Tác giả:

t-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết…

Chương 1-3: Bắt nguồn

Bí Mật Hoa Anh Đào Và Định MệnhTác giả: sakura_karyt-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết… mọi người cứ gọi mình là Kary nha!________________________________________________Hôm nay là một ngày tháng tư đẹp trời, hoa anh đào khắp các con đường đã nở rộ tạo nên 1 khung cảnh tưởng chừng như là xứ thần tiên thật mơ mộng, thật tuyệt vời. Mọi người đi qua ai nấy cũng không thể nào cưỡng lại cái vẻ đẹp hoa mị của hoa anh đào mà phải tấm tắc khen ngợi cái vẻ đẹp thuần khiết nhưng đầy sâu sắc của nó. Tưởng chừng là vậy nhưng không, trên con đường đầy rẫy hoa anh đào ấy, 1 cô gái với mái tóc màu đen huyền lộng lẫy, cô gái đẹp đến mê người, nhưng sao trông cô ấy thật buồn, ánh mắt đó cứ đăm chiêu nhìn vào 1 khoảng trời như vô định, ánh mắt ấy nó...nó..trông thật buồn! Vâng! nó không ai khác mà là Mizono Rin.Tả sơ lược nó nhé: đồng phục:áo sơ-mi trắng sọc xanh kẻ đậm ở tay áo, cổ bầu có cái nơ trước ngực màu xanh lơ, váy dài đến đầu gối màu đen hơi xòe phần đuôi váy có sọc kẻ ngang xanh đậm, vai khoác 1 chiếc ba-lô màu xanh đen cuối cùng là chiếc giày bata màu trắng tinh khôi như nước da của nó. Trông nó rất chi là xinh xắn khiến người khác phải công nhận rằng người nó tỏ ra 1 loại hàn khí khiến người khác khi mới tiếp xúc lần đầu phải rợn người,trên tay nó cầm theo vài quyển tập. Nó đang mãi đi, thì có 1 giọng nói đằng xa vang đến, giọng nói thật trong trẻo:-Này, Rin ơi! chờ tớ với!Nó không quan tâm, xem như mình chẳng nghe gì mà chân vẫn cứ đi, nhưng nhịp điệu có vẻ chậm hơn có ý muốn chờ. Như hiểu được ý cô bạn của mình, cô gái vừa nói kia chạy thật nhanh, phút chốc đã đi ngang hàng với nó. Cô gái đó cũng mặt 1 bộ đồng phục i chang nó có vẻ là học cùng trường, cô sở hữu 1 mái tóc màu hồng quyến rũ, khuôn mặt thanh tú vô cùng đẹp cũng chẳng thua gì nó và cô không ai khác là Amiya yuuko. Yuuko nghiêng đầu nhìn nó 1 lượt, rồi cười cười trêu nó:-Ui hôm nay chị Rin nhà mình mặc váy nha!Chuyện lạ nà!Nó vẫn giữ âm điệu lạnh lùng như thường ngày bình thản nói:-Quy tắc bắt buộcChỉ vỏn vẹn trong 4 từ. Tuy vậy là bạn nó bao nhiêu năm cô cũng dư thừa hiểu được câu trả lời của nó, lắc đầu ngẫm nghĩ "Tối ngày cứ quy tắc quy tắc, nào là phải làm đúng quy tắc này, phải làm đúng quy tắc nọ, không được làm vỡ quy tắc, phải tuân theo quy tắc thì mới có tôn ti trật tự,.........Chẳng biết cậu ấy ăn gì để sống nữa chắc ăn quy tắc để sống quá!"___________________________________________________end chương nha

mọi người cứ gọi mình là Kary nha!

________________________________________________

Hôm nay là một ngày tháng tư đẹp trời, hoa anh đào khắp các con đường đã nở rộ tạo nên 1 khung cảnh tưởng chừng như là xứ thần tiên thật mơ mộng, thật tuyệt vời. Mọi người đi qua ai nấy cũng không thể nào cưỡng lại cái vẻ đẹp hoa mị của hoa anh đào mà phải tấm tắc khen ngợi cái vẻ đẹp thuần khiết nhưng đầy sâu sắc của nó. Tưởng chừng là vậy nhưng không, trên con đường đầy rẫy hoa anh đào ấy, 1 cô gái với mái tóc màu đen huyền lộng lẫy, cô gái đẹp đến mê người, nhưng sao trông cô ấy thật buồn, ánh mắt đó cứ đăm chiêu nhìn vào 1 khoảng trời như vô định, ánh mắt ấy nó...nó..trông thật buồn! Vâng! nó không ai khác mà là Mizono Rin.

Tả sơ lược nó nhé: đồng phục:áo sơ-mi trắng sọc xanh kẻ đậm ở tay áo, cổ bầu có cái nơ trước ngực màu xanh lơ, váy dài đến đầu gối màu đen hơi xòe phần đuôi váy có sọc kẻ ngang xanh đậm, vai khoác 1 chiếc ba-lô màu xanh đen cuối cùng là chiếc giày bata màu trắng tinh khôi như nước da của nó. Trông nó rất chi là xinh xắn khiến người khác phải công nhận rằng người nó tỏ ra 1 loại hàn khí khiến người khác khi mới tiếp xúc lần đầu phải rợn người,trên tay nó cầm theo vài quyển tập. Nó đang mãi đi, thì có 1 giọng nói đằng xa vang đến, giọng nói thật trong trẻo:

-Này, Rin ơi! chờ tớ với!

Nó không quan tâm, xem như mình chẳng nghe gì mà chân vẫn cứ đi, nhưng nhịp điệu có vẻ chậm hơn có ý muốn chờ. Như hiểu được ý cô bạn của mình, cô gái vừa nói kia chạy thật nhanh, phút chốc đã đi ngang hàng với nó. Cô gái đó cũng mặt 1 bộ đồng phục i chang nó có vẻ là học cùng trường, cô sở hữu 1 mái tóc màu hồng quyến rũ, khuôn mặt thanh tú vô cùng đẹp cũng chẳng thua gì nó và cô không ai khác là Amiya yuuko. Yuuko nghiêng đầu nhìn nó 1 lượt, rồi cười cười trêu nó:

-Ui hôm nay chị Rin nhà mình mặc váy nha!Chuyện lạ nà!

Nó vẫn giữ âm điệu lạnh lùng như thường ngày bình thản nói:

-Quy tắc bắt buộc

Chỉ vỏn vẹn trong 4 từ. Tuy vậy là bạn nó bao nhiêu năm cô cũng dư thừa hiểu được câu trả lời của nó, lắc đầu ngẫm nghĩ "Tối ngày cứ quy tắc quy tắc, nào là phải làm đúng quy tắc này, phải làm đúng quy tắc nọ, không được làm vỡ quy tắc, phải tuân theo quy tắc thì mới có tôn ti trật tự,.........Chẳng biết cậu ấy ăn gì để sống nữa chắc ăn quy tắc để sống quá!"

___________________________________________________

end chương nha

Bí Mật Hoa Anh Đào Và Định MệnhTác giả: sakura_karyt-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết… mọi người cứ gọi mình là Kary nha!________________________________________________Hôm nay là một ngày tháng tư đẹp trời, hoa anh đào khắp các con đường đã nở rộ tạo nên 1 khung cảnh tưởng chừng như là xứ thần tiên thật mơ mộng, thật tuyệt vời. Mọi người đi qua ai nấy cũng không thể nào cưỡng lại cái vẻ đẹp hoa mị của hoa anh đào mà phải tấm tắc khen ngợi cái vẻ đẹp thuần khiết nhưng đầy sâu sắc của nó. Tưởng chừng là vậy nhưng không, trên con đường đầy rẫy hoa anh đào ấy, 1 cô gái với mái tóc màu đen huyền lộng lẫy, cô gái đẹp đến mê người, nhưng sao trông cô ấy thật buồn, ánh mắt đó cứ đăm chiêu nhìn vào 1 khoảng trời như vô định, ánh mắt ấy nó...nó..trông thật buồn! Vâng! nó không ai khác mà là Mizono Rin.Tả sơ lược nó nhé: đồng phục:áo sơ-mi trắng sọc xanh kẻ đậm ở tay áo, cổ bầu có cái nơ trước ngực màu xanh lơ, váy dài đến đầu gối màu đen hơi xòe phần đuôi váy có sọc kẻ ngang xanh đậm, vai khoác 1 chiếc ba-lô màu xanh đen cuối cùng là chiếc giày bata màu trắng tinh khôi như nước da của nó. Trông nó rất chi là xinh xắn khiến người khác phải công nhận rằng người nó tỏ ra 1 loại hàn khí khiến người khác khi mới tiếp xúc lần đầu phải rợn người,trên tay nó cầm theo vài quyển tập. Nó đang mãi đi, thì có 1 giọng nói đằng xa vang đến, giọng nói thật trong trẻo:-Này, Rin ơi! chờ tớ với!Nó không quan tâm, xem như mình chẳng nghe gì mà chân vẫn cứ đi, nhưng nhịp điệu có vẻ chậm hơn có ý muốn chờ. Như hiểu được ý cô bạn của mình, cô gái vừa nói kia chạy thật nhanh, phút chốc đã đi ngang hàng với nó. Cô gái đó cũng mặt 1 bộ đồng phục i chang nó có vẻ là học cùng trường, cô sở hữu 1 mái tóc màu hồng quyến rũ, khuôn mặt thanh tú vô cùng đẹp cũng chẳng thua gì nó và cô không ai khác là Amiya yuuko. Yuuko nghiêng đầu nhìn nó 1 lượt, rồi cười cười trêu nó:-Ui hôm nay chị Rin nhà mình mặc váy nha!Chuyện lạ nà!Nó vẫn giữ âm điệu lạnh lùng như thường ngày bình thản nói:-Quy tắc bắt buộcChỉ vỏn vẹn trong 4 từ. Tuy vậy là bạn nó bao nhiêu năm cô cũng dư thừa hiểu được câu trả lời của nó, lắc đầu ngẫm nghĩ "Tối ngày cứ quy tắc quy tắc, nào là phải làm đúng quy tắc này, phải làm đúng quy tắc nọ, không được làm vỡ quy tắc, phải tuân theo quy tắc thì mới có tôn ti trật tự,.........Chẳng biết cậu ấy ăn gì để sống nữa chắc ăn quy tắc để sống quá!"___________________________________________________end chương nha

Chương 1-3: Bắt nguồn