Tác giả:

Tôi thích cậu ấy. Tôi chắc chắn rằng tôi thích cậu ấy. Không giống như rất nhiều lần cảm nắng nhẹ trước đây, cậu ấy khác biệt... Cậu ấy được mệnh danh là hotboy của lớp, vô vàn nữ sinh ngưỡng mộ. Cậu ấy có thành tích học tập xuất sắc, là mục tiêu phấn đấu của rất nhiều người. Cậu ấy có gia cảnh giàu có, lại chẳng hề kiêu ngạo. Cậu ấy... là ngôi sao trên trời mà tôi chỉ dám nhìn, chứ không dám hái. Có đủ các tiêu chuẩn để trở thành một soái ca như vậy, bảo sao tôi không thích cậu ấy? Tôi cũng chỉ như những người ái mộ kia của cậu ấy thôi... Ngược lại, tôi lại mong cậu ấy không cần quá nổi bật như thế, để nụ cười ấm áp của cậu ấy chỉ dành cho tôi thôi, sự quan tâm của cậu ấy cũng là thuộc về tôi. Tôi không thích cậu ấy, chỉ vì cậu ấy là soái ca. Mơ tưởng hão huyền quá nhỉ? Tôi có là ai đâu mà có thể yêu cầu cậu ấy như thế? Tôi thích thế nào cũng đâu có liên quan đến cậu ấy? Ha ha... Crush một người nhiều đến thế, hóa ra lại đau lòng đến như vậy. Thích cậu ấy, không phải lỗi của tôi. Đó…

Chương 14: Trang nhật kí thứ 14

Nhật Kí Dõi Theo Một NgườiTác giả: Kem TáoTôi thích cậu ấy. Tôi chắc chắn rằng tôi thích cậu ấy. Không giống như rất nhiều lần cảm nắng nhẹ trước đây, cậu ấy khác biệt... Cậu ấy được mệnh danh là hotboy của lớp, vô vàn nữ sinh ngưỡng mộ. Cậu ấy có thành tích học tập xuất sắc, là mục tiêu phấn đấu của rất nhiều người. Cậu ấy có gia cảnh giàu có, lại chẳng hề kiêu ngạo. Cậu ấy... là ngôi sao trên trời mà tôi chỉ dám nhìn, chứ không dám hái. Có đủ các tiêu chuẩn để trở thành một soái ca như vậy, bảo sao tôi không thích cậu ấy? Tôi cũng chỉ như những người ái mộ kia của cậu ấy thôi... Ngược lại, tôi lại mong cậu ấy không cần quá nổi bật như thế, để nụ cười ấm áp của cậu ấy chỉ dành cho tôi thôi, sự quan tâm của cậu ấy cũng là thuộc về tôi. Tôi không thích cậu ấy, chỉ vì cậu ấy là soái ca. Mơ tưởng hão huyền quá nhỉ? Tôi có là ai đâu mà có thể yêu cầu cậu ấy như thế? Tôi thích thế nào cũng đâu có liên quan đến cậu ấy? Ha ha... Crush một người nhiều đến thế, hóa ra lại đau lòng đến như vậy. Thích cậu ấy, không phải lỗi của tôi. Đó… Bốn tháng mười một ngày...Giờ thì tôi biết tại sao cậu ấy lại đối xử tốt với tôi như vậy rồi.Là vì cô giáo chủ nhiệm.Cô thấy tôi học ngày càng kém, nên nhờ cậu ấy dạy kèm tôi.Cô không muốn thành tích lớp bị giảm vì tôi.Cũng đúng thôi.Một đứa như tôi thì đâu có ai nguyện ý mà lo lắng cho chứ?Chỉ khi ảnh hưởng đến chính mình, thì người ta mới bằng lòng bố thí chút quan tâm cho tôi.Đáng lẽ ra tôi nên quen với điều này rồi.Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy buồn đến thế?Là vì cậu ấy sao?Vì người mà tôi yêu thương đem đến cho tôi hi vọng.Rồi chợt nhận ra tất cả những thứ đó đều là ảo tưởng của chính mình?Tôi đã nghĩ rằng, mình đã sắp chạm đến ngôi sao đó, ngôi sao trong mơ của tôi...Rất gần rồi.Sau đó, tôi nhận ra, đó chỉ là ảo ảnh của ngôi sao in trên mặt nước.Chạm vào là sẽ tan.Phải rồi, tôi làm gì có cái quyền ấy mà dám chạm vào?Miễn cưỡng ôm chặt một thứ không thuộc về mình, sớm muộn gì cũng sẽ bị thứ ấy cứa cho bị thương toàn thân.Mà vết thương, thì vĩnh viễn không thể lành...Nhưng tôi vẫn cố mỉm cười.Dù tim tôi đang rỉ máu, dù tôi đau ê ẩm.Nhưng tôi vẫn không muốn mất đi cậu ấy.Dù chỉ là giả dối thôi, xin hãy để cho tôi cảm nhận ấm áp của cậu ấy thêm chút nữa...Tôi vẫn tỏ vẻ rằng tôi chưa biết gì hết.Rằng tôi chưa hề nghe được cuộc trò chuyện kia giữa cậu ấy và cô giáo.Cậu ấy vẫn giảng bài cho tôi.Tôi vẫn lặng yên nghe giọng nói của cậu ấy.Chúng tôi ngồi thật gần nhau.Tôi cảm nhận được cậu ấy đang ở bên cạnh.Thế là đủ rồi.

Bốn tháng mười một ngày...

Giờ thì tôi biết tại sao cậu ấy lại đối xử tốt với tôi như vậy rồi.

Là vì cô giáo chủ nhiệm.

Cô thấy tôi học ngày càng kém, nên nhờ cậu ấy dạy kèm tôi.

Cô không muốn thành tích lớp bị giảm vì tôi.

Cũng đúng thôi.

Một đứa như tôi thì đâu có ai nguyện ý mà lo lắng cho chứ?

Chỉ khi ảnh hưởng đến chính mình, thì người ta mới bằng lòng bố thí chút quan tâm cho tôi.

Đáng lẽ ra tôi nên quen với điều này rồi.

Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy buồn đến thế?

Là vì cậu ấy sao?

Vì người mà tôi yêu thương đem đến cho tôi hi vọng.

Rồi chợt nhận ra tất cả những thứ đó đều là ảo tưởng của chính mình?

Tôi đã nghĩ rằng, mình đã sắp chạm đến ngôi sao đó, ngôi sao trong mơ của tôi...

Rất gần rồi.

Sau đó, tôi nhận ra, đó chỉ là ảo ảnh của ngôi sao in trên mặt nước.

Chạm vào là sẽ tan.

Phải rồi, tôi làm gì có cái quyền ấy mà dám chạm vào?

Miễn cưỡng ôm chặt một thứ không thuộc về mình, sớm muộn gì cũng sẽ bị thứ ấy cứa cho bị thương toàn thân.

Mà vết thương, thì vĩnh viễn không thể lành...

Nhưng tôi vẫn cố mỉm cười.

Dù tim tôi đang rỉ máu, dù tôi đau ê ẩm.

Nhưng tôi vẫn không muốn mất đi cậu ấy.

Dù chỉ là giả dối thôi, xin hãy để cho tôi cảm nhận ấm áp của cậu ấy thêm chút nữa...

Tôi vẫn tỏ vẻ rằng tôi chưa biết gì hết.

Rằng tôi chưa hề nghe được cuộc trò chuyện kia giữa cậu ấy và cô giáo.

Cậu ấy vẫn giảng bài cho tôi.

Tôi vẫn lặng yên nghe giọng nói của cậu ấy.

Chúng tôi ngồi thật gần nhau.

Tôi cảm nhận được cậu ấy đang ở bên cạnh.

Thế là đủ rồi.

Nhật Kí Dõi Theo Một NgườiTác giả: Kem TáoTôi thích cậu ấy. Tôi chắc chắn rằng tôi thích cậu ấy. Không giống như rất nhiều lần cảm nắng nhẹ trước đây, cậu ấy khác biệt... Cậu ấy được mệnh danh là hotboy của lớp, vô vàn nữ sinh ngưỡng mộ. Cậu ấy có thành tích học tập xuất sắc, là mục tiêu phấn đấu của rất nhiều người. Cậu ấy có gia cảnh giàu có, lại chẳng hề kiêu ngạo. Cậu ấy... là ngôi sao trên trời mà tôi chỉ dám nhìn, chứ không dám hái. Có đủ các tiêu chuẩn để trở thành một soái ca như vậy, bảo sao tôi không thích cậu ấy? Tôi cũng chỉ như những người ái mộ kia của cậu ấy thôi... Ngược lại, tôi lại mong cậu ấy không cần quá nổi bật như thế, để nụ cười ấm áp của cậu ấy chỉ dành cho tôi thôi, sự quan tâm của cậu ấy cũng là thuộc về tôi. Tôi không thích cậu ấy, chỉ vì cậu ấy là soái ca. Mơ tưởng hão huyền quá nhỉ? Tôi có là ai đâu mà có thể yêu cầu cậu ấy như thế? Tôi thích thế nào cũng đâu có liên quan đến cậu ấy? Ha ha... Crush một người nhiều đến thế, hóa ra lại đau lòng đến như vậy. Thích cậu ấy, không phải lỗi của tôi. Đó… Bốn tháng mười một ngày...Giờ thì tôi biết tại sao cậu ấy lại đối xử tốt với tôi như vậy rồi.Là vì cô giáo chủ nhiệm.Cô thấy tôi học ngày càng kém, nên nhờ cậu ấy dạy kèm tôi.Cô không muốn thành tích lớp bị giảm vì tôi.Cũng đúng thôi.Một đứa như tôi thì đâu có ai nguyện ý mà lo lắng cho chứ?Chỉ khi ảnh hưởng đến chính mình, thì người ta mới bằng lòng bố thí chút quan tâm cho tôi.Đáng lẽ ra tôi nên quen với điều này rồi.Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy buồn đến thế?Là vì cậu ấy sao?Vì người mà tôi yêu thương đem đến cho tôi hi vọng.Rồi chợt nhận ra tất cả những thứ đó đều là ảo tưởng của chính mình?Tôi đã nghĩ rằng, mình đã sắp chạm đến ngôi sao đó, ngôi sao trong mơ của tôi...Rất gần rồi.Sau đó, tôi nhận ra, đó chỉ là ảo ảnh của ngôi sao in trên mặt nước.Chạm vào là sẽ tan.Phải rồi, tôi làm gì có cái quyền ấy mà dám chạm vào?Miễn cưỡng ôm chặt một thứ không thuộc về mình, sớm muộn gì cũng sẽ bị thứ ấy cứa cho bị thương toàn thân.Mà vết thương, thì vĩnh viễn không thể lành...Nhưng tôi vẫn cố mỉm cười.Dù tim tôi đang rỉ máu, dù tôi đau ê ẩm.Nhưng tôi vẫn không muốn mất đi cậu ấy.Dù chỉ là giả dối thôi, xin hãy để cho tôi cảm nhận ấm áp của cậu ấy thêm chút nữa...Tôi vẫn tỏ vẻ rằng tôi chưa biết gì hết.Rằng tôi chưa hề nghe được cuộc trò chuyện kia giữa cậu ấy và cô giáo.Cậu ấy vẫn giảng bài cho tôi.Tôi vẫn lặng yên nghe giọng nói của cậu ấy.Chúng tôi ngồi thật gần nhau.Tôi cảm nhận được cậu ấy đang ở bên cạnh.Thế là đủ rồi.

Chương 14: Trang nhật kí thứ 14