Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…
Chương 2: Mất mát tạo ra ngàn vết xước
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Anh đối xử với nó cũng rất tốt, cho nó ăn uống này, ru ngủ này, tắm rửa rồi mua đồ chơi hay quần áo. Một ngày chủ nhật, nó kéo anh đến một con hẻm. Anh thấy một cái xác đã thối rữa, nhăn mặt: Đây là... mẹ con sao? " Nó gật đầu, anh bất ngờ trước tất cả, gọi điện thoại cho một ai đó: Ông quản gia, đến con hẻm số Xxx đường Xxx mang xác người trong đó đi chôn thật cẩn thận cho tôi! " Lúc trước, anh còn ra lệnh cho ông quản gia nhiều việc kinh khủng hơn cơ ( giết người chẳng hạn) vậy nên việc này là chuyện nhỏ: Vâng thưa ông " Nó nói nhỏ: Cảm ơn " Anh lắc đầu, cười. Phải chăng sự mất mát đã tạo ra ngàn vết xước trong trái tim đứa trẻ này hay sao mà nó có thể lạnh lùng đến như vậy? Rõ ràng còn thân đến mức ho xem mẹ mà? Bất ngờ.
Anh đối xử với nó cũng rất tốt, cho nó ăn uống này, ru ngủ này, tắm rửa rồi mua đồ chơi hay quần áo. Một ngày chủ nhật, nó kéo anh đến một con hẻm. Anh thấy một cái xác đã thối rữa, nhăn mặt: Đây là... mẹ con sao? " Nó gật đầu, anh bất ngờ trước tất cả, gọi điện thoại cho một ai đó: Ông quản gia, đến con hẻm số Xxx đường Xxx mang xác người trong đó đi chôn thật cẩn thận cho tôi! " Lúc trước, anh còn ra lệnh cho ông quản gia nhiều việc kinh khủng hơn cơ ( giết người chẳng hạn) vậy nên việc này là chuyện nhỏ: Vâng thưa ông " Nó nói nhỏ: Cảm ơn " Anh lắc đầu, cười. Phải chăng sự mất mát đã tạo ra ngàn vết xước trong trái tim đứa trẻ này hay sao mà nó có thể lạnh lùng đến như vậy? Rõ ràng còn thân đến mức ho xem mẹ mà? Bất ngờ.
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Anh đối xử với nó cũng rất tốt, cho nó ăn uống này, ru ngủ này, tắm rửa rồi mua đồ chơi hay quần áo. Một ngày chủ nhật, nó kéo anh đến một con hẻm. Anh thấy một cái xác đã thối rữa, nhăn mặt: Đây là... mẹ con sao? " Nó gật đầu, anh bất ngờ trước tất cả, gọi điện thoại cho một ai đó: Ông quản gia, đến con hẻm số Xxx đường Xxx mang xác người trong đó đi chôn thật cẩn thận cho tôi! " Lúc trước, anh còn ra lệnh cho ông quản gia nhiều việc kinh khủng hơn cơ ( giết người chẳng hạn) vậy nên việc này là chuyện nhỏ: Vâng thưa ông " Nó nói nhỏ: Cảm ơn " Anh lắc đầu, cười. Phải chăng sự mất mát đã tạo ra ngàn vết xước trong trái tim đứa trẻ này hay sao mà nó có thể lạnh lùng đến như vậy? Rõ ràng còn thân đến mức ho xem mẹ mà? Bất ngờ.