-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng…
Chương 34: Hiểu lầm
Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Tôi thẩn thờ bước về, nước mắt vẫn chảy xuống khi nhớ lại những gì được nghe kể. Anh ấy, phải rời xa tôi, vì mẹ anh bắt ép. Lí do, là vì tôi còn quá nhỏ, để có thể sinh em bé, lập gia đình, trông khi mẹ anh lại rất muốn được bồng cháu nội. Thế nên, giới thiệu cho anh cô gái đó, buộc anh phải tuân theo, nếu không, bà ấy sẽ tự tử. Với tấm lòng yêu thương mẹ như vậy, anh đành phải đau đớn rời bỏ tôi. Ngày anh nói chia tay tôi, anh cũng khóc khi bước đi. Nhìn tôi khóc dưới mưa, anh cũng không khỏi xót xa, nhưng chẳng thể chạy lại ôm lấy tôi. Chuyện hôm nay, quả là tình cờ, ba người bọn anh cũng vào quán bar này chơi. Anh là người phát hiện ra tôi đang ngồi nhâm nhi ly rượu đắng. Lúc đó anh đã rất tức giận, càng tức hơn khi thấy lão già kia lại v* v*n tôi, nhưng anh im lặng, giữ sự bực bội ấy trong lòng. Cho đến khi cảm thấy bất an, anh không thấy tôi với lão kia đâu nữa, biết chuyện không lành, anh vội chạy vào khu phòng đỏ. Và may mắn, anh tìm được tôi, cứu tôi thoát khỏi tên ác quỷ ấy. Nhưng tôi lại không biết, tôi lại thốt ra được những lời như thế với anh. Tôi cảm thấy có lỗi vô cùng. Nhưng đến một lúc phải buộc lòng quay lưng duyên nợ cho vừa ý trời. Tôi quyết định, không ở đây nữa, sẽ bay về quê hương của mình.
Tôi thẩn thờ bước về, nước mắt vẫn chảy xuống khi nhớ lại những gì được nghe kể. Anh ấy, phải rời xa tôi, vì mẹ anh bắt ép. Lí do, là vì tôi còn quá nhỏ, để có thể sinh em bé, lập gia đình, trông khi mẹ anh lại rất muốn được bồng cháu nội. Thế nên, giới thiệu cho anh cô gái đó, buộc anh phải tuân theo, nếu không, bà ấy sẽ tự tử. Với tấm lòng yêu thương mẹ như vậy, anh đành phải đau đớn rời bỏ tôi. Ngày anh nói chia tay tôi, anh cũng khóc khi bước đi. Nhìn tôi khóc dưới mưa, anh cũng không khỏi xót xa, nhưng chẳng thể chạy lại ôm lấy tôi. Chuyện hôm nay, quả là tình cờ, ba người bọn anh cũng vào quán bar này chơi. Anh là người phát hiện ra tôi đang ngồi nhâm nhi ly rượu đắng. Lúc đó anh đã rất tức giận, càng tức hơn khi thấy lão già kia lại v* v*n tôi, nhưng anh im lặng, giữ sự bực bội ấy trong lòng. Cho đến khi cảm thấy bất an, anh không thấy tôi với lão kia đâu nữa, biết chuyện không lành, anh vội chạy vào khu phòng đỏ. Và may mắn, anh tìm được tôi, cứu tôi thoát khỏi tên ác quỷ ấy. Nhưng tôi lại không biết, tôi lại thốt ra được những lời như thế với anh. Tôi cảm thấy có lỗi vô cùng. Nhưng đến một lúc phải buộc lòng quay lưng duyên nợ cho vừa ý trời. Tôi quyết định, không ở đây nữa, sẽ bay về quê hương của mình.
Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Tôi thẩn thờ bước về, nước mắt vẫn chảy xuống khi nhớ lại những gì được nghe kể. Anh ấy, phải rời xa tôi, vì mẹ anh bắt ép. Lí do, là vì tôi còn quá nhỏ, để có thể sinh em bé, lập gia đình, trông khi mẹ anh lại rất muốn được bồng cháu nội. Thế nên, giới thiệu cho anh cô gái đó, buộc anh phải tuân theo, nếu không, bà ấy sẽ tự tử. Với tấm lòng yêu thương mẹ như vậy, anh đành phải đau đớn rời bỏ tôi. Ngày anh nói chia tay tôi, anh cũng khóc khi bước đi. Nhìn tôi khóc dưới mưa, anh cũng không khỏi xót xa, nhưng chẳng thể chạy lại ôm lấy tôi. Chuyện hôm nay, quả là tình cờ, ba người bọn anh cũng vào quán bar này chơi. Anh là người phát hiện ra tôi đang ngồi nhâm nhi ly rượu đắng. Lúc đó anh đã rất tức giận, càng tức hơn khi thấy lão già kia lại v* v*n tôi, nhưng anh im lặng, giữ sự bực bội ấy trong lòng. Cho đến khi cảm thấy bất an, anh không thấy tôi với lão kia đâu nữa, biết chuyện không lành, anh vội chạy vào khu phòng đỏ. Và may mắn, anh tìm được tôi, cứu tôi thoát khỏi tên ác quỷ ấy. Nhưng tôi lại không biết, tôi lại thốt ra được những lời như thế với anh. Tôi cảm thấy có lỗi vô cùng. Nhưng đến một lúc phải buộc lòng quay lưng duyên nợ cho vừa ý trời. Tôi quyết định, không ở đây nữa, sẽ bay về quê hương của mình.