Tác giả:

"Rầm" Chiếc máy bay đang bay trên bầu trời kia đột nhiên nổ tung, những mảnh vụn còn lại của chiếc máy bay xấu số này rơi xuống nền đất -Pama, đừng bỏ con, pama, đừng bỏ con mà Có một cô bé đang khóc, ánh mắt cô vẫn nhìn lên màn hình kia. Người con trai bên cạnh đã cố làm mọi cách để an ủi cô nhưng có vẻ đều không khả thi -Pama, đừng bỏ con, không, pama, đừng bỏ con mà, không, đừng bỏ con mà, không, không, KHÔNGGGGGG- Một tiếng hét kinh hoàng vang lên Nó bật dậy, th* d*c, mặt tái nhợt, trán đẫm mồ hôi. Đột nhiên một cơn đau ập đến, đầu nó đau như búa bổ. Một tay nó ôm đầu, một tay mở ngăn bàn lấy ra một lọ thuốc, bỏ một viên thuốc màu trắng vào miệng, uống thêm một ít nước. Cơn đau của nó đã dần hạ xuống "Khỉ thiệt, lại là nó" Nó đưa tay ôm đầu, dựa lưng ra sau Giờ nó mới nhìn kĩ, trước mặt nó là bàn làm việc, trên bàn là giấy tờ, hồ sơ, tài liệu cả sắp, vẫn để đó, màn hình máy tính thì vẫn sáng "Mình ngủ quên trong lúc làm việc sao?" Nó nghĩ rồi nhìn quanh, đúng thật, đây là phòng…

Chương 35: Trận thi đấu bắt đầu (P1)

Phép Màu Của Tình Yêu Diệu KỳTác giả: Nguyễn Kori"Rầm" Chiếc máy bay đang bay trên bầu trời kia đột nhiên nổ tung, những mảnh vụn còn lại của chiếc máy bay xấu số này rơi xuống nền đất -Pama, đừng bỏ con, pama, đừng bỏ con mà Có một cô bé đang khóc, ánh mắt cô vẫn nhìn lên màn hình kia. Người con trai bên cạnh đã cố làm mọi cách để an ủi cô nhưng có vẻ đều không khả thi -Pama, đừng bỏ con, không, pama, đừng bỏ con mà, không, đừng bỏ con mà, không, không, KHÔNGGGGGG- Một tiếng hét kinh hoàng vang lên Nó bật dậy, th* d*c, mặt tái nhợt, trán đẫm mồ hôi. Đột nhiên một cơn đau ập đến, đầu nó đau như búa bổ. Một tay nó ôm đầu, một tay mở ngăn bàn lấy ra một lọ thuốc, bỏ một viên thuốc màu trắng vào miệng, uống thêm một ít nước. Cơn đau của nó đã dần hạ xuống "Khỉ thiệt, lại là nó" Nó đưa tay ôm đầu, dựa lưng ra sau Giờ nó mới nhìn kĩ, trước mặt nó là bàn làm việc, trên bàn là giấy tờ, hồ sơ, tài liệu cả sắp, vẫn để đó, màn hình máy tính thì vẫn sáng "Mình ngủ quên trong lúc làm việc sao?" Nó nghĩ rồi nhìn quanh, đúng thật, đây là phòng… Cuối cùng cũng đến ngày diễn ra trận thi đấu bóng rổ, rất nhiều người đến xem, các fan của hai anh chàng Kai và Jon cũng đến rất đông để cổ vũ cho hai người. Tất nhiên là đâu chỉ có fan của hai anh chàng Kai và Jon mà còn có cả fan của tụi hắn nữa vì tụi hắn cũng có tham gia màNhỏ ngồi trên khán đài để quan sát hai đội chơi mà trong lòng thấp thỏm không yên"Reng reng reng" Đột nhiên chuông điện thoại của nhỏ vang lên, nhỏ giật mình, lôi chiếc điện thoại ra khỏi túi mà cũng làm rớt được-Alô!- Nhỏ lên tiếng-[Giọng sao run vậy?]- Từ đầu dây bên kia tiếng nó vang lên-Ơ...sao chị biết?- Nhỏ giật mình-[Nghe giọng nhiều sẽ biết thôi! Nếu chị không nhận ra thì chẳng phải là chị em rồi]-Em biết chị giỏi mà-[Sao đây? Lo lắng à?]-Vâng-[Vì sao?]-Jon đã cá cược với Kai, nếu Kai thắng thì Jon sẽ từ bỏ em nhưng ngược lại, nếu Jon thắng, Kai sẽ phải tránh xa emNó chống cằm, đưa tay nhấn vài cái trên bàn phím laptop, một khung cảnh hiện ra trên màn hình. Nó mỉm cười-[Chị ăn gì chưa?]- Nhỏ lên tiếng-Chưa- Nó trả lời-[Bên chị 7 giờ tối rồi nhỉ? Sao chị chưa ăn?]-Chưa xong việc-[Muộn vậy ạ?]- Nhỏ nói- [Chị chưa giải quyết xong à?]-Ý em nói là việc tập đoàn hay việc riêng?-[Ơ...vậy cả hai]-Tập đoàn bên này tạm ổn, còn việc riêng thì chưa xong-[Việc riêng? Trong gia tộc ạ?]-Không! Gia tộc ổn!-[Vâng! Vậy bao giờ chị về? Em nhớ chị lắm]-Thôi đi cô. Mới có một tuần à nhớ gì?-[A bắt đầu rồi]-Chị biết-[Chị xem không? Em quay cho chị xem]-Không cần! Chị đang xem-[Hả?]Nhỏ nhìn xung quanh như tìm kiếm một cái gì đó-[Không phải tìm, chị không có ở đó đâu]-Thế sao chị bảo chị đang xem?-[Trường chị xây...em nghĩ chị không có cách để theo dõi mọi việc à?]Nhỏ lại nhìn xung quanh lần nữa. Lần này nhỏ để ý kĩ hơn. Ở bốn góc của nhà thi đấu có bốn chiếc camera bí mật, rất khó để nhìn thấy được-Ra là vậy- Nhỏ nói-[Này Alex]-Gì vậy chị?-[Em có tin rằng Kai sẽ thắng không?]-Ơ...sao...sao chị lại hỏi vậy?-[Dù Jon có giở thủ đoạn gì em vẫn tin là Kai sẽ thắng chứ? Nói chị biết đi]-Có thể..nếu là anh ta thì có thểNhỏ nhìn cậu, cậu đang ở dưới sân đấu, khuôn mặt đắc thắng, di chuyển điêu luyện từ giành bóng đến chuyền bóng, đến cả những lúc cho bóng vào rổ để ăn điểm, thực sự nhỏ thấy ở cậu có một niềm tin vững chắc, nhỏ có thể trông chờ vào đó?-[Rung động rồi phải không?]-Ơ...chị...chị nói gì vậy chứ? R...rung động là sao?- Nhỏ lắp bắp-[Không biết]-Hả?-[Xem đi rồi sẽ thấy. Niềm tin em đặt vào anh ta sẽ đáng thôi. Anh ta sẽ không làm em thất vọng đâu. Dù cho có làm gì đi chăng nữa thì cũng trong tính toán của anh ta cả rồi]-Chị nói như nhìn thấu tâm can của anh ta rồi ấy-[Cứ xem đi! Thôi chị cúp máy đây]-Ơ...chị Ice...- Nhỏ nói nhưng nó đã cúp máy rồi- Cúp máy rồiNhỏ nhìn cậu, ánh mắt ánh lên sự trông đợi lẫn cả sự lo lắng nhưng đôi mắt đó cũng nói lên sự tin tưởng của nhỏ dành cho cậu"Chị Ice tin anh như vậy, liệu lần này chị ấy có đoán đúng không?" Nhỏ nghĩTrận đấu đã được diễn ra gần 1 tiếng đồng hồ rồi. Số điểm đang nghiêng về bên Jon, Jon đang dẫn trước cậu đến hơn hai mươi điểm, các fan của cậu và cả tụi hắn đang thấy hụt hẫng vì tụi hắn đột nhiên chơi yếu như vậyNhỏ nhìn cậu với ánh mắt lo lắng, có một sự bất an đang hiện hữu trong nhỏ-Mày nghĩ tụi Kai thắng được không? Đến bây giờ đang bị bên Jon dẫn trước tới ba mươi điểm rồi- San-Tao không biết- Senni nói rồi quay qua Dezy- Còn mày?-Nếu lật được tình thế thì sẽ thắng được thôi- Dezy-Hơi khó đó nhưng chắc sẽ được- HaruNhỏ đột nhiên đứng dậy, hét thật to-Kai, anh nhất định phải thắng, không thì tôi sẽ không tha cho anh đâuCả bốn bên khán đài lẫn dưới sân đều nhìn về hướng của nhỏ với ánh mắt ngạc nhiên. Nó theo dõi qua laptop cũng chợt mỉm cười ẩn ýCậu nhìn nhỏ ngạc nhiên rồi cũng mỉm cười-OK! Tôi sẽ không khiến cô thất vọng đâu. Trận đấu chỉ mới bắt đầu thôi màNhỏ nhìn thấy cậu cười và nghe cậu nói vậy cũng thấy yên lòng hơn một chút rồi-Thay đổi!- Cậu nhìn qua tụi hắn-OK!- Cả đám tụi hắn đồng thanh"Trận đấu mới bắt đầu thôi, Jon" Cậu cười, một nụ cười đắc thắng--------------------Tiếp tục ủng hộ truyện mình nhaKori

Cuối cùng cũng đến ngày diễn ra trận thi đấu bóng rổ, rất nhiều người đến xem, các fan của hai anh chàng Kai và Jon cũng đến rất đông để cổ vũ cho hai người. Tất nhiên là đâu chỉ có fan của hai anh chàng Kai và Jon mà còn có cả fan của tụi hắn nữa vì tụi hắn cũng có tham gia mà

Nhỏ ngồi trên khán đài để quan sát hai đội chơi mà trong lòng thấp thỏm không yên

"Reng reng reng" Đột nhiên chuông điện thoại của nhỏ vang lên, nhỏ giật mình, lôi chiếc điện thoại ra khỏi túi mà cũng làm rớt được

-Alô!- Nhỏ lên tiếng

-[Giọng sao run vậy?]- Từ đầu dây bên kia tiếng nó vang lên

-Ơ...sao chị biết?- Nhỏ giật mình

-[Nghe giọng nhiều sẽ biết thôi! Nếu chị không nhận ra thì chẳng phải là chị em rồi]

-Em biết chị giỏi mà

-[Sao đây? Lo lắng à?]

-Vâng

-[Vì sao?]

-Jon đã cá cược với Kai, nếu Kai thắng thì Jon sẽ từ bỏ em nhưng ngược lại, nếu Jon thắng, Kai sẽ phải tránh xa em

Nó chống cằm, đưa tay nhấn vài cái trên bàn phím laptop, một khung cảnh hiện ra trên màn hình. Nó mỉm cười

-[Chị ăn gì chưa?]- Nhỏ lên tiếng

-Chưa- Nó trả lời

-[Bên chị 7 giờ tối rồi nhỉ? Sao chị chưa ăn?]

-Chưa xong việc

-[Muộn vậy ạ?]- Nhỏ nói- [Chị chưa giải quyết xong à?]

-Ý em nói là việc tập đoàn hay việc riêng?

-[Ơ...vậy cả hai]

-Tập đoàn bên này tạm ổn, còn việc riêng thì chưa xong

-[Việc riêng? Trong gia tộc ạ?]

-Không! Gia tộc ổn!

-[Vâng! Vậy bao giờ chị về? Em nhớ chị lắm]

-Thôi đi cô. Mới có một tuần à nhớ gì?

-[A bắt đầu rồi]

-Chị biết

-[Chị xem không? Em quay cho chị xem]

-Không cần! Chị đang xem

-[Hả?]

Nhỏ nhìn xung quanh như tìm kiếm một cái gì đó

-[Không phải tìm, chị không có ở đó đâu]

-Thế sao chị bảo chị đang xem?

-[Trường chị xây...em nghĩ chị không có cách để theo dõi mọi việc à?]

Nhỏ lại nhìn xung quanh lần nữa. Lần này nhỏ để ý kĩ hơn. Ở bốn góc của nhà thi đấu có bốn chiếc camera bí mật, rất khó để nhìn thấy được

-Ra là vậy- Nhỏ nói

-[Này Alex]

-Gì vậy chị?

-[Em có tin rằng Kai sẽ thắng không?]

-Ơ...sao...sao chị lại hỏi vậy?

-[Dù Jon có giở thủ đoạn gì em vẫn tin là Kai sẽ thắng chứ? Nói chị biết đi]

-Có thể..nếu là anh ta thì có thể

Nhỏ nhìn cậu, cậu đang ở dưới sân đấu, khuôn mặt đắc thắng, di chuyển điêu luyện từ giành bóng đến chuyền bóng, đến cả những lúc cho bóng vào rổ để ăn điểm, thực sự nhỏ thấy ở cậu có một niềm tin vững chắc, nhỏ có thể trông chờ vào đó?

-[Rung động rồi phải không?]

-Ơ...chị...chị nói gì vậy chứ? R...rung động là sao?- Nhỏ lắp bắp

-[Không biết]

-Hả?

-[Xem đi rồi sẽ thấy. Niềm tin em đặt vào anh ta sẽ đáng thôi. Anh ta sẽ không làm em thất vọng đâu. Dù cho có làm gì đi chăng nữa thì cũng trong tính toán của anh ta cả rồi]

-Chị nói như nhìn thấu tâm can của anh ta rồi ấy

-[Cứ xem đi! Thôi chị cúp máy đây]

-Ơ...chị Ice...- Nhỏ nói nhưng nó đã cúp máy rồi- Cúp máy rồi

Nhỏ nhìn cậu, ánh mắt ánh lên sự trông đợi lẫn cả sự lo lắng nhưng đôi mắt đó cũng nói lên sự tin tưởng của nhỏ dành cho cậu

"Chị Ice tin anh như vậy, liệu lần này chị ấy có đoán đúng không?" Nhỏ nghĩ

Trận đấu đã được diễn ra gần 1 tiếng đồng hồ rồi. Số điểm đang nghiêng về bên Jon, Jon đang dẫn trước cậu đến hơn hai mươi điểm, các fan của cậu và cả tụi hắn đang thấy hụt hẫng vì tụi hắn đột nhiên chơi yếu như vậy

Nhỏ nhìn cậu với ánh mắt lo lắng, có một sự bất an đang hiện hữu trong nhỏ

-Mày nghĩ tụi Kai thắng được không? Đến bây giờ đang bị bên Jon dẫn trước tới ba mươi điểm rồi- San

-Tao không biết- Senni nói rồi quay qua Dezy- Còn mày?

-Nếu lật được tình thế thì sẽ thắng được thôi- Dezy

-Hơi khó đó nhưng chắc sẽ được- Haru

Nhỏ đột nhiên đứng dậy, hét thật to

-Kai, anh nhất định phải thắng, không thì tôi sẽ không tha cho anh đâu

Cả bốn bên khán đài lẫn dưới sân đều nhìn về hướng của nhỏ với ánh mắt ngạc nhiên. Nó theo dõi qua laptop cũng chợt mỉm cười ẩn ý

Cậu nhìn nhỏ ngạc nhiên rồi cũng mỉm cười

-OK! Tôi sẽ không khiến cô thất vọng đâu. Trận đấu chỉ mới bắt đầu thôi mà

Nhỏ nhìn thấy cậu cười và nghe cậu nói vậy cũng thấy yên lòng hơn một chút rồi

-Thay đổi!- Cậu nhìn qua tụi hắn

-OK!- Cả đám tụi hắn đồng thanh

"Trận đấu mới bắt đầu thôi, Jon" Cậu cười, một nụ cười đắc thắng

--------------------

Tiếp tục ủng hộ truyện mình nha

Kori

Phép Màu Của Tình Yêu Diệu KỳTác giả: Nguyễn Kori"Rầm" Chiếc máy bay đang bay trên bầu trời kia đột nhiên nổ tung, những mảnh vụn còn lại của chiếc máy bay xấu số này rơi xuống nền đất -Pama, đừng bỏ con, pama, đừng bỏ con mà Có một cô bé đang khóc, ánh mắt cô vẫn nhìn lên màn hình kia. Người con trai bên cạnh đã cố làm mọi cách để an ủi cô nhưng có vẻ đều không khả thi -Pama, đừng bỏ con, không, pama, đừng bỏ con mà, không, đừng bỏ con mà, không, không, KHÔNGGGGGG- Một tiếng hét kinh hoàng vang lên Nó bật dậy, th* d*c, mặt tái nhợt, trán đẫm mồ hôi. Đột nhiên một cơn đau ập đến, đầu nó đau như búa bổ. Một tay nó ôm đầu, một tay mở ngăn bàn lấy ra một lọ thuốc, bỏ một viên thuốc màu trắng vào miệng, uống thêm một ít nước. Cơn đau của nó đã dần hạ xuống "Khỉ thiệt, lại là nó" Nó đưa tay ôm đầu, dựa lưng ra sau Giờ nó mới nhìn kĩ, trước mặt nó là bàn làm việc, trên bàn là giấy tờ, hồ sơ, tài liệu cả sắp, vẫn để đó, màn hình máy tính thì vẫn sáng "Mình ngủ quên trong lúc làm việc sao?" Nó nghĩ rồi nhìn quanh, đúng thật, đây là phòng… Cuối cùng cũng đến ngày diễn ra trận thi đấu bóng rổ, rất nhiều người đến xem, các fan của hai anh chàng Kai và Jon cũng đến rất đông để cổ vũ cho hai người. Tất nhiên là đâu chỉ có fan của hai anh chàng Kai và Jon mà còn có cả fan của tụi hắn nữa vì tụi hắn cũng có tham gia màNhỏ ngồi trên khán đài để quan sát hai đội chơi mà trong lòng thấp thỏm không yên"Reng reng reng" Đột nhiên chuông điện thoại của nhỏ vang lên, nhỏ giật mình, lôi chiếc điện thoại ra khỏi túi mà cũng làm rớt được-Alô!- Nhỏ lên tiếng-[Giọng sao run vậy?]- Từ đầu dây bên kia tiếng nó vang lên-Ơ...sao chị biết?- Nhỏ giật mình-[Nghe giọng nhiều sẽ biết thôi! Nếu chị không nhận ra thì chẳng phải là chị em rồi]-Em biết chị giỏi mà-[Sao đây? Lo lắng à?]-Vâng-[Vì sao?]-Jon đã cá cược với Kai, nếu Kai thắng thì Jon sẽ từ bỏ em nhưng ngược lại, nếu Jon thắng, Kai sẽ phải tránh xa emNó chống cằm, đưa tay nhấn vài cái trên bàn phím laptop, một khung cảnh hiện ra trên màn hình. Nó mỉm cười-[Chị ăn gì chưa?]- Nhỏ lên tiếng-Chưa- Nó trả lời-[Bên chị 7 giờ tối rồi nhỉ? Sao chị chưa ăn?]-Chưa xong việc-[Muộn vậy ạ?]- Nhỏ nói- [Chị chưa giải quyết xong à?]-Ý em nói là việc tập đoàn hay việc riêng?-[Ơ...vậy cả hai]-Tập đoàn bên này tạm ổn, còn việc riêng thì chưa xong-[Việc riêng? Trong gia tộc ạ?]-Không! Gia tộc ổn!-[Vâng! Vậy bao giờ chị về? Em nhớ chị lắm]-Thôi đi cô. Mới có một tuần à nhớ gì?-[A bắt đầu rồi]-Chị biết-[Chị xem không? Em quay cho chị xem]-Không cần! Chị đang xem-[Hả?]Nhỏ nhìn xung quanh như tìm kiếm một cái gì đó-[Không phải tìm, chị không có ở đó đâu]-Thế sao chị bảo chị đang xem?-[Trường chị xây...em nghĩ chị không có cách để theo dõi mọi việc à?]Nhỏ lại nhìn xung quanh lần nữa. Lần này nhỏ để ý kĩ hơn. Ở bốn góc của nhà thi đấu có bốn chiếc camera bí mật, rất khó để nhìn thấy được-Ra là vậy- Nhỏ nói-[Này Alex]-Gì vậy chị?-[Em có tin rằng Kai sẽ thắng không?]-Ơ...sao...sao chị lại hỏi vậy?-[Dù Jon có giở thủ đoạn gì em vẫn tin là Kai sẽ thắng chứ? Nói chị biết đi]-Có thể..nếu là anh ta thì có thểNhỏ nhìn cậu, cậu đang ở dưới sân đấu, khuôn mặt đắc thắng, di chuyển điêu luyện từ giành bóng đến chuyền bóng, đến cả những lúc cho bóng vào rổ để ăn điểm, thực sự nhỏ thấy ở cậu có một niềm tin vững chắc, nhỏ có thể trông chờ vào đó?-[Rung động rồi phải không?]-Ơ...chị...chị nói gì vậy chứ? R...rung động là sao?- Nhỏ lắp bắp-[Không biết]-Hả?-[Xem đi rồi sẽ thấy. Niềm tin em đặt vào anh ta sẽ đáng thôi. Anh ta sẽ không làm em thất vọng đâu. Dù cho có làm gì đi chăng nữa thì cũng trong tính toán của anh ta cả rồi]-Chị nói như nhìn thấu tâm can của anh ta rồi ấy-[Cứ xem đi! Thôi chị cúp máy đây]-Ơ...chị Ice...- Nhỏ nói nhưng nó đã cúp máy rồi- Cúp máy rồiNhỏ nhìn cậu, ánh mắt ánh lên sự trông đợi lẫn cả sự lo lắng nhưng đôi mắt đó cũng nói lên sự tin tưởng của nhỏ dành cho cậu"Chị Ice tin anh như vậy, liệu lần này chị ấy có đoán đúng không?" Nhỏ nghĩTrận đấu đã được diễn ra gần 1 tiếng đồng hồ rồi. Số điểm đang nghiêng về bên Jon, Jon đang dẫn trước cậu đến hơn hai mươi điểm, các fan của cậu và cả tụi hắn đang thấy hụt hẫng vì tụi hắn đột nhiên chơi yếu như vậyNhỏ nhìn cậu với ánh mắt lo lắng, có một sự bất an đang hiện hữu trong nhỏ-Mày nghĩ tụi Kai thắng được không? Đến bây giờ đang bị bên Jon dẫn trước tới ba mươi điểm rồi- San-Tao không biết- Senni nói rồi quay qua Dezy- Còn mày?-Nếu lật được tình thế thì sẽ thắng được thôi- Dezy-Hơi khó đó nhưng chắc sẽ được- HaruNhỏ đột nhiên đứng dậy, hét thật to-Kai, anh nhất định phải thắng, không thì tôi sẽ không tha cho anh đâuCả bốn bên khán đài lẫn dưới sân đều nhìn về hướng của nhỏ với ánh mắt ngạc nhiên. Nó theo dõi qua laptop cũng chợt mỉm cười ẩn ýCậu nhìn nhỏ ngạc nhiên rồi cũng mỉm cười-OK! Tôi sẽ không khiến cô thất vọng đâu. Trận đấu chỉ mới bắt đầu thôi màNhỏ nhìn thấy cậu cười và nghe cậu nói vậy cũng thấy yên lòng hơn một chút rồi-Thay đổi!- Cậu nhìn qua tụi hắn-OK!- Cả đám tụi hắn đồng thanh"Trận đấu mới bắt đầu thôi, Jon" Cậu cười, một nụ cười đắc thắng--------------------Tiếp tục ủng hộ truyện mình nhaKori

Chương 35: Trận thi đấu bắt đầu (P1)