Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…
Chương 7: Goodbye
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Cô nước mắt lã chã: Mẹ, ba... đừng mà, đừng mà ba " Nó nhìn sang ba mẹ: Con chỉ đi 5 năm thôi, con đi du học sau này về giúp cho công ty nhà mình mà " [ Mới 5 tuổi mà suy nghĩ bao la ghê á == ] Hai người ái ngại nhìn nhau, lắc đầu đi về phòng: Hai đứa cứ nói chuyện đi, ba mẹ lên phòng nghỉ trước, quyết định ở cả hai! " Nó kéo cô lên phòng, ôm cô lên giường rồi đi vào giấc ngủ: Được rồi, tôi hứa sẽ không đi đâu nữa. Ngủ ngoan, xí dậy cho kẹo ăn ~~~ " Cô nghi ngờ, giọng ngọt ngào xem lẫn buồn ngủ: Nhớ nha, cấm quên á " Ôm cô cho cô ngủ say, nó sang phòng ba mẹ: Bây giờ đi có được không ạ, quần áo con chuẩn bị đủ rồi. " Bà nhìn nó mà rơi lệ: Vậy ai sẽ chăm sóc cho con, con mới 5 tuổi, hu hu " Nó ôm cha mẹ lần cuối: Bác quản gia sẽ đi cùng con, tạm biệt cha mẹ... con đi đây " Ông luống cuống: Bây giờ 9 giờ tối rồi, để sáng mai con nhé, xin con mà! " Nó tàn nhẫn, cắn chặt môi dưới đi ra ngoài. Dặn dò bác quản gia: Chuẩn bị máy bay riêng đi, cháu muốn đi ngay bây giờ " Bác gật đầu tuân lệnh. Nó trở về phòng lần cuối, chạm vào tất cả rồi hôn nhẹ lên má nó: Tạm biệt " Cô cười, chắc đang ngủ mơ một giấc mơ đẹp. Nó biết đêm cô dậy mà thấy vòng tay trống rỗng sẽ nấc lên. Lấy con gấu đặt vào tay nó, tàn nhẫn đi mà không để lại một lời nhắn. Ngồi trên máy bay, vẫy tay chào: Say goobye " Nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô nước mắt lã chã: Mẹ, ba... đừng mà, đừng mà ba " Nó nhìn sang ba mẹ: Con chỉ đi 5 năm thôi, con đi du học sau này về giúp cho công ty nhà mình mà " [ Mới 5 tuổi mà suy nghĩ bao la ghê á == ] Hai người ái ngại nhìn nhau, lắc đầu đi về phòng: Hai đứa cứ nói chuyện đi, ba mẹ lên phòng nghỉ trước, quyết định ở cả hai! " Nó kéo cô lên phòng, ôm cô lên giường rồi đi vào giấc ngủ: Được rồi, tôi hứa sẽ không đi đâu nữa. Ngủ ngoan, xí dậy cho kẹo ăn ~~~ " Cô nghi ngờ, giọng ngọt ngào xem lẫn buồn ngủ: Nhớ nha, cấm quên á " Ôm cô cho cô ngủ say, nó sang phòng ba mẹ: Bây giờ đi có được không ạ, quần áo con chuẩn bị đủ rồi. " Bà nhìn nó mà rơi lệ: Vậy ai sẽ chăm sóc cho con, con mới 5 tuổi, hu hu " Nó ôm cha mẹ lần cuối: Bác quản gia sẽ đi cùng con, tạm biệt cha mẹ... con đi đây " Ông luống cuống: Bây giờ 9 giờ tối rồi, để sáng mai con nhé, xin con mà! " Nó tàn nhẫn, cắn chặt môi dưới đi ra ngoài. Dặn dò bác quản gia: Chuẩn bị máy bay riêng đi, cháu muốn đi ngay bây giờ " Bác gật đầu tuân lệnh. Nó trở về phòng lần cuối, chạm vào tất cả rồi hôn nhẹ lên má nó: Tạm biệt " Cô cười, chắc đang ngủ mơ một giấc mơ đẹp. Nó biết đêm cô dậy mà thấy vòng tay trống rỗng sẽ nấc lên. Lấy con gấu đặt vào tay nó, tàn nhẫn đi mà không để lại một lời nhắn. Ngồi trên máy bay, vẫy tay chào: Say goobye " Nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Cô nước mắt lã chã: Mẹ, ba... đừng mà, đừng mà ba " Nó nhìn sang ba mẹ: Con chỉ đi 5 năm thôi, con đi du học sau này về giúp cho công ty nhà mình mà " [ Mới 5 tuổi mà suy nghĩ bao la ghê á == ] Hai người ái ngại nhìn nhau, lắc đầu đi về phòng: Hai đứa cứ nói chuyện đi, ba mẹ lên phòng nghỉ trước, quyết định ở cả hai! " Nó kéo cô lên phòng, ôm cô lên giường rồi đi vào giấc ngủ: Được rồi, tôi hứa sẽ không đi đâu nữa. Ngủ ngoan, xí dậy cho kẹo ăn ~~~ " Cô nghi ngờ, giọng ngọt ngào xem lẫn buồn ngủ: Nhớ nha, cấm quên á " Ôm cô cho cô ngủ say, nó sang phòng ba mẹ: Bây giờ đi có được không ạ, quần áo con chuẩn bị đủ rồi. " Bà nhìn nó mà rơi lệ: Vậy ai sẽ chăm sóc cho con, con mới 5 tuổi, hu hu " Nó ôm cha mẹ lần cuối: Bác quản gia sẽ đi cùng con, tạm biệt cha mẹ... con đi đây " Ông luống cuống: Bây giờ 9 giờ tối rồi, để sáng mai con nhé, xin con mà! " Nó tàn nhẫn, cắn chặt môi dưới đi ra ngoài. Dặn dò bác quản gia: Chuẩn bị máy bay riêng đi, cháu muốn đi ngay bây giờ " Bác gật đầu tuân lệnh. Nó trở về phòng lần cuối, chạm vào tất cả rồi hôn nhẹ lên má nó: Tạm biệt " Cô cười, chắc đang ngủ mơ một giấc mơ đẹp. Nó biết đêm cô dậy mà thấy vòng tay trống rỗng sẽ nấc lên. Lấy con gấu đặt vào tay nó, tàn nhẫn đi mà không để lại một lời nhắn. Ngồi trên máy bay, vẫy tay chào: Say goobye " Nhắm mắt nghỉ ngơi.