Tác giả:

-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng…

Chương 11: Trở về với mưa

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Bạn tôi, người bạn thân thương của tôi, mưa, chẳng bao giờ bỏ rơi tôi, luôn xuất hiện lúc tôi hụt hẫng nhất. Tôi bước dưới mưa nhằm che đi nước mắt tuôn lã chã của mình. Tôi không quên mua một chai bia, nhâm nhi trên đường về. Lão đão về được phòng mình, tôi thả mình trong vòi nước lạnh toát, rồi nằm ườn ra giường, cắn răng, nắm lấy tim mình. Cảm giác ngạt thở vô cùng, tôi chỉ muốn xé toạc lồng ngực mình ra, bóp nát trái tim để nó chết đi, thì sẽ không đau nữa. Bất lực, tôi co ro người, ôm lấy tấm thân lạnh băng đang rên lên đớn đau khôn xiết, nức nở cho dòng nước mắt tuôn.Tôi vẫn đi học, nhưng không đến trường anh nữa. Không ăn sáng, không ăn trưa, còn bữa tối của tôi, hai ngày rồi chỉ là rượu và bia. Ngày nào mưa cũng đến khi mặt trời tắt nắng, ngày nào tôi cũng mân mê chai rượu lon bia trên tay, thơ thẩn dạo quanh trên đường đẫm nước. Mọi thiết bị thông tin, tôi chẳng quan tâm nữa, im bặt hơi tăm cả ba ngày liền dù điện thoại rung lên nhiều lần từ anh. Tôi phớt lờ tất cả, xung quanh tôi lúc đó, chỉ còn mưa, tôi, bia, rượu, nước mắt, và nỗi đau tột cùng.

Bạn tôi, người bạn thân thương của tôi, mưa, chẳng bao giờ bỏ rơi tôi, luôn xuất hiện lúc tôi hụt hẫng nhất. Tôi bước dưới mưa nhằm che đi nước mắt tuôn lã chã của mình. Tôi không quên mua một chai bia, nhâm nhi trên đường về. Lão đão về được phòng mình, tôi thả mình trong vòi nước lạnh toát, rồi nằm ườn ra giường, cắn răng, nắm lấy tim mình. Cảm giác ngạt thở vô cùng, tôi chỉ muốn xé toạc lồng ngực mình ra, bóp nát trái tim để nó chết đi, thì sẽ không đau nữa. Bất lực, tôi co ro người, ôm lấy tấm thân lạnh băng đang rên lên đớn đau khôn xiết, nức nở cho dòng nước mắt tuôn.

Tôi vẫn đi học, nhưng không đến trường anh nữa. Không ăn sáng, không ăn trưa, còn bữa tối của tôi, hai ngày rồi chỉ là rượu và bia. Ngày nào mưa cũng đến khi mặt trời tắt nắng, ngày nào tôi cũng mân mê chai rượu lon bia trên tay, thơ thẩn dạo quanh trên đường đẫm nước. Mọi thiết bị thông tin, tôi chẳng quan tâm nữa, im bặt hơi tăm cả ba ngày liền dù điện thoại rung lên nhiều lần từ anh. Tôi phớt lờ tất cả, xung quanh tôi lúc đó, chỉ còn mưa, tôi, bia, rượu, nước mắt, và nỗi đau tột cùng.

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Bạn tôi, người bạn thân thương của tôi, mưa, chẳng bao giờ bỏ rơi tôi, luôn xuất hiện lúc tôi hụt hẫng nhất. Tôi bước dưới mưa nhằm che đi nước mắt tuôn lã chã của mình. Tôi không quên mua một chai bia, nhâm nhi trên đường về. Lão đão về được phòng mình, tôi thả mình trong vòi nước lạnh toát, rồi nằm ườn ra giường, cắn răng, nắm lấy tim mình. Cảm giác ngạt thở vô cùng, tôi chỉ muốn xé toạc lồng ngực mình ra, bóp nát trái tim để nó chết đi, thì sẽ không đau nữa. Bất lực, tôi co ro người, ôm lấy tấm thân lạnh băng đang rên lên đớn đau khôn xiết, nức nở cho dòng nước mắt tuôn.Tôi vẫn đi học, nhưng không đến trường anh nữa. Không ăn sáng, không ăn trưa, còn bữa tối của tôi, hai ngày rồi chỉ là rượu và bia. Ngày nào mưa cũng đến khi mặt trời tắt nắng, ngày nào tôi cũng mân mê chai rượu lon bia trên tay, thơ thẩn dạo quanh trên đường đẫm nước. Mọi thiết bị thông tin, tôi chẳng quan tâm nữa, im bặt hơi tăm cả ba ngày liền dù điện thoại rung lên nhiều lần từ anh. Tôi phớt lờ tất cả, xung quanh tôi lúc đó, chỉ còn mưa, tôi, bia, rượu, nước mắt, và nỗi đau tột cùng.

Chương 11: Trở về với mưa