-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng…
Chương 51: Cầu hôn
Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Tôi rất muốn hỏi anh đang làm gì vậy, tại sao lại dắt tôi lên đây thì anh đã mượn lấy cái micro, lên tiếng “Xin giới thiệu với mọi người, cô nàng xinh đẹp may mắn hôm nay chính là người tôi yêu. Như mọi người thấy, cô ấy còn rất trẻ, còn chưa tới tuổi đôi mươi. Chúng tôi quen nhau lúc cô ấy chỉ vỏn vẹn mười lăm, tuy khoảng cách tuổi tác khá xa, nhưng chẳng hiểu vì sao điều đó lại khiến tôi yêu cô ấy hơn. Vì nhỏ tuổi nên tính cách cô ấy giống như con nít vậy, vô tư với mọi thứ, luôn nở nụ cười với mọi người cho dù cuộc sống có thể nào. Nhưng, chính cái nhỏ tuổi ấy cũng là thứ khiến chúng tôi bị chia rẽ một lần vì mẹ tôi muốn có cháu trong khi em ấy lại chưa đủ tuổi. Xa nhau một năm trời, nhưng tôi vẫn không quên được em. Một nàng công chúa vừa cá tính, vừa đáng yêu mà còn vô cùng mạnh mẽ và tài giỏi đã quyến rũ cả trái tim tôi, khiến tôi chẳng thể tương tư hay ngắm nhìn ai khác ngoài nàng. Thưa quý vị, tôi đã đợi đến giây phút này lâu lắm rồi ạ, xin mọi người hãy làm chứng cho tình yêu này ạ.” Đoạn, anh quay sang nhìn tôi, từ từ quỳ xuống, từ trong tay hiện ra một hộp nhẫn. Tôi hồi hộp đến nỗi không thở được. Như những gì mọi người suy đoán, anh ấy nhẹ nhàng mở nắp hộp ra, bên trong là đôi nhẫn bạc lấp lánh. Anh cười, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngạc nhiên của tôi, nói “Lần này, anh sẽ không để em rời xa anh nữa đâu. Đồng ý làm vợ anh nhé!” Khóe mắt tôi rưng rưng khi nghe câu nói đó, tim thì như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Tôi xúc động quá, không biết nên làm gì, cũng không biết nên nói gì. Còn bên dưới, ai ai cũng vỗ tay cổ vũ chúng tôi. Tôi ráng kìm lại cảm xúc của mình, thả lòng cơ thể, nhẹ nhàng gật đầu “Vâng, em đồng ý ạ!” Anh nắm tay tôi, đặt lên đấy một nụ hôn, rồi từ từ đeo nhẫn vào ngón cưới của tôi. Nó vừa khít. Tôi cũng làm tương tự với anh. Rồi anh ôm chầm lấy tôi nhấc bổng lên xoay một vòng, cười tươi tắn bảo “Cảm ơn em đã cho anh vinh dự này! Anh nhất định sẽ bảo vệ chăm sóc em suốt cuộc đời này!” Tiếng vỗ tay rầm rộ cả lên kèm theo những tiếng hò hét “Hôn đi! Hôn đi!” Để thỏa lòng khán giả bên dưới, cũng để thỏa mãn tình yêu đang dâng trào của hai tôi, môi tôi chạm môi anh, thật ngọt, thật sâu, thật say đắm.
Tôi rất muốn hỏi anh đang làm gì vậy, tại sao lại dắt tôi lên đây thì anh đã mượn lấy cái micro, lên tiếng “Xin giới thiệu với mọi người, cô nàng xinh đẹp may mắn hôm nay chính là người tôi yêu. Như mọi người thấy, cô ấy còn rất trẻ, còn chưa tới tuổi đôi mươi. Chúng tôi quen nhau lúc cô ấy chỉ vỏn vẹn mười lăm, tuy khoảng cách tuổi tác khá xa, nhưng chẳng hiểu vì sao điều đó lại khiến tôi yêu cô ấy hơn. Vì nhỏ tuổi nên tính cách cô ấy giống như con nít vậy, vô tư với mọi thứ, luôn nở nụ cười với mọi người cho dù cuộc sống có thể nào. Nhưng, chính cái nhỏ tuổi ấy cũng là thứ khiến chúng tôi bị chia rẽ một lần vì mẹ tôi muốn có cháu trong khi em ấy lại chưa đủ tuổi. Xa nhau một năm trời, nhưng tôi vẫn không quên được em. Một nàng công chúa vừa cá tính, vừa đáng yêu mà còn vô cùng mạnh mẽ và tài giỏi đã quyến rũ cả trái tim tôi, khiến tôi chẳng thể tương tư hay ngắm nhìn ai khác ngoài nàng. Thưa quý vị, tôi đã đợi đến giây phút này lâu lắm rồi ạ, xin mọi người hãy làm chứng cho tình yêu này ạ.” Đoạn, anh quay sang nhìn tôi, từ từ quỳ xuống, từ trong tay hiện ra một hộp nhẫn. Tôi hồi hộp đến nỗi không thở được. Như những gì mọi người suy đoán, anh ấy nhẹ nhàng mở nắp hộp ra, bên trong là đôi nhẫn bạc lấp lánh. Anh cười, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngạc nhiên của tôi, nói “Lần này, anh sẽ không để em rời xa anh nữa đâu. Đồng ý làm vợ anh nhé!” Khóe mắt tôi rưng rưng khi nghe câu nói đó, tim thì như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Tôi xúc động quá, không biết nên làm gì, cũng không biết nên nói gì. Còn bên dưới, ai ai cũng vỗ tay cổ vũ chúng tôi. Tôi ráng kìm lại cảm xúc của mình, thả lòng cơ thể, nhẹ nhàng gật đầu “Vâng, em đồng ý ạ!” Anh nắm tay tôi, đặt lên đấy một nụ hôn, rồi từ từ đeo nhẫn vào ngón cưới của tôi. Nó vừa khít. Tôi cũng làm tương tự với anh. Rồi anh ôm chầm lấy tôi nhấc bổng lên xoay một vòng, cười tươi tắn bảo “Cảm ơn em đã cho anh vinh dự này! Anh nhất định sẽ bảo vệ chăm sóc em suốt cuộc đời này!” Tiếng vỗ tay rầm rộ cả lên kèm theo những tiếng hò hét “Hôn đi! Hôn đi!” Để thỏa lòng khán giả bên dưới, cũng để thỏa mãn tình yêu đang dâng trào của hai tôi, môi tôi chạm môi anh, thật ngọt, thật sâu, thật say đắm.
Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!Tác giả: Matcha Mint-Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta lớn quá. Nhưng qua mỗi ngày được trò chuyện với em, được đi với em, được ngắm em cười, anh càng không thể kìm lòng để lại gần được em. Và điều khiến anh rất vui, là em cũng có tình cảm với anh. Chúng ta dần tiến triển hơn nữa và anh ngày càng thấy bản thân mình yêu em hơn. Anh thiết nghĩ, nếu như lúc đó mà anh bỏ cuộc, thì bây giờ, nụ cười tỏa nắng ấm áp vui vẻ ấy đâu phải là của riêng anh, anh mà bỏ cuộc lúc đó, thì giờ này chắc chỉ biết hối hận thôi. Anh sẽ chờ, chờ đến khi em lớn, chờ đến khi em đủ tuổi trưởng thành, sẽ cùng em, thực hiện ước mơ mà em ấp ủ từ khi còn bé. Anh xin hứa! Đó là những gì anh ấy nói với tôi trước khi chúng tôi phải tạm biệt nhau trong khoảng thời gian dài dằng dẳng mười tháng trời. Cả hai chúng tôi đều là du học sinh tìm đến ngôi trường APU Malaysia để học. Nhưng, khác nhau là, anh ấy du học ba năm cho bằng cấp đại học, còn tôi chỉ tham gia một tháng hè học tập rèn luyện kĩ năng… Tôi rất muốn hỏi anh đang làm gì vậy, tại sao lại dắt tôi lên đây thì anh đã mượn lấy cái micro, lên tiếng “Xin giới thiệu với mọi người, cô nàng xinh đẹp may mắn hôm nay chính là người tôi yêu. Như mọi người thấy, cô ấy còn rất trẻ, còn chưa tới tuổi đôi mươi. Chúng tôi quen nhau lúc cô ấy chỉ vỏn vẹn mười lăm, tuy khoảng cách tuổi tác khá xa, nhưng chẳng hiểu vì sao điều đó lại khiến tôi yêu cô ấy hơn. Vì nhỏ tuổi nên tính cách cô ấy giống như con nít vậy, vô tư với mọi thứ, luôn nở nụ cười với mọi người cho dù cuộc sống có thể nào. Nhưng, chính cái nhỏ tuổi ấy cũng là thứ khiến chúng tôi bị chia rẽ một lần vì mẹ tôi muốn có cháu trong khi em ấy lại chưa đủ tuổi. Xa nhau một năm trời, nhưng tôi vẫn không quên được em. Một nàng công chúa vừa cá tính, vừa đáng yêu mà còn vô cùng mạnh mẽ và tài giỏi đã quyến rũ cả trái tim tôi, khiến tôi chẳng thể tương tư hay ngắm nhìn ai khác ngoài nàng. Thưa quý vị, tôi đã đợi đến giây phút này lâu lắm rồi ạ, xin mọi người hãy làm chứng cho tình yêu này ạ.” Đoạn, anh quay sang nhìn tôi, từ từ quỳ xuống, từ trong tay hiện ra một hộp nhẫn. Tôi hồi hộp đến nỗi không thở được. Như những gì mọi người suy đoán, anh ấy nhẹ nhàng mở nắp hộp ra, bên trong là đôi nhẫn bạc lấp lánh. Anh cười, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngạc nhiên của tôi, nói “Lần này, anh sẽ không để em rời xa anh nữa đâu. Đồng ý làm vợ anh nhé!” Khóe mắt tôi rưng rưng khi nghe câu nói đó, tim thì như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Tôi xúc động quá, không biết nên làm gì, cũng không biết nên nói gì. Còn bên dưới, ai ai cũng vỗ tay cổ vũ chúng tôi. Tôi ráng kìm lại cảm xúc của mình, thả lòng cơ thể, nhẹ nhàng gật đầu “Vâng, em đồng ý ạ!” Anh nắm tay tôi, đặt lên đấy một nụ hôn, rồi từ từ đeo nhẫn vào ngón cưới của tôi. Nó vừa khít. Tôi cũng làm tương tự với anh. Rồi anh ôm chầm lấy tôi nhấc bổng lên xoay một vòng, cười tươi tắn bảo “Cảm ơn em đã cho anh vinh dự này! Anh nhất định sẽ bảo vệ chăm sóc em suốt cuộc đời này!” Tiếng vỗ tay rầm rộ cả lên kèm theo những tiếng hò hét “Hôn đi! Hôn đi!” Để thỏa lòng khán giả bên dưới, cũng để thỏa mãn tình yêu đang dâng trào của hai tôi, môi tôi chạm môi anh, thật ngọt, thật sâu, thật say đắm.