"Rầm" Chiếc máy bay đang bay trên bầu trời kia đột nhiên nổ tung, những mảnh vụn còn lại của chiếc máy bay xấu số này rơi xuống nền đất -Pama, đừng bỏ con, pama, đừng bỏ con mà Có một cô bé đang khóc, ánh mắt cô vẫn nhìn lên màn hình kia. Người con trai bên cạnh đã cố làm mọi cách để an ủi cô nhưng có vẻ đều không khả thi -Pama, đừng bỏ con, không, pama, đừng bỏ con mà, không, đừng bỏ con mà, không, không, KHÔNGGGGGG- Một tiếng hét kinh hoàng vang lên Nó bật dậy, th* d*c, mặt tái nhợt, trán đẫm mồ hôi. Đột nhiên một cơn đau ập đến, đầu nó đau như búa bổ. Một tay nó ôm đầu, một tay mở ngăn bàn lấy ra một lọ thuốc, bỏ một viên thuốc màu trắng vào miệng, uống thêm một ít nước. Cơn đau của nó đã dần hạ xuống "Khỉ thiệt, lại là nó" Nó đưa tay ôm đầu, dựa lưng ra sau Giờ nó mới nhìn kĩ, trước mặt nó là bàn làm việc, trên bàn là giấy tờ, hồ sơ, tài liệu cả sắp, vẫn để đó, màn hình máy tính thì vẫn sáng "Mình ngủ quên trong lúc làm việc sao?" Nó nghĩ rồi nhìn quanh, đúng thật, đây là phòng…
Chương 27: Chân tướng cô gái lạ
Phép Màu Của Tình Yêu Diệu KỳTác giả: Nguyễn Kori"Rầm" Chiếc máy bay đang bay trên bầu trời kia đột nhiên nổ tung, những mảnh vụn còn lại của chiếc máy bay xấu số này rơi xuống nền đất -Pama, đừng bỏ con, pama, đừng bỏ con mà Có một cô bé đang khóc, ánh mắt cô vẫn nhìn lên màn hình kia. Người con trai bên cạnh đã cố làm mọi cách để an ủi cô nhưng có vẻ đều không khả thi -Pama, đừng bỏ con, không, pama, đừng bỏ con mà, không, đừng bỏ con mà, không, không, KHÔNGGGGGG- Một tiếng hét kinh hoàng vang lên Nó bật dậy, th* d*c, mặt tái nhợt, trán đẫm mồ hôi. Đột nhiên một cơn đau ập đến, đầu nó đau như búa bổ. Một tay nó ôm đầu, một tay mở ngăn bàn lấy ra một lọ thuốc, bỏ một viên thuốc màu trắng vào miệng, uống thêm một ít nước. Cơn đau của nó đã dần hạ xuống "Khỉ thiệt, lại là nó" Nó đưa tay ôm đầu, dựa lưng ra sau Giờ nó mới nhìn kĩ, trước mặt nó là bàn làm việc, trên bàn là giấy tờ, hồ sơ, tài liệu cả sắp, vẫn để đó, màn hình máy tính thì vẫn sáng "Mình ngủ quên trong lúc làm việc sao?" Nó nghĩ rồi nhìn quanh, đúng thật, đây là phòng… Cấm địa?- Tụi hắn (trừ hắn) đồng thanh-Biết nhiều quá cũng không tốt đâu- Dezy nói rồi bỏ đi luôn-Dezy sao vậy?- Key quay qua hỏi San-Không biết- San trả lời-Thôi mọi người vô nhà đi- Haru-Ừ!- Cả đám (trừ hắn) nói rồi cùng nhau vô nhà luônCòn hắn, hắn vẫn đứng đó, nhìn về một hướng nào đó. Chính hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác có ai đó đang nhìn về hướng này-Này, vào thôi, đứng đó làm gì vậy?- Key quay lại nhìn hắn-À ừ- Hắn trả lời rồi cùng Key đi vào nhàỞ một nơi gần đó, có một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn về hướng căn biệt thự"Một chút nữa thôi! Xin lỗi tụi mày...chịu khổ rồi...một chút nữa thôi..." Người đó nghĩLấy tay lột chiếc mặt nạ trên mặt ra, gỡ kính áp tròng ra, xõa mái tóc xuống, đôi mắt xanh ngọc bích băng lãnh và...một nụ cười ác quỷ trên môi, đến lúc nó trả thù rồi, vết thương do ả gây ra và cả việc khiến tụi bạn nó phải mệt mỏi, nó sẽ trả đủ, ai dám đụng đến nó hay đến những người mà nó yêu quý thì nó sẽ không bỏ qua đâu"Brừm...brừm..." Nó khởi động môtô, phóng đi--------------------------------------------Sáng hôm sau...Tụi hắn về nhà để lấy đồ đi học. Ngày nào cũng vậy, cứ đến trường là gặp đám fan của cả tụi hắn và tụi nó, chắn hết cả đường đi, lại còn bị tra tấn lỗ tai bởi tiếng hét của đám fan kia nữa, thật nhức hết đầu mà. Đặc biệt là hôm nay hắn đi học lại sau những ngày tháng biệt tăm biệt tích nên lượng fan kia còn đông hơn và còn la hét om sòm hơn nữa. Đó là fan nữ, còn fan nam lại hơi hụt hẫng vì nữ hoàng băng (biệt danh đám fan nam đặt cho nó đó) vẫn chưa đi học lạiĐến giờ vào lớp rồi mà vẫn chưa thấy ả đến. Trước khi hắn nghỉ học dài ngày thì thường ngày đến giờ này ả phải lượn lờ trước mặt hắn rồi mặc dù chả bao giờ hắn thèm nhìn ả một cái nhưng hôm nay lại chưa thấy ả đâu cả-Ả Hoa chưa thấy đến nhỉ? Bữa nay Ken đi học mà! Trước khi Ken nghỉ nhiều ngày thì mọi bữa giờ này đang lượn lờ trước mặt Ken mà! Chắc cả tháng nay Ken không đi học cái ả bỏ học luôn rồi cũng nên, hết kiên nhẫn rồi- San quay sang bàn Senni-Nghỉ đúng ngày Ken đi học, ả chọn ngày tốt đó- Senni trả lời-Mặc kệ! Ả không đi học càng tốt, đỡ phải nhìn ả hằng ngày ưỡn ẹo đi lại trước mặt mà phát bực- Dezy lướt điện thoại nói-Phải phải- San và Senni gật đầu-Này!- Nhỏ gọi với sang San-Gì vậy?- San quay qua nhìn nhỏ-Nhìn đi- Nhỏ đưa điện thoại cho San xem-Cái gì thế?- Senni chồm qua xem-10 giờ tối, Queen -> PXP- Key chồm lên xem- Là cái gì vậy?San lườm Key một cái rõ lạnh-Tên vô duyên- San nói-Cái gì?- Key nhíu mày-OK! Tụi này biết rồi- San trả lại điện thoại cho nhỏNhững kí hiệu như thế này chỉ có tụi nó mới hiểu được thôi nhưng người ngoài vẫn có thể sẽ hiểu được nếu xem xét kĩ"10 giờ tối? Queen? ->? PXP?" Hắn nghĩ rồi chợt mỉm cười, một nụ cười thể hiện sự ác quỷCũng phải thôi, sắp được xem kịch hay mà. Hắn cũng biết vì sao ả Hoa không đến trường rồi-Này, mày hiểu những gì thằng Key đọc lên vừa nãy không?- Cậu quay qua nói với với hắn-Có- Hắn trả lời-Là gì?- Cậu-Tối mày sẽ biết. Chuẩn bị tinh thần xem kịch hay thôi- Hắn cười ẩn ý-Kịch hay?- Cậu chẳng hiểu hắn đang nói gì cả
Cấm địa?- Tụi hắn (trừ hắn) đồng thanh
-Biết nhiều quá cũng không tốt đâu- Dezy nói rồi bỏ đi luôn
-Dezy sao vậy?- Key quay qua hỏi San
-Không biết- San trả lời
-Thôi mọi người vô nhà đi- Haru
-Ừ!- Cả đám (trừ hắn) nói rồi cùng nhau vô nhà luôn
Còn hắn, hắn vẫn đứng đó, nhìn về một hướng nào đó. Chính hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác có ai đó đang nhìn về hướng này
-Này, vào thôi, đứng đó làm gì vậy?- Key quay lại nhìn hắn
-À ừ- Hắn trả lời rồi cùng Key đi vào nhà
Ở một nơi gần đó, có một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn về hướng căn biệt thự
"Một chút nữa thôi! Xin lỗi tụi mày...chịu khổ rồi...một chút nữa thôi..." Người đó nghĩ
Lấy tay lột chiếc mặt nạ trên mặt ra, gỡ kính áp tròng ra, xõa mái tóc xuống, đôi mắt xanh ngọc bích băng lãnh và...một nụ cười ác quỷ trên môi, đến lúc nó trả thù rồi, vết thương do ả gây ra và cả việc khiến tụi bạn nó phải mệt mỏi, nó sẽ trả đủ, ai dám đụng đến nó hay đến những người mà nó yêu quý thì nó sẽ không bỏ qua đâu
"Brừm...brừm..." Nó khởi động môtô, phóng đi
--------------------------------------------
Sáng hôm sau...
Tụi hắn về nhà để lấy đồ đi học. Ngày nào cũng vậy, cứ đến trường là gặp đám fan của cả tụi hắn và tụi nó, chắn hết cả đường đi, lại còn bị tra tấn lỗ tai bởi tiếng hét của đám fan kia nữa, thật nhức hết đầu mà. Đặc biệt là hôm nay hắn đi học lại sau những ngày tháng biệt tăm biệt tích nên lượng fan kia còn đông hơn và còn la hét om sòm hơn nữa. Đó là fan nữ, còn fan nam lại hơi hụt hẫng vì nữ hoàng băng (biệt danh đám fan nam đặt cho nó đó) vẫn chưa đi học lại
Đến giờ vào lớp rồi mà vẫn chưa thấy ả đến. Trước khi hắn nghỉ học dài ngày thì thường ngày đến giờ này ả phải lượn lờ trước mặt hắn rồi mặc dù chả bao giờ hắn thèm nhìn ả một cái nhưng hôm nay lại chưa thấy ả đâu cả
-Ả Hoa chưa thấy đến nhỉ? Bữa nay Ken đi học mà! Trước khi Ken nghỉ nhiều ngày thì mọi bữa giờ này đang lượn lờ trước mặt Ken mà! Chắc cả tháng nay Ken không đi học cái ả bỏ học luôn rồi cũng nên, hết kiên nhẫn rồi- San quay sang bàn Senni
-Nghỉ đúng ngày Ken đi học, ả chọn ngày tốt đó- Senni trả lời
-Mặc kệ! Ả không đi học càng tốt, đỡ phải nhìn ả hằng ngày ưỡn ẹo đi lại trước mặt mà phát bực- Dezy lướt điện thoại nói
-Phải phải- San và Senni gật đầu
-Này!- Nhỏ gọi với sang San
-Gì vậy?- San quay qua nhìn nhỏ
-Nhìn đi- Nhỏ đưa điện thoại cho San xem
-Cái gì thế?- Senni chồm qua xem
-10 giờ tối, Queen -> PXP- Key chồm lên xem- Là cái gì vậy?
San lườm Key một cái rõ lạnh
-Tên vô duyên- San nói
-Cái gì?- Key nhíu mày
-OK! Tụi này biết rồi- San trả lại điện thoại cho nhỏ
Những kí hiệu như thế này chỉ có tụi nó mới hiểu được thôi nhưng người ngoài vẫn có thể sẽ hiểu được nếu xem xét kĩ
"10 giờ tối? Queen? ->? PXP?" Hắn nghĩ rồi chợt mỉm cười, một nụ cười thể hiện sự ác quỷ
Cũng phải thôi, sắp được xem kịch hay mà. Hắn cũng biết vì sao ả Hoa không đến trường rồi
-Này, mày hiểu những gì thằng Key đọc lên vừa nãy không?- Cậu quay qua nói với với hắn
-Có- Hắn trả lời
-Là gì?- Cậu
-Tối mày sẽ biết. Chuẩn bị tinh thần xem kịch hay thôi- Hắn cười ẩn ý
-Kịch hay?- Cậu chẳng hiểu hắn đang nói gì cả
Phép Màu Của Tình Yêu Diệu KỳTác giả: Nguyễn Kori"Rầm" Chiếc máy bay đang bay trên bầu trời kia đột nhiên nổ tung, những mảnh vụn còn lại của chiếc máy bay xấu số này rơi xuống nền đất -Pama, đừng bỏ con, pama, đừng bỏ con mà Có một cô bé đang khóc, ánh mắt cô vẫn nhìn lên màn hình kia. Người con trai bên cạnh đã cố làm mọi cách để an ủi cô nhưng có vẻ đều không khả thi -Pama, đừng bỏ con, không, pama, đừng bỏ con mà, không, đừng bỏ con mà, không, không, KHÔNGGGGGG- Một tiếng hét kinh hoàng vang lên Nó bật dậy, th* d*c, mặt tái nhợt, trán đẫm mồ hôi. Đột nhiên một cơn đau ập đến, đầu nó đau như búa bổ. Một tay nó ôm đầu, một tay mở ngăn bàn lấy ra một lọ thuốc, bỏ một viên thuốc màu trắng vào miệng, uống thêm một ít nước. Cơn đau của nó đã dần hạ xuống "Khỉ thiệt, lại là nó" Nó đưa tay ôm đầu, dựa lưng ra sau Giờ nó mới nhìn kĩ, trước mặt nó là bàn làm việc, trên bàn là giấy tờ, hồ sơ, tài liệu cả sắp, vẫn để đó, màn hình máy tính thì vẫn sáng "Mình ngủ quên trong lúc làm việc sao?" Nó nghĩ rồi nhìn quanh, đúng thật, đây là phòng… Cấm địa?- Tụi hắn (trừ hắn) đồng thanh-Biết nhiều quá cũng không tốt đâu- Dezy nói rồi bỏ đi luôn-Dezy sao vậy?- Key quay qua hỏi San-Không biết- San trả lời-Thôi mọi người vô nhà đi- Haru-Ừ!- Cả đám (trừ hắn) nói rồi cùng nhau vô nhà luônCòn hắn, hắn vẫn đứng đó, nhìn về một hướng nào đó. Chính hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác có ai đó đang nhìn về hướng này-Này, vào thôi, đứng đó làm gì vậy?- Key quay lại nhìn hắn-À ừ- Hắn trả lời rồi cùng Key đi vào nhàỞ một nơi gần đó, có một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn về hướng căn biệt thự"Một chút nữa thôi! Xin lỗi tụi mày...chịu khổ rồi...một chút nữa thôi..." Người đó nghĩLấy tay lột chiếc mặt nạ trên mặt ra, gỡ kính áp tròng ra, xõa mái tóc xuống, đôi mắt xanh ngọc bích băng lãnh và...một nụ cười ác quỷ trên môi, đến lúc nó trả thù rồi, vết thương do ả gây ra và cả việc khiến tụi bạn nó phải mệt mỏi, nó sẽ trả đủ, ai dám đụng đến nó hay đến những người mà nó yêu quý thì nó sẽ không bỏ qua đâu"Brừm...brừm..." Nó khởi động môtô, phóng đi--------------------------------------------Sáng hôm sau...Tụi hắn về nhà để lấy đồ đi học. Ngày nào cũng vậy, cứ đến trường là gặp đám fan của cả tụi hắn và tụi nó, chắn hết cả đường đi, lại còn bị tra tấn lỗ tai bởi tiếng hét của đám fan kia nữa, thật nhức hết đầu mà. Đặc biệt là hôm nay hắn đi học lại sau những ngày tháng biệt tăm biệt tích nên lượng fan kia còn đông hơn và còn la hét om sòm hơn nữa. Đó là fan nữ, còn fan nam lại hơi hụt hẫng vì nữ hoàng băng (biệt danh đám fan nam đặt cho nó đó) vẫn chưa đi học lạiĐến giờ vào lớp rồi mà vẫn chưa thấy ả đến. Trước khi hắn nghỉ học dài ngày thì thường ngày đến giờ này ả phải lượn lờ trước mặt hắn rồi mặc dù chả bao giờ hắn thèm nhìn ả một cái nhưng hôm nay lại chưa thấy ả đâu cả-Ả Hoa chưa thấy đến nhỉ? Bữa nay Ken đi học mà! Trước khi Ken nghỉ nhiều ngày thì mọi bữa giờ này đang lượn lờ trước mặt Ken mà! Chắc cả tháng nay Ken không đi học cái ả bỏ học luôn rồi cũng nên, hết kiên nhẫn rồi- San quay sang bàn Senni-Nghỉ đúng ngày Ken đi học, ả chọn ngày tốt đó- Senni trả lời-Mặc kệ! Ả không đi học càng tốt, đỡ phải nhìn ả hằng ngày ưỡn ẹo đi lại trước mặt mà phát bực- Dezy lướt điện thoại nói-Phải phải- San và Senni gật đầu-Này!- Nhỏ gọi với sang San-Gì vậy?- San quay qua nhìn nhỏ-Nhìn đi- Nhỏ đưa điện thoại cho San xem-Cái gì thế?- Senni chồm qua xem-10 giờ tối, Queen -> PXP- Key chồm lên xem- Là cái gì vậy?San lườm Key một cái rõ lạnh-Tên vô duyên- San nói-Cái gì?- Key nhíu mày-OK! Tụi này biết rồi- San trả lại điện thoại cho nhỏNhững kí hiệu như thế này chỉ có tụi nó mới hiểu được thôi nhưng người ngoài vẫn có thể sẽ hiểu được nếu xem xét kĩ"10 giờ tối? Queen? ->? PXP?" Hắn nghĩ rồi chợt mỉm cười, một nụ cười thể hiện sự ác quỷCũng phải thôi, sắp được xem kịch hay mà. Hắn cũng biết vì sao ả Hoa không đến trường rồi-Này, mày hiểu những gì thằng Key đọc lên vừa nãy không?- Cậu quay qua nói với với hắn-Có- Hắn trả lời-Là gì?- Cậu-Tối mày sẽ biết. Chuẩn bị tinh thần xem kịch hay thôi- Hắn cười ẩn ý-Kịch hay?- Cậu chẳng hiểu hắn đang nói gì cả