Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…
Chương 4: Lại thêm một vết rạch đau đến thấu tim !
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Nó trở về nhà như thường lệ sau mỗi buổi học, đi bộ trên con đường vừa trải qua trận mưa lá mùa thu. Ôi! Sao mà thời gian trôi nhanh quá, nó cứ cảm tưởng như ngày mẹ nó mất mới hôm qua vậy, vào mùa hè, giữa cơn bão đáng sợ ấy. Nhưng không sao cả, bây giờ nó đã có một người ba nuôi, một cô bạn thân tốt bụng đang dần lấp đầy những chỗ rách trong tim nó. Nghĩ vậy, lòng nó ấm hẳn lên. Đoàng. Mọi thứ sụp đổ ngay trước mắt. Ngôi nhà nó đang sống. Người ba nuôi thân yêu của nó cũng đang ở trong đấy. Tiếng bom vừa rồi như sét đánh ngang tai, cứa mạnh vào tim nó. Chỉ một cái chớp mắt, nó đã mất tất cả. Nó đang rất hạnh phúc mà... chẳng lẽ ông trời thấy nó không thuận mắt đến thế sao? Nước mắt rơi xuống, nó gào lên một trận đau đớn: Aaaaaaaa "
Nó trở về nhà như thường lệ sau mỗi buổi học, đi bộ trên con đường vừa trải qua trận mưa lá mùa thu. Ôi! Sao mà thời gian trôi nhanh quá, nó cứ cảm tưởng như ngày mẹ nó mất mới hôm qua vậy, vào mùa hè, giữa cơn bão đáng sợ ấy. Nhưng không sao cả, bây giờ nó đã có một người ba nuôi, một cô bạn thân tốt bụng đang dần lấp đầy những chỗ rách trong tim nó. Nghĩ vậy, lòng nó ấm hẳn lên. Đoàng. Mọi thứ sụp đổ ngay trước mắt. Ngôi nhà nó đang sống. Người ba nuôi thân yêu của nó cũng đang ở trong đấy. Tiếng bom vừa rồi như sét đánh ngang tai, cứa mạnh vào tim nó. Chỉ một cái chớp mắt, nó đã mất tất cả. Nó đang rất hạnh phúc mà... chẳng lẽ ông trời thấy nó không thuận mắt đến thế sao? Nước mắt rơi xuống, nó gào lên một trận đau đớn: Aaaaaaaa "
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Nó trở về nhà như thường lệ sau mỗi buổi học, đi bộ trên con đường vừa trải qua trận mưa lá mùa thu. Ôi! Sao mà thời gian trôi nhanh quá, nó cứ cảm tưởng như ngày mẹ nó mất mới hôm qua vậy, vào mùa hè, giữa cơn bão đáng sợ ấy. Nhưng không sao cả, bây giờ nó đã có một người ba nuôi, một cô bạn thân tốt bụng đang dần lấp đầy những chỗ rách trong tim nó. Nghĩ vậy, lòng nó ấm hẳn lên. Đoàng. Mọi thứ sụp đổ ngay trước mắt. Ngôi nhà nó đang sống. Người ba nuôi thân yêu của nó cũng đang ở trong đấy. Tiếng bom vừa rồi như sét đánh ngang tai, cứa mạnh vào tim nó. Chỉ một cái chớp mắt, nó đã mất tất cả. Nó đang rất hạnh phúc mà... chẳng lẽ ông trời thấy nó không thuận mắt đến thế sao? Nước mắt rơi xuống, nó gào lên một trận đau đớn: Aaaaaaaa "