Bầu trời trong xanh,ko khí trong lành,tiếng chim hót véo von nghe thật vui tai.Trong căn phòng lộng lẫy và sang trọng nọ,Linh Chi đang ngủ say sưa ko biết trời đất gì hết.Ánh nắng khẽ luồn qua khe cửa sổ chiếu nhẹ lên gương mặt hòan mĩ của nó.Tư thế nó ngủ mới đáng yêu làm sao!Đẹp quá,xinh quá!Nhưng...hơi lọan. "Tút tút tút"-Tiếng đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi phá hỏng giấc mộng đẹp của nó.Chính vì thế nên chiếc đồng hồ tội nghiệp phải nhận lấy cái kết đắng. "Bốp"-Nó thẳng tay ném chiếc đồng hồ đáng thương xuống dưới đất.Đây là chiếc thứ n đc nó cho hôn đất miễn phí nên giờ đã chất thành đống.Ôi!Các em mới đáng thương làm sao! -Đồ quỷ ám!-Nó lẩm bẩm rồi đâm đầu ngủ tiếp.Nhưng chưa đến 10s sau,nó giật mình choàng tỉnh rồi lồm cồm phi xuống đất nhặt đồng hồ lên xem. -OMG!7h30'rồi ư?-Nó hét tóang lên rồi vội vã đi làm vscn.Chẳng qua là sáng nay nó phải đi nhận lớp ở trường mới,ngày đầu mà đến trễ thì mất mặt quá đi!May mà bác nó là hiệu trưởng nên có thể qua loa đc phần nào nhưng dù…
Chương 2
Nói Nhỏ Cho Nghe Nè, Tui Thik Cậu Thiệt Đó!Tác giả: Conan EdogawaBầu trời trong xanh,ko khí trong lành,tiếng chim hót véo von nghe thật vui tai.Trong căn phòng lộng lẫy và sang trọng nọ,Linh Chi đang ngủ say sưa ko biết trời đất gì hết.Ánh nắng khẽ luồn qua khe cửa sổ chiếu nhẹ lên gương mặt hòan mĩ của nó.Tư thế nó ngủ mới đáng yêu làm sao!Đẹp quá,xinh quá!Nhưng...hơi lọan. "Tút tút tút"-Tiếng đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi phá hỏng giấc mộng đẹp của nó.Chính vì thế nên chiếc đồng hồ tội nghiệp phải nhận lấy cái kết đắng. "Bốp"-Nó thẳng tay ném chiếc đồng hồ đáng thương xuống dưới đất.Đây là chiếc thứ n đc nó cho hôn đất miễn phí nên giờ đã chất thành đống.Ôi!Các em mới đáng thương làm sao! -Đồ quỷ ám!-Nó lẩm bẩm rồi đâm đầu ngủ tiếp.Nhưng chưa đến 10s sau,nó giật mình choàng tỉnh rồi lồm cồm phi xuống đất nhặt đồng hồ lên xem. -OMG!7h30'rồi ư?-Nó hét tóang lên rồi vội vã đi làm vscn.Chẳng qua là sáng nay nó phải đi nhận lớp ở trường mới,ngày đầu mà đến trễ thì mất mặt quá đi!May mà bác nó là hiệu trưởng nên có thể qua loa đc phần nào nhưng dù… Nó đến trễ nên trường đã vào học từ lâu.May sao lúc nãy bác bảo vệ đóng cổng muộn nên nó mới có cơ hội chuồn lẹ vào trong.Nếu ko có khi bây giờ nó đang ở bên ngòai đếm ng qua đườg rồi.Đi vòng quanh cái ngôi trường rộng lớn muốn chết này,cuối cùng cánh cửa to lớn nạm đá quý có biển đề trước cửa là:Phòng hiệu trưởng cũng đập vào mắt nó.Nó hớn hở lon ton chạy đến chuẩn bị tih thần...đạp cửa!!!Nếu là nhữg h.sih khác thì họ sẽ chuẩn bị tih thần để gõ cửa,nhưng nó thì ngược lại,ổn định tâm lý để đạp cửa.Quả là tr.hợp đặc biệt đó nha!"1...2...3...và...RẦM!!!!!"-Nó đếm nhẩm rồi thực hiện cái kế họach có1-0-2 ấy của mik.Sau đó,hiên ngang bước vào.Thầy hiệu trưởng nghe thấy tiếng động đầy bạo lực thì khó chịu ngẩng mặt lên.Đinh ninh trog lòg rằng lát nữa sẽ trừng trị cái kẻ"ăn gan hùm" kia.Ấy vậy mà ngẩng mặt lên thấy nó liền lập tức thay đổi sắc thái:Từ tức giận chuyển sang vui sướng,ngỡ ngàng.Ông vui vẻ bắt chuyện:-Ôi cháu gái yêu của ta,cháu mới về nc ư?Sao ko nghỉ thêm vài bữa rồi hãng đi học?-Thầy hiệu trưởng quan tâm.-Dạ,cháu muốn đi học hơn ạ!-Nó lễ phép trả lời kèm theo 1 nụ cười dễ thương.-Vậy hả?Tốt lắm,ko hổ danh là cháu của ta!Nào,ta dẫn cháu đi nhận lớp.Ta đã sắp xếp sẵn rồi đó.-Thầy h.trưởg cười tươi xoa đầu đứa cháu gái cưng nói.-Cháu cảm ơn bác ạ!-Nó cúi đầu cảm ơn rồi đi theo ông bác đến lớp của mik.Con đường đến lớp nó thật dễ nhớ.Nhưg ko biết nhữg ngày tháng ở đây có dễ dàng như vậy ko nữa?Để biết diễn biến tiếp theo,các bạn nhớ theo dõi truyện thường xuyên nhé!Cho comment ý kiến ở dưới đi nào!
Nó đến trễ nên trường đã vào học từ lâu.May sao lúc nãy bác bảo vệ đóng cổng muộn nên nó mới có cơ hội chuồn lẹ vào trong.Nếu ko có khi bây giờ nó đang ở bên ngòai đếm ng qua đườg rồi.Đi vòng quanh cái ngôi trường rộng lớn muốn chết này,cuối cùng cánh cửa to lớn nạm đá quý có biển đề trước cửa là:Phòng hiệu trưởng cũng đập vào mắt nó.Nó hớn hở lon ton chạy đến chuẩn bị tih thần...đạp cửa!!!Nếu là nhữg h.sih khác thì họ sẽ chuẩn bị tih thần để gõ cửa,nhưng nó thì ngược lại,ổn định tâm lý để đạp cửa.Quả là tr.hợp đặc biệt đó nha!
"1...2...3...và...RẦM!!!!!"-Nó đếm nhẩm rồi thực hiện cái kế họach có1-0-2 ấy của mik.Sau đó,hiên ngang bước vào.
Thầy hiệu trưởng nghe thấy tiếng động đầy bạo lực thì khó chịu ngẩng mặt lên.Đinh ninh trog lòg rằng lát nữa sẽ trừng trị cái kẻ"ăn gan hùm" kia.Ấy vậy mà ngẩng mặt lên thấy nó liền lập tức thay đổi sắc thái:Từ tức giận chuyển sang vui sướng,ngỡ ngàng.Ông vui vẻ bắt chuyện:
-Ôi cháu gái yêu của ta,cháu mới về nc ư?Sao ko nghỉ thêm vài bữa rồi hãng đi học?-Thầy hiệu trưởng quan tâm.
-Dạ,cháu muốn đi học hơn ạ!-Nó lễ phép trả lời kèm theo 1 nụ cười dễ thương.
-Vậy hả?Tốt lắm,ko hổ danh là cháu của ta!Nào,ta dẫn cháu đi nhận lớp.Ta đã sắp xếp sẵn rồi đó.-Thầy h.trưởg cười tươi xoa đầu đứa cháu gái cưng nói.
-Cháu cảm ơn bác ạ!-Nó cúi đầu cảm ơn rồi đi theo ông bác đến lớp của mik.
Con đường đến lớp nó thật dễ nhớ.Nhưg ko biết nhữg ngày tháng ở đây có dễ dàng như vậy ko nữa?Để biết diễn biến tiếp theo,các bạn nhớ theo dõi truyện thường xuyên nhé!Cho comment ý kiến ở dưới đi nào!
Nói Nhỏ Cho Nghe Nè, Tui Thik Cậu Thiệt Đó!Tác giả: Conan EdogawaBầu trời trong xanh,ko khí trong lành,tiếng chim hót véo von nghe thật vui tai.Trong căn phòng lộng lẫy và sang trọng nọ,Linh Chi đang ngủ say sưa ko biết trời đất gì hết.Ánh nắng khẽ luồn qua khe cửa sổ chiếu nhẹ lên gương mặt hòan mĩ của nó.Tư thế nó ngủ mới đáng yêu làm sao!Đẹp quá,xinh quá!Nhưng...hơi lọan. "Tút tút tút"-Tiếng đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi phá hỏng giấc mộng đẹp của nó.Chính vì thế nên chiếc đồng hồ tội nghiệp phải nhận lấy cái kết đắng. "Bốp"-Nó thẳng tay ném chiếc đồng hồ đáng thương xuống dưới đất.Đây là chiếc thứ n đc nó cho hôn đất miễn phí nên giờ đã chất thành đống.Ôi!Các em mới đáng thương làm sao! -Đồ quỷ ám!-Nó lẩm bẩm rồi đâm đầu ngủ tiếp.Nhưng chưa đến 10s sau,nó giật mình choàng tỉnh rồi lồm cồm phi xuống đất nhặt đồng hồ lên xem. -OMG!7h30'rồi ư?-Nó hét tóang lên rồi vội vã đi làm vscn.Chẳng qua là sáng nay nó phải đi nhận lớp ở trường mới,ngày đầu mà đến trễ thì mất mặt quá đi!May mà bác nó là hiệu trưởng nên có thể qua loa đc phần nào nhưng dù… Nó đến trễ nên trường đã vào học từ lâu.May sao lúc nãy bác bảo vệ đóng cổng muộn nên nó mới có cơ hội chuồn lẹ vào trong.Nếu ko có khi bây giờ nó đang ở bên ngòai đếm ng qua đườg rồi.Đi vòng quanh cái ngôi trường rộng lớn muốn chết này,cuối cùng cánh cửa to lớn nạm đá quý có biển đề trước cửa là:Phòng hiệu trưởng cũng đập vào mắt nó.Nó hớn hở lon ton chạy đến chuẩn bị tih thần...đạp cửa!!!Nếu là nhữg h.sih khác thì họ sẽ chuẩn bị tih thần để gõ cửa,nhưng nó thì ngược lại,ổn định tâm lý để đạp cửa.Quả là tr.hợp đặc biệt đó nha!"1...2...3...và...RẦM!!!!!"-Nó đếm nhẩm rồi thực hiện cái kế họach có1-0-2 ấy của mik.Sau đó,hiên ngang bước vào.Thầy hiệu trưởng nghe thấy tiếng động đầy bạo lực thì khó chịu ngẩng mặt lên.Đinh ninh trog lòg rằng lát nữa sẽ trừng trị cái kẻ"ăn gan hùm" kia.Ấy vậy mà ngẩng mặt lên thấy nó liền lập tức thay đổi sắc thái:Từ tức giận chuyển sang vui sướng,ngỡ ngàng.Ông vui vẻ bắt chuyện:-Ôi cháu gái yêu của ta,cháu mới về nc ư?Sao ko nghỉ thêm vài bữa rồi hãng đi học?-Thầy hiệu trưởng quan tâm.-Dạ,cháu muốn đi học hơn ạ!-Nó lễ phép trả lời kèm theo 1 nụ cười dễ thương.-Vậy hả?Tốt lắm,ko hổ danh là cháu của ta!Nào,ta dẫn cháu đi nhận lớp.Ta đã sắp xếp sẵn rồi đó.-Thầy h.trưởg cười tươi xoa đầu đứa cháu gái cưng nói.-Cháu cảm ơn bác ạ!-Nó cúi đầu cảm ơn rồi đi theo ông bác đến lớp của mik.Con đường đến lớp nó thật dễ nhớ.Nhưg ko biết nhữg ngày tháng ở đây có dễ dàng như vậy ko nữa?Để biết diễn biến tiếp theo,các bạn nhớ theo dõi truyện thường xuyên nhé!Cho comment ý kiến ở dưới đi nào!