ăn thịnh soạn thì tỏ ra ngạc nhiên: “Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?” sau đó nhìn về phía lịch tường. Trên mặt khắc rõ hai chữ ‘khó hiểu’.Minh Châu lại ngập ngừng: “Cũng không phải ngày gì, chỉ là chuyện em muốn nói với anh có hơi đặc biệt!”Nguyên Khôi thu lại vẻ ngạc nhiên: “Ừ, em nói đi.”“Ăn cơm trước rồi nói.”Nguyên Khôi gật đầu, ngồi vào bàn. Minh Châu lại ngồi chỗ đối diện.Mọi lần, anh công tác về, Minh Châu sẽ nói luyên thuyên đủ điều, nhất định sẽ đòi anh đưa ra ngoài ăn cơm. Nhưng hôm nay có chút lạ.Đâu chỉ một chút!Thấy cô cứ im lặng mãi, anh nói: “Em có chuyện gì muốn nói với anh?”Minh Châu ngập ngừng: “Em... Chúng ta.... chia tay đi. Em thích người khác rồi!”Minh Châu nín cười đến nội thương, cúi đầu để che đi khoé môi không nhịn được mà nâng lên, và để chờ đợi cơn thịnh nộ từ Nguyên Khôi.Nhưng đợi một lúc lâu mới nghe thấy giọng nói bình tĩnh của anh.“Anh biết rồi. Thật ra lần này về đây cũng là để nói với em chuyện này, nếu như em đã có ý như vậy, vậy thì chúng ta chia tay đi!”Minh Châu ngẩng phắt đầu lên: “Anh nói cái gì?”Nguyên Khôi thở dài, nhắc lại: “Chúng ta chia tay đi, em cũng đã nói vậy mà.”Minh Châu chẳng thể ngờ anh có thể nói như vậy, sững sờ một hồi, cơn tức mới xông lên tận não.“Anh... anh ở ngoài léng phéng với con nào? Ai?”Nguyên Khôi lại thở dài: “Anh biết là em còn yêu anh lắm, nhưng mà... anh có vợ rồi. Không biết cô ấy lại đang bày trò gì để đợi anh về nữa.”Minh Châu nghệt mặt ra, giọng run run: “Vợ... anh?”“Ừ, người vợ được anh rước vào từ cửa chính.”“Cô ấy tên là Nguyễn Minh Châu.”Minh Châu cảm thấy não mình bị quá tải, ngừng hoạt động rồi.Nguyên Khôi cũng không chờ cô hiểu đã kéo cô vào lòng. Hôn đến quên trời đất.“Vợ ngốc, dám lừa anh, phải phạt!”Sáng hôm sau, Minh Châu mềm nhũn nằm trên giường, mới hiểu được.Cô thế nhưng lại bị tên chồng mặt lạnh thối tha kia lừa rồi!!!

Chương 31: Ngoại truyện: Ngày cá tháng tư