-Hi babe,anh đang ở đâu đấy? Em tan học rồi anh đến đón em nha Xin chào!Tôi là Song Eun Ri à tôi là một cô gái chẳng mấy nổi bật,tôi bình thường,tôi là trẻ mồ côi từ nhỏ,ba mẹ tôi hả?Họ đã mất từ lúc tôi 10 tuổi.Cũng là lúc đó tôi phải vào cô nhi viện sống,tôi năm nay đã 16 tuổi cũng là lúc tôi quyết định sống tự lập,tôi dọn ra ngoài sống và làm thêm à bởi vì cuộc sống trong cô nhi viện rất khó khăn tôi không thể làm gánh nặng thêm được,tôi làm thêm để trang trải cuộc sống và phụ giúp cô nhi viện,tôi hiện đang theo học một ngôi trường danh tiếng New Star tôi may mắn nhận được học bổng thôi!Ngôi trường này toàn những cô chiêu cậu ấm toàn đi ức h**p kẻ yếu,tôi ấy từng là một trong những mục tiêu của họ cho đến khi tôi gặp và hẹn hò với một người được cho là một trong những nam thần của trường tôi chẳng phải ham hố gì cái mác nam thần ấy,tôi chỉ muốn cậu ấy là người bình thường như bao con người khác,tôi biết tôi là cái gai của bao nhiêu con mắt trong cái trường này nhưng biết sao được…
Chương 5: Chỉ là cô thật đáng thương và ngu ngốc
Thanh Xuân Của Em Mang Tên AnhTác giả: Senny Takishimi-Hi babe,anh đang ở đâu đấy? Em tan học rồi anh đến đón em nha Xin chào!Tôi là Song Eun Ri à tôi là một cô gái chẳng mấy nổi bật,tôi bình thường,tôi là trẻ mồ côi từ nhỏ,ba mẹ tôi hả?Họ đã mất từ lúc tôi 10 tuổi.Cũng là lúc đó tôi phải vào cô nhi viện sống,tôi năm nay đã 16 tuổi cũng là lúc tôi quyết định sống tự lập,tôi dọn ra ngoài sống và làm thêm à bởi vì cuộc sống trong cô nhi viện rất khó khăn tôi không thể làm gánh nặng thêm được,tôi làm thêm để trang trải cuộc sống và phụ giúp cô nhi viện,tôi hiện đang theo học một ngôi trường danh tiếng New Star tôi may mắn nhận được học bổng thôi!Ngôi trường này toàn những cô chiêu cậu ấm toàn đi ức h**p kẻ yếu,tôi ấy từng là một trong những mục tiêu của họ cho đến khi tôi gặp và hẹn hò với một người được cho là một trong những nam thần của trường tôi chẳng phải ham hố gì cái mác nam thần ấy,tôi chỉ muốn cậu ấy là người bình thường như bao con người khác,tôi biết tôi là cái gai của bao nhiêu con mắt trong cái trường này nhưng biết sao được… Cô lê bước chân trần chầm chậm trên vườn cỏ trong khu biệt thự,khẽ đưa tay xoa cánh tay bị gió phả vào se lạnh,gương mặt thiên thần khẽ lăn giọt nước mắt trên má,gió đang khẽ đung đưa làm tung bay mái tóc đen dài chiếc áo sơ mi mỏng manh không thể che chắn thân thể yếu ớt kia,nhưng cô không màng đên mặc kệ gió cứa vào làn da mền mịn kia,mặc kệ cơ thể mình đang run lên vì lạnh...cô vẫn cứ thế đưa đôi mắt buồn nhìn xa xămMấy hôm nay hắn chẳng liên lạc với cô,hắn không còn quan tâm cô như trước,hắn không biết cô đã chịu đựng những gì,hắn không biết cô đã đau đớn như thế nào chẳng lẽ,hắn đã quên cô rồi sao,hắn không còn yêu cô nữa sao à không hay vốn dĩ hắn chưa từng yêu cô,chẳng lẽ mối tình đầu của cô lại chua xót đến thế sao,mối tình của cô đau đớn vậy sao?Cuộc đời của cô đã không được tốt đẹp khi hắn đến cô cứ ngỡ cuộc sống của cô vụt sáng thêm lần nữa nhưng nào ngờ đâu nước mắt chẳng ngừng rơi....Ánh mắt đen hướng nhìn đến thân thể mỏng manh kia,trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác kì lạ trái tim anh như đang lên tiếng biêu tình sải chân đến phủ chiếc áo khoác lên vai cô khiến cô giật mình nhẹ nhàng đưa tay lên quệt giọt nước trên đôi gò má, đưa tay bế cô lên đôi chân hướng về biệt thự khuôn mặt lạnh tanh đôi mắt băng lãnh nhìn về phía trước-Đừng vì một thằng con trai không đáng là gì mà đối xử không tốt với bản thân,như vậy là có lỗi với bản thân lắm đấyAnh đặt cô ngồi lên sopha chuyển ánh mắt nhìn cô-cô đang ở nhà tôi tôi không cho phép cô bị bệnhNói rồi anh quay gót về phía bậc thang-Tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy,chúng ta không hề quen biết?Câu nói của cô khiến anh khự lại,khuôn mặt anh vẫn vậy vẫn không thay đổi chỉ đôi mắt anh hơi trùng xuống anh không quay mặt lại nhìn cô anh đứng đấy một lát cũng lên tiếng đáp trả câu hỏi của cô-chỉ là tôi thấy cô thật đáng thương và ngốc nghếchDứt câu anh sải chân tiếng thẳng lên phòng mình,câu nói của anh khiến lồng ngực của cô như nhói lên,cô nở nụ cười nhạt,nụ cười chua chát nhất,phải cô quả thật rất đáng thương và ngốc nghếch,cô nhìn ra cánh cổng to lớn kia mang theo chiếc áo khoác của anh và rời khỏi căn biệt thựÁnh mắt của anh đượm buồn nhìn bóng dáng cô dần khuất đi bởi hàng cây,câu hỏi của cô chính anh cũng không thể trả lời được bản thân anh cũng đang hỏi tại sao anh lại đối xử như vậy đối với cô cô và anh không hề quen biết? Chính anh cũng không thể trả lời câu hỏi ấyAnh ngồi ở sopha nhâm nhia ly cafe đôi mắt dán vào chiếc ipad trên tay,Jungkook chạy vào xoa xoa hai bên cánh tay vì lạnh,Taehyung khẽ liếc mắt nhìn Jungkook rồi tiếp tục dán mắt vào màn hình ipad khiến Jungkook chu mỏ hờn không thể chận đầu quáng cho sấp mặt cái tên đang vô tâm đang ngồi trên sopha kia anh ngồi xuống sọpha đưa tay cầm tách cafe của Taehyung uống một ngụm cho ấm đúng lúc đó một chàng trai như thiên thần với mái tóc màu vàng kéo vali vào ngả người xuống sopha,Taehyung lại một lần nữa đưa mắt lên liếc con người đang nhắm mắt hờ kia rồi cũng dời mắt xuống cái màn hình kia,đôi môi khẽ mấp máy-Em gái mày không về chung à?Jimin khẽ mở mắt với tay rót tách trà uống một hơi-Vài ngày nữa nó sẽ về,mà này tụi mày về trước tao hai tuần luôn cơ không nhớ tao hả?Jimin tỏ mặt cún con đôi mắt long lanh-Mày dẹp ngay bộ mắt ấy đi,nhìn gớm quáJungkook quay mặt xua tay,Jimin bỉu môi-Tụi mày thật vô tâm,tại sao tao lại có hai đứa bạn như tụi bây cơ chứ?-Mày hãy cảm ơn vì có đứa bạn tốt bụng như tụi taoJimin trề môi nhìn Jungkook,Jungkook nhìn quanh rồi nhìn qua Taehyung-Ủa,Eun Ri đâu?-Đi rồiAnh vẫn dán đôi mắt vào màn hình khuôn mặt băng lãnh vẫn không thay đổi-Ủa sao vậy?-Không biết(T/g:4D đâu rồii oa)-Eun Ri là ai thế?Jimin tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Jungkook,Jungkook nhướng ngươif lên nhìn Jimin-Này Jimin tao nói mày nghe cái này nghe,mặc dù rất khó tin nhưng mày phải tin oa-Rồi rồi mày nói đi-Eun Ri là cô gái có khuôn mặt giống hệt em gái mày luôn ấy,như hai giọt nướcJimin mở to mắt nhìn Jungkook-mày đang nói xàm huần gì thế?Sao có thể giống em gái tao như hai giọt nước được chứ?Jimin phì cười xua tay-Mày không tin thì hỏi Taehyung đi chính nó đã đem cộ gái ấy về nhà vào lúc tối ấy,tiếc là cổ đi rồiJimin tắt nụ cười trên môi quay mặt qua nhìn Taehyung,anh ngục đầu rồi bước lên lầu khiến Jimin vô cùng thắc-Oa cổ học trường New Star ấy,ngày mai tao sẽ đưa mày đến đó để mày banh mắt ra mà nhìn,như hai giọt nước..,
Cô lê bước chân trần chầm chậm trên vườn cỏ trong khu biệt thự,khẽ đưa tay xoa cánh tay bị gió phả vào se lạnh,gương mặt thiên thần khẽ lăn giọt nước mắt trên má,gió đang khẽ đung đưa làm tung bay mái tóc đen dài chiếc áo sơ mi mỏng manh không thể che chắn thân thể yếu ớt kia,nhưng cô không màng đên mặc kệ gió cứa vào làn da mền mịn kia,mặc kệ cơ thể mình đang run lên vì lạnh...cô vẫn cứ thế đưa đôi mắt buồn nhìn xa xăm
Mấy hôm nay hắn chẳng liên lạc với cô,hắn không còn quan tâm cô như trước,hắn không biết cô đã chịu đựng những gì,hắn không biết cô đã đau đớn như thế nào chẳng lẽ,hắn đã quên cô rồi sao,hắn không còn yêu cô nữa sao à không hay vốn dĩ hắn chưa từng yêu cô,chẳng lẽ mối tình đầu của cô lại chua xót đến thế sao,mối tình của cô đau đớn vậy sao?Cuộc đời của cô đã không được tốt đẹp khi hắn đến cô cứ ngỡ cuộc sống của cô vụt sáng thêm lần nữa nhưng nào ngờ đâu nước mắt chẳng ngừng rơi....
Ánh mắt đen hướng nhìn đến thân thể mỏng manh kia,trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác kì lạ trái tim anh như đang lên tiếng biêu tình sải chân đến phủ chiếc áo khoác lên vai cô khiến cô giật mình nhẹ nhàng đưa tay lên quệt giọt nước trên đôi gò má, đưa tay bế cô lên đôi chân hướng về biệt thự khuôn mặt lạnh tanh đôi mắt băng lãnh nhìn về phía trước
-Đừng vì một thằng con trai không đáng là gì mà đối xử không tốt với bản thân,như vậy là có lỗi với bản thân lắm đấy
Anh đặt cô ngồi lên sopha chuyển ánh mắt nhìn cô
-cô đang ở nhà tôi tôi không cho phép cô bị bệnh
Nói rồi anh quay gót về phía bậc thang
-Tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy,chúng ta không hề quen biết?
Câu nói của cô khiến anh khự lại,khuôn mặt anh vẫn vậy vẫn không thay đổi chỉ đôi mắt anh hơi trùng xuống anh không quay mặt lại nhìn cô anh đứng đấy một lát cũng lên tiếng đáp trả câu hỏi của cô
-chỉ là tôi thấy cô thật đáng thương và ngốc nghếch
Dứt câu anh sải chân tiếng thẳng lên phòng mình,câu nói của anh khiến lồng ngực của cô như nhói lên,cô nở nụ cười nhạt,nụ cười chua chát nhất,phải cô quả thật rất đáng thương và ngốc nghếch,cô nhìn ra cánh cổng to lớn kia mang theo chiếc áo khoác của anh và rời khỏi căn biệt thự
Ánh mắt của anh đượm buồn nhìn bóng dáng cô dần khuất đi bởi hàng cây,câu hỏi của cô chính anh cũng không thể trả lời được bản thân anh cũng đang hỏi tại sao anh lại đối xử như vậy đối với cô cô và anh không hề quen biết? Chính anh cũng không thể trả lời câu hỏi ấy
Anh ngồi ở sopha nhâm nhia ly cafe đôi mắt dán vào chiếc ipad trên tay,Jungkook chạy vào xoa xoa hai bên cánh tay vì lạnh,Taehyung khẽ liếc mắt nhìn Jungkook rồi tiếp tục dán mắt vào màn hình ipad khiến Jungkook chu mỏ hờn không thể chận đầu quáng cho sấp mặt cái tên đang vô tâm đang ngồi trên sopha kia anh ngồi xuống sọpha đưa tay cầm tách cafe của Taehyung uống một ngụm cho ấm đúng lúc đó một chàng trai như thiên thần với mái tóc màu vàng kéo vali vào ngả người xuống sopha,Taehyung lại một lần nữa đưa mắt lên liếc con người đang nhắm mắt hờ kia rồi cũng dời mắt xuống cái màn hình kia,đôi môi khẽ mấp máy
-Em gái mày không về chung à?
Jimin khẽ mở mắt với tay rót tách trà uống một hơi
-Vài ngày nữa nó sẽ về,mà này tụi mày về trước tao hai tuần luôn cơ không nhớ tao hả?
Jimin tỏ mặt cún con đôi mắt long lanh
-Mày dẹp ngay bộ mắt ấy đi,nhìn gớm quá
Jungkook quay mặt xua tay,Jimin bỉu môi
-Tụi mày thật vô tâm,tại sao tao lại có hai đứa bạn như tụi bây cơ chứ?
-Mày hãy cảm ơn vì có đứa bạn tốt bụng như tụi tao
Jimin trề môi nhìn Jungkook,Jungkook nhìn quanh rồi nhìn qua Taehyung
-Ủa,Eun Ri đâu?
-Đi rồi
Anh vẫn dán đôi mắt vào màn hình khuôn mặt băng lãnh vẫn không thay đổi
-Ủa sao vậy?
-Không biết
(T/g:4D đâu rồii oa)
-Eun Ri là ai thế?
Jimin tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Jungkook,Jungkook nhướng ngươif lên nhìn Jimin
-Này Jimin tao nói mày nghe cái này nghe,mặc dù rất khó tin nhưng mày phải tin oa
-Rồi rồi mày nói đi
-Eun Ri là cô gái có khuôn mặt giống hệt em gái mày luôn ấy,như hai giọt nước
Jimin mở to mắt nhìn Jungkook
-mày đang nói xàm huần gì thế?Sao có thể giống em gái tao như hai giọt nước được chứ?
Jimin phì cười xua tay
-Mày không tin thì hỏi Taehyung đi chính nó đã đem cộ gái ấy về nhà vào lúc tối ấy,tiếc là cổ đi rồi
Jimin tắt nụ cười trên môi quay mặt qua nhìn Taehyung,anh ngục đầu rồi bước lên lầu khiến Jimin vô cùng thắc
-Oa cổ học trường New Star ấy,ngày mai tao sẽ đưa mày đến đó để mày banh mắt ra mà nhìn,như hai giọt nước..,
Thanh Xuân Của Em Mang Tên AnhTác giả: Senny Takishimi-Hi babe,anh đang ở đâu đấy? Em tan học rồi anh đến đón em nha Xin chào!Tôi là Song Eun Ri à tôi là một cô gái chẳng mấy nổi bật,tôi bình thường,tôi là trẻ mồ côi từ nhỏ,ba mẹ tôi hả?Họ đã mất từ lúc tôi 10 tuổi.Cũng là lúc đó tôi phải vào cô nhi viện sống,tôi năm nay đã 16 tuổi cũng là lúc tôi quyết định sống tự lập,tôi dọn ra ngoài sống và làm thêm à bởi vì cuộc sống trong cô nhi viện rất khó khăn tôi không thể làm gánh nặng thêm được,tôi làm thêm để trang trải cuộc sống và phụ giúp cô nhi viện,tôi hiện đang theo học một ngôi trường danh tiếng New Star tôi may mắn nhận được học bổng thôi!Ngôi trường này toàn những cô chiêu cậu ấm toàn đi ức h**p kẻ yếu,tôi ấy từng là một trong những mục tiêu của họ cho đến khi tôi gặp và hẹn hò với một người được cho là một trong những nam thần của trường tôi chẳng phải ham hố gì cái mác nam thần ấy,tôi chỉ muốn cậu ấy là người bình thường như bao con người khác,tôi biết tôi là cái gai của bao nhiêu con mắt trong cái trường này nhưng biết sao được… Cô lê bước chân trần chầm chậm trên vườn cỏ trong khu biệt thự,khẽ đưa tay xoa cánh tay bị gió phả vào se lạnh,gương mặt thiên thần khẽ lăn giọt nước mắt trên má,gió đang khẽ đung đưa làm tung bay mái tóc đen dài chiếc áo sơ mi mỏng manh không thể che chắn thân thể yếu ớt kia,nhưng cô không màng đên mặc kệ gió cứa vào làn da mền mịn kia,mặc kệ cơ thể mình đang run lên vì lạnh...cô vẫn cứ thế đưa đôi mắt buồn nhìn xa xămMấy hôm nay hắn chẳng liên lạc với cô,hắn không còn quan tâm cô như trước,hắn không biết cô đã chịu đựng những gì,hắn không biết cô đã đau đớn như thế nào chẳng lẽ,hắn đã quên cô rồi sao,hắn không còn yêu cô nữa sao à không hay vốn dĩ hắn chưa từng yêu cô,chẳng lẽ mối tình đầu của cô lại chua xót đến thế sao,mối tình của cô đau đớn vậy sao?Cuộc đời của cô đã không được tốt đẹp khi hắn đến cô cứ ngỡ cuộc sống của cô vụt sáng thêm lần nữa nhưng nào ngờ đâu nước mắt chẳng ngừng rơi....Ánh mắt đen hướng nhìn đến thân thể mỏng manh kia,trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác kì lạ trái tim anh như đang lên tiếng biêu tình sải chân đến phủ chiếc áo khoác lên vai cô khiến cô giật mình nhẹ nhàng đưa tay lên quệt giọt nước trên đôi gò má, đưa tay bế cô lên đôi chân hướng về biệt thự khuôn mặt lạnh tanh đôi mắt băng lãnh nhìn về phía trước-Đừng vì một thằng con trai không đáng là gì mà đối xử không tốt với bản thân,như vậy là có lỗi với bản thân lắm đấyAnh đặt cô ngồi lên sopha chuyển ánh mắt nhìn cô-cô đang ở nhà tôi tôi không cho phép cô bị bệnhNói rồi anh quay gót về phía bậc thang-Tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy,chúng ta không hề quen biết?Câu nói của cô khiến anh khự lại,khuôn mặt anh vẫn vậy vẫn không thay đổi chỉ đôi mắt anh hơi trùng xuống anh không quay mặt lại nhìn cô anh đứng đấy một lát cũng lên tiếng đáp trả câu hỏi của cô-chỉ là tôi thấy cô thật đáng thương và ngốc nghếchDứt câu anh sải chân tiếng thẳng lên phòng mình,câu nói của anh khiến lồng ngực của cô như nhói lên,cô nở nụ cười nhạt,nụ cười chua chát nhất,phải cô quả thật rất đáng thương và ngốc nghếch,cô nhìn ra cánh cổng to lớn kia mang theo chiếc áo khoác của anh và rời khỏi căn biệt thựÁnh mắt của anh đượm buồn nhìn bóng dáng cô dần khuất đi bởi hàng cây,câu hỏi của cô chính anh cũng không thể trả lời được bản thân anh cũng đang hỏi tại sao anh lại đối xử như vậy đối với cô cô và anh không hề quen biết? Chính anh cũng không thể trả lời câu hỏi ấyAnh ngồi ở sopha nhâm nhia ly cafe đôi mắt dán vào chiếc ipad trên tay,Jungkook chạy vào xoa xoa hai bên cánh tay vì lạnh,Taehyung khẽ liếc mắt nhìn Jungkook rồi tiếp tục dán mắt vào màn hình ipad khiến Jungkook chu mỏ hờn không thể chận đầu quáng cho sấp mặt cái tên đang vô tâm đang ngồi trên sopha kia anh ngồi xuống sọpha đưa tay cầm tách cafe của Taehyung uống một ngụm cho ấm đúng lúc đó một chàng trai như thiên thần với mái tóc màu vàng kéo vali vào ngả người xuống sopha,Taehyung lại một lần nữa đưa mắt lên liếc con người đang nhắm mắt hờ kia rồi cũng dời mắt xuống cái màn hình kia,đôi môi khẽ mấp máy-Em gái mày không về chung à?Jimin khẽ mở mắt với tay rót tách trà uống một hơi-Vài ngày nữa nó sẽ về,mà này tụi mày về trước tao hai tuần luôn cơ không nhớ tao hả?Jimin tỏ mặt cún con đôi mắt long lanh-Mày dẹp ngay bộ mắt ấy đi,nhìn gớm quáJungkook quay mặt xua tay,Jimin bỉu môi-Tụi mày thật vô tâm,tại sao tao lại có hai đứa bạn như tụi bây cơ chứ?-Mày hãy cảm ơn vì có đứa bạn tốt bụng như tụi taoJimin trề môi nhìn Jungkook,Jungkook nhìn quanh rồi nhìn qua Taehyung-Ủa,Eun Ri đâu?-Đi rồiAnh vẫn dán đôi mắt vào màn hình khuôn mặt băng lãnh vẫn không thay đổi-Ủa sao vậy?-Không biết(T/g:4D đâu rồii oa)-Eun Ri là ai thế?Jimin tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Jungkook,Jungkook nhướng ngươif lên nhìn Jimin-Này Jimin tao nói mày nghe cái này nghe,mặc dù rất khó tin nhưng mày phải tin oa-Rồi rồi mày nói đi-Eun Ri là cô gái có khuôn mặt giống hệt em gái mày luôn ấy,như hai giọt nướcJimin mở to mắt nhìn Jungkook-mày đang nói xàm huần gì thế?Sao có thể giống em gái tao như hai giọt nước được chứ?Jimin phì cười xua tay-Mày không tin thì hỏi Taehyung đi chính nó đã đem cộ gái ấy về nhà vào lúc tối ấy,tiếc là cổ đi rồiJimin tắt nụ cười trên môi quay mặt qua nhìn Taehyung,anh ngục đầu rồi bước lên lầu khiến Jimin vô cùng thắc-Oa cổ học trường New Star ấy,ngày mai tao sẽ đưa mày đến đó để mày banh mắt ra mà nhìn,như hai giọt nước..,