Tác giả:

-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng…

Chương 18: Đêm lại ấm

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Tôi im lặng một hồi, để anh xoa nhẹ đầu, rồi nhẹ thơm lên môi, lên má. Lát sau, thú tính trỗi dậy, tôi đâm ra chọc anh “Này, nãy giờ anh làm gì thế? Tôi đã đồng ý quay lại với anh đâu, anh mở tưởng à?”. Câu nói khiến anh hoàn toàn đơ người ra, tôi kiềm để không bật cười ra, bưng mặt nghiêm trọng ra nhìn mặt ngơ ngác của anh. “Em mới nói gì?” “Em nói là em đã đồng ý quay lại đâu?” “Giờ em quay lại không?” “Uhm...Không á!” “OK!”. Ngắn gọn, hai chữ “OK” dứt khoát, anh chồm lên người tôi, giở trò mà khi xưa anh hay đe dọa tôi khi tôi lên cơn bướng – trò chọc lét. Tôi bị anh chọt đúng điểm là cười phá lên, chẳng thể ngăn được. Và mỗi lần thế là tôi phải giơ tay đầu hàng trước. Nhưng lần này, tuy chịu không nổi, nhưng tôi vẫn phải ráng chống cự lại con người khỏe mạnh đang đè tôi xuống ấy. Được một hồi, cả hai đều mệt, thở hồng hộc, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, rồi bật cười. Cảm giác khi ấy quay lại rõ rệt. Anh nằm phịch xuống, không quên lấy tay ôm choàng lấy tôi theo “Ngủ thôi, công chúa của anh!” “Lộn người rồi, tôi đây là...” “Thiên thần của anh”, anh ngắt lời, ngắt luôn ý nghĩ của tôi. “Ngủ!”, tôi đỏ mặt lặng người, dụi đầu vào lồng ngực anh, ngủ.

Tôi im lặng một hồi, để anh xoa nhẹ đầu, rồi nhẹ thơm lên môi, lên má. Lát sau, thú tính trỗi dậy, tôi đâm ra chọc anh “Này, nãy giờ anh làm gì thế? Tôi đã đồng ý quay lại với anh đâu, anh mở tưởng à?”. Câu nói khiến anh hoàn toàn đơ người ra, tôi kiềm để không bật cười ra, bưng mặt nghiêm trọng ra nhìn mặt ngơ ngác của anh. “Em mới nói gì?” “Em nói là em đã đồng ý quay lại đâu?” “Giờ em quay lại không?” “Uhm...Không á!” “OK!”. Ngắn gọn, hai chữ “OK” dứt khoát, anh chồm lên người tôi, giở trò mà khi xưa anh hay đe dọa tôi khi tôi lên cơn bướng – trò chọc lét. Tôi bị anh chọt đúng điểm là cười phá lên, chẳng thể ngăn được. Và mỗi lần thế là tôi phải giơ tay đầu hàng trước. Nhưng lần này, tuy chịu không nổi, nhưng tôi vẫn phải ráng chống cự lại con người khỏe mạnh đang đè tôi xuống ấy. Được một hồi, cả hai đều mệt, thở hồng hộc, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, rồi bật cười. Cảm giác khi ấy quay lại rõ rệt. Anh nằm phịch xuống, không quên lấy tay ôm choàng lấy tôi theo “Ngủ thôi, công chúa của anh!” “Lộn người rồi, tôi đây là...” “Thiên thần của anh”, anh ngắt lời, ngắt luôn ý nghĩ của tôi. “Ngủ!”, tôi đỏ mặt lặng người, dụi đầu vào lồng ngực anh, ngủ.

Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Tôi im lặng một hồi, để anh xoa nhẹ đầu, rồi nhẹ thơm lên môi, lên má. Lát sau, thú tính trỗi dậy, tôi đâm ra chọc anh “Này, nãy giờ anh làm gì thế? Tôi đã đồng ý quay lại với anh đâu, anh mở tưởng à?”. Câu nói khiến anh hoàn toàn đơ người ra, tôi kiềm để không bật cười ra, bưng mặt nghiêm trọng ra nhìn mặt ngơ ngác của anh. “Em mới nói gì?” “Em nói là em đã đồng ý quay lại đâu?” “Giờ em quay lại không?” “Uhm...Không á!” “OK!”. Ngắn gọn, hai chữ “OK” dứt khoát, anh chồm lên người tôi, giở trò mà khi xưa anh hay đe dọa tôi khi tôi lên cơn bướng – trò chọc lét. Tôi bị anh chọt đúng điểm là cười phá lên, chẳng thể ngăn được. Và mỗi lần thế là tôi phải giơ tay đầu hàng trước. Nhưng lần này, tuy chịu không nổi, nhưng tôi vẫn phải ráng chống cự lại con người khỏe mạnh đang đè tôi xuống ấy. Được một hồi, cả hai đều mệt, thở hồng hộc, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, rồi bật cười. Cảm giác khi ấy quay lại rõ rệt. Anh nằm phịch xuống, không quên lấy tay ôm choàng lấy tôi theo “Ngủ thôi, công chúa của anh!” “Lộn người rồi, tôi đây là...” “Thiên thần của anh”, anh ngắt lời, ngắt luôn ý nghĩ của tôi. “Ngủ!”, tôi đỏ mặt lặng người, dụi đầu vào lồng ngực anh, ngủ.

Chương 18: Đêm lại ấm