Một ngày bình thường như bao ngày,đi học cùng cô bạn thân xinh đẹp – Thảo Nguyên,về nhà thì làm mấy việc vặt,kết thúc một ngày là ngủ một giấc qua đêm.Hàà….thỉnh thoảng tôi cũng muốn thay đổi chút nhưng do tôi có cái hội chứng lười ấy mà..haha….Mà thay đổi thì nó cũng sẽ hết yên bình như trước mất.Rùng mình~~ “Có chuyện gì sao,Tú?” Đó là cô bạn hotgirl của tôi – Thảo Nguyên,Tú là tên của tôi – Tinh Tú (Tỏa sáng như những ngôi sao trên trời).Tỏa sáng sao?Hmmm.. “Hôm nay thấy bất ổn sao ấy??” “Bất là bất thế nào?” “Không biết...Tú có phải thánh thần gì đâu?” Phải chăng hôm nay không như BÌNH THƯỜNG?Giác quan thứ 6 của tôi cũng không kém lắm…thỉnh thoảng nó cũng sai mà….kệ đi…phiền _^_ Ra chơi tiết 1 “Tú ơi Tú…đi cùng Nguyên chút đi” Thảo Nguyên hôm nay cũng lạ…bình thường xông xáo lắm mà hôm nay nói nhỏ nhẹ thế này…Mặt Thảo Nguyên cũng thấy nguyên chữ LO LẮNG trên mặt. “Đ…đi đâu?” “Nguyên nhận được thư tình” Vừa nói Thảo Nguyên giơ bức thư trước mặt tôi.Haizz…Thảo Nguyên là hotgirl mà……
Chương 40: Tạm biệt
Hiuhiu... Yêu Cậu Mất Rồi!!Tác giả: Hải QuânMột ngày bình thường như bao ngày,đi học cùng cô bạn thân xinh đẹp – Thảo Nguyên,về nhà thì làm mấy việc vặt,kết thúc một ngày là ngủ một giấc qua đêm.Hàà….thỉnh thoảng tôi cũng muốn thay đổi chút nhưng do tôi có cái hội chứng lười ấy mà..haha….Mà thay đổi thì nó cũng sẽ hết yên bình như trước mất.Rùng mình~~ “Có chuyện gì sao,Tú?” Đó là cô bạn hotgirl của tôi – Thảo Nguyên,Tú là tên của tôi – Tinh Tú (Tỏa sáng như những ngôi sao trên trời).Tỏa sáng sao?Hmmm.. “Hôm nay thấy bất ổn sao ấy??” “Bất là bất thế nào?” “Không biết...Tú có phải thánh thần gì đâu?” Phải chăng hôm nay không như BÌNH THƯỜNG?Giác quan thứ 6 của tôi cũng không kém lắm…thỉnh thoảng nó cũng sai mà….kệ đi…phiền _^_ Ra chơi tiết 1 “Tú ơi Tú…đi cùng Nguyên chút đi” Thảo Nguyên hôm nay cũng lạ…bình thường xông xáo lắm mà hôm nay nói nhỏ nhẹ thế này…Mặt Thảo Nguyên cũng thấy nguyên chữ LO LẮNG trên mặt. “Đ…đi đâu?” “Nguyên nhận được thư tình” Vừa nói Thảo Nguyên giơ bức thư trước mặt tôi.Haizz…Thảo Nguyên là hotgirl mà…… Vài ngày sau tôi bắt đầu ra viện.Gì mà phiền phức,lắm thủ tục ghê,mãi mới thoát ra khỏi cái bệnh viện ngột ngạt kia.Rồi tôi bắt đầu đi học luôn,nghỉ cả tuần trời bây giờ chẳng biết cái gì hết.Tới tấp mượn vở chép bài,lại còn sắp thi nữa chứ.Ôi cái số tôi.Kể từ lúc Nguyên tuyên bố sang Mỹ,hắn trông lạnh lùng hẳn đi.Tôi nói chuyện cùng mà chỉ “Ừm”,”Ờ”,”Ai biết”,bực cả mình.Mà chẳng hiểu sao hình như còn lắm fan hơn,thì nhìn cũng ngầu mà..-v-.Tôi cũng đi làm việc luôn dù mẹ tôi mắng vì mới ra viện mà cứ làm việc quá sức.Lúc tôi đến nhà hắn,thầy lao ra hỏi thăm tôi rồi cứ suýt xoa.Xin lỗi vì đã làm thầy lo,học trò của thầy là khỏe nhất.Khi mà lên phòng hắn thì ôi thôi,sạch sẽ một cách kỳ lạ.Hắn chẳng lẽ định thay đổi toàn diện luôn sao?Tình yêu là cái gì mà khiến một người nhue hắn lại thay đổi đến thế.Bây giờ thì hắn thành một công tử đích thực rồi.“Sao hả?Tôi tự dọn đấy!!”“Ủa uôi…sạch gớm nhể…Trời sắp sập rồi à?”“Từ bây giờ tôi sẽ sống thật tốt để có một kiếp sau toàn diện!!”“Vậy là không cần tôi nữa à?”“Thích thì ở lại!!”“Thế mà suốt ngày bép xép cái miệng là không thể sống…”Tôi bĩu môi nói nhưng chưa kịp nói hết câu thì đã bị ai đó ghì chặt.Cái quái gì vậy?Khó thở quá!!“Tú!!Em khỏe chưa mà đi làm thế này!!”Giọng của anh Minh…là anh Minh hả?Anh Minh đang ôm tôi..hự @;;@.Tôi hạnh phúc chẳng nói lên lời rồi cứ thế chắc chết thảm vì sung sướng...Anh ấy giật mình đẩy tôi ra,tưởng tôi chết ngạt thì phải =v=…““Tú!Sao thế?”“Anh cứ yên tâm,không sao đâu!!”“Em…ổn @;;@...”“Ổn gì?Mặt đỏ lên rồi này?Ốm hả??”Tôi bất giác đẩy anh ấy ra rồi ôm mặt chạy bén đi,đóng sầm cửa lại.Tim đập thình thịch,đặt tay lên để kìm nén nó.Thật không thể tin được…Bỗng cánh cửa đẩy tôi ra,tôi giật mình quay lại.Anh Minh đang ngước lên nhìn tôi.“Tú?"“D…dạ?”“Ổn đấy chứ?Tự dưng chạy đi…”“Em ổn…em ổn…”“Ừ,vậy tốt..”Anh ấy xoa đầu tôi rồi đi…Chồi ôi,chắc tôi chớt…>///^///^
Vài ngày sau tôi bắt đầu ra viện.Gì mà phiền phức,lắm thủ tục ghê,mãi mới thoát ra khỏi cái bệnh viện ngột ngạt kia.Rồi tôi bắt đầu đi học luôn,nghỉ cả tuần trời bây giờ chẳng biết cái gì hết.Tới tấp mượn vở chép bài,lại còn sắp thi nữa chứ.Ôi cái số tôi.
Kể từ lúc Nguyên tuyên bố sang Mỹ,hắn trông lạnh lùng hẳn đi.Tôi nói chuyện cùng mà chỉ “Ừm”,”Ờ”,”Ai biết”,bực cả mình.Mà chẳng hiểu sao hình như còn lắm fan hơn,thì nhìn cũng ngầu mà..-v-.Tôi cũng đi làm việc luôn dù mẹ tôi mắng vì mới ra viện mà cứ làm việc quá sức.Lúc tôi đến nhà hắn,thầy lao ra hỏi thăm tôi rồi cứ suýt xoa.Xin lỗi vì đã làm thầy lo,học trò của thầy là khỏe nhất.Khi mà lên phòng hắn thì ôi thôi,sạch sẽ một cách kỳ lạ.Hắn chẳng lẽ định thay đổi toàn diện luôn sao?Tình yêu là cái gì mà khiến một người nhue hắn lại thay đổi đến thế.Bây giờ thì hắn thành một công tử đích thực rồi.
“Sao hả?Tôi tự dọn đấy!!”
“Ủa uôi…sạch gớm nhể…Trời sắp sập rồi à?”
“Từ bây giờ tôi sẽ sống thật tốt để có một kiếp sau toàn diện!!”
“Vậy là không cần tôi nữa à?”
“Thích thì ở lại!!”
“Thế mà suốt ngày bép xép cái miệng là không thể sống…”
Tôi bĩu môi nói nhưng chưa kịp nói hết câu thì đã bị ai đó ghì chặt.Cái quái gì vậy?Khó thở quá!!
“Tú!!Em khỏe chưa mà đi làm thế này!!”
Giọng của anh Minh…là anh Minh hả?Anh Minh đang ôm tôi..hự @;;@.Tôi hạnh phúc chẳng nói lên lời rồi cứ thế chắc chết thảm vì sung sướng...Anh ấy giật mình đẩy tôi ra,tưởng tôi chết ngạt thì phải =v=…“
“Tú!Sao thế?”
“Anh cứ yên tâm,không sao đâu!!”
“Em…ổn @;;@...”
“Ổn gì?Mặt đỏ lên rồi này?Ốm hả??”
Tôi bất giác đẩy anh ấy ra rồi ôm mặt chạy bén đi,đóng sầm cửa lại.Tim đập thình thịch,đặt tay lên để kìm nén nó.Thật không thể tin được…Bỗng cánh cửa đẩy tôi ra,tôi giật mình quay lại.Anh Minh đang ngước lên nhìn tôi.
“Tú?"
“D…dạ?”
“Ổn đấy chứ?Tự dưng chạy đi…”
“Em ổn…em ổn…”
“Ừ,vậy tốt..”
Anh ấy xoa đầu tôi rồi đi…Chồi ôi,chắc tôi chớt…>///^///^
Hiuhiu... Yêu Cậu Mất Rồi!!Tác giả: Hải QuânMột ngày bình thường như bao ngày,đi học cùng cô bạn thân xinh đẹp – Thảo Nguyên,về nhà thì làm mấy việc vặt,kết thúc một ngày là ngủ một giấc qua đêm.Hàà….thỉnh thoảng tôi cũng muốn thay đổi chút nhưng do tôi có cái hội chứng lười ấy mà..haha….Mà thay đổi thì nó cũng sẽ hết yên bình như trước mất.Rùng mình~~ “Có chuyện gì sao,Tú?” Đó là cô bạn hotgirl của tôi – Thảo Nguyên,Tú là tên của tôi – Tinh Tú (Tỏa sáng như những ngôi sao trên trời).Tỏa sáng sao?Hmmm.. “Hôm nay thấy bất ổn sao ấy??” “Bất là bất thế nào?” “Không biết...Tú có phải thánh thần gì đâu?” Phải chăng hôm nay không như BÌNH THƯỜNG?Giác quan thứ 6 của tôi cũng không kém lắm…thỉnh thoảng nó cũng sai mà….kệ đi…phiền _^_ Ra chơi tiết 1 “Tú ơi Tú…đi cùng Nguyên chút đi” Thảo Nguyên hôm nay cũng lạ…bình thường xông xáo lắm mà hôm nay nói nhỏ nhẹ thế này…Mặt Thảo Nguyên cũng thấy nguyên chữ LO LẮNG trên mặt. “Đ…đi đâu?” “Nguyên nhận được thư tình” Vừa nói Thảo Nguyên giơ bức thư trước mặt tôi.Haizz…Thảo Nguyên là hotgirl mà…… Vài ngày sau tôi bắt đầu ra viện.Gì mà phiền phức,lắm thủ tục ghê,mãi mới thoát ra khỏi cái bệnh viện ngột ngạt kia.Rồi tôi bắt đầu đi học luôn,nghỉ cả tuần trời bây giờ chẳng biết cái gì hết.Tới tấp mượn vở chép bài,lại còn sắp thi nữa chứ.Ôi cái số tôi.Kể từ lúc Nguyên tuyên bố sang Mỹ,hắn trông lạnh lùng hẳn đi.Tôi nói chuyện cùng mà chỉ “Ừm”,”Ờ”,”Ai biết”,bực cả mình.Mà chẳng hiểu sao hình như còn lắm fan hơn,thì nhìn cũng ngầu mà..-v-.Tôi cũng đi làm việc luôn dù mẹ tôi mắng vì mới ra viện mà cứ làm việc quá sức.Lúc tôi đến nhà hắn,thầy lao ra hỏi thăm tôi rồi cứ suýt xoa.Xin lỗi vì đã làm thầy lo,học trò của thầy là khỏe nhất.Khi mà lên phòng hắn thì ôi thôi,sạch sẽ một cách kỳ lạ.Hắn chẳng lẽ định thay đổi toàn diện luôn sao?Tình yêu là cái gì mà khiến một người nhue hắn lại thay đổi đến thế.Bây giờ thì hắn thành một công tử đích thực rồi.“Sao hả?Tôi tự dọn đấy!!”“Ủa uôi…sạch gớm nhể…Trời sắp sập rồi à?”“Từ bây giờ tôi sẽ sống thật tốt để có một kiếp sau toàn diện!!”“Vậy là không cần tôi nữa à?”“Thích thì ở lại!!”“Thế mà suốt ngày bép xép cái miệng là không thể sống…”Tôi bĩu môi nói nhưng chưa kịp nói hết câu thì đã bị ai đó ghì chặt.Cái quái gì vậy?Khó thở quá!!“Tú!!Em khỏe chưa mà đi làm thế này!!”Giọng của anh Minh…là anh Minh hả?Anh Minh đang ôm tôi..hự @;;@.Tôi hạnh phúc chẳng nói lên lời rồi cứ thế chắc chết thảm vì sung sướng...Anh ấy giật mình đẩy tôi ra,tưởng tôi chết ngạt thì phải =v=…““Tú!Sao thế?”“Anh cứ yên tâm,không sao đâu!!”“Em…ổn @;;@...”“Ổn gì?Mặt đỏ lên rồi này?Ốm hả??”Tôi bất giác đẩy anh ấy ra rồi ôm mặt chạy bén đi,đóng sầm cửa lại.Tim đập thình thịch,đặt tay lên để kìm nén nó.Thật không thể tin được…Bỗng cánh cửa đẩy tôi ra,tôi giật mình quay lại.Anh Minh đang ngước lên nhìn tôi.“Tú?"“D…dạ?”“Ổn đấy chứ?Tự dưng chạy đi…”“Em ổn…em ổn…”“Ừ,vậy tốt..”Anh ấy xoa đầu tôi rồi đi…Chồi ôi,chắc tôi chớt…>///^///^