Tác giả:

t-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết…

Chương 7

Bí Mật Hoa Anh Đào Và Định MệnhTác giả: sakura_karyt-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết… -Á, C...Đúng thế mọi chuyện không như hắn nghĩ, nó cũng đi lại nhưng sớm đã nhận ra chân anh ngáng ở cửa vào nên vội đi trước sợ Yuuko sẽ bị vấp, và cũng đi đến rồi nó "vô tình" để chân cao lên dùng lực không hề nhẹ đạp qua chân hắn rồi bước vào.Hắn rên lên đầy đau đớn. Nhỏ đi cùng hắn thấy vậy, thì dùng giọng đanh đá mắng nó, cô ta cố nói lớn để cho mọi người nghe thấy:-Cô đi mà không biết nhìn đường à? Dậm phải chân Kou-sama mà không mau xin lỗi đi chứ, đứng trời trồng đó làm cái gì?Nghe có người làm tổn thương "hoàng tử của mình", lũ con gái đồng loạt nhìn về phía nó với ánh mắt hình viên đạn. Còn lũ con trai thì bây giờ mới để ý có mĩ nhân, nhìn nó đắm đuối"đa phương tiện".Nó cũng chẳng thèm quan tâm đến biểu hiện của ai mà nhàn hạ nói:-Thế à? Vậy xin lỗi.Thấy nó ứng xử như vậy ả ta cứng họng, giơ tay lên định tát nó thì cũng bị nó giữ lại hất mạnh tay ả ta xuống rồi nhún vai đi vào trong mua đồ ăn rồi cùng Izumi ngồi vào 1 bàn biệt lập tự nhiên như chẳng có việc gì, để lại ả ta nhìn theo nó với ánh mắt căm phẫn mà không hay Kou đã đi đâu mất hút. Cả căn tin lúc này cũng rộ lên lời bàn tán xôn xao về nó, lúc này nơi đây vô cùng ồn ào và nó cũng là loại người cực kì ghét sự ồn ào người nó tỏa ra đầy khí hàn mà lũ kia vẫn chẳng để ý. Con người ta cũng có 1 giới hạn nhất định và nó cũng vậy bây giờ giới hạn của nó cũng bị kéo căng hết cỡ rồi, nó nói với âm điệu vô cùng vô cùng là lạnh như băng ngoài Nam Cực:-Ồn àoHai từ chỉ vỏn vẹn chỉ có 2 từ mà vô cùng có giá trị.Cả căn-tin im bặt chẳng còn ai dám ho he gì cả, chỉ còn 1 đứa con gái có vẻ khá là "to gan" đi đến chỗ nó thuận tay huơ qua làm đổ cốc capuchino còn nghi ngút khói trên bàn của nó. Rin ngước mặt lên, dùng đôi mắt ngàn năm của mình nhìn kẻ thủ phạm. Cô ta nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của nó mà có phần sợ sệt nhưng cũng lỡ rồi nên làm đến cùng.Cô ta dùng giọng chua ngoa nói:-Mày là cái thá gì mà dám hù dọa, bắt bọn tao nghe theo lời mày chứ? Huống chi mày còn dám đụng đến hoàng tử của bọn tao. Tao cấm mày tiếp cận anh Kou của tao đấy.Mày nghe chưa?Nó chợt đứng dậy nói:-Phải xem hắn cái đã.Nói rồi cô ra hiệu cho Izumi đứng lên đi vào. MỚi bước ra khỏi cửa, Khóe môi nó nhếch lên vẫn không quay lại mà lạnh nhạt nói:-Nhưng Trước khi cô ra lệnh cho tôi thì tôi cũng nói luôn ngôi trường này là 1 ngôi trường danh giá không chứa chấp mấy loại người văng tục bừa bãi, thiếu giáo dục như cô. À còn nữa trét cả đống phấn lên mặt bởi vậy mặt cô dày thật.Được voi mà đòi rồng.Nói rồi cô bước đi, bỏ lại ả ta tức muốn xì khói, còn lũ con gái cũng trừng trừng mắt ghen ghét với nó nhưng khi đối mặt với ánh mắt của nó thì chẳng dám nên chỉ nguyền rủa sau lưng. Còn lũ con trai thì rất là khâm phục cô, xinh đẹp mà còn lại trị được lũ con gái ưu ăn diện kia nữa thì còn gì bằng, tuy là vậy nhưng bọn họ cũng hiểu rằng mến mộ vậy thôi nhưng chớ mà đụng vào, sẽ không có kết cục tốt đâu.Còn hắn nãy giờ chứng kiến tất cả, quay lưng bước đi. Môi nhếch lên đầy thú vị "1 cô gái thật đặc biệt đấy chứ?!"

-Á, C...

Đúng thế mọi chuyện không như hắn nghĩ, nó cũng đi lại nhưng sớm đã nhận ra chân anh ngáng ở cửa vào nên vội đi trước sợ Yuuko sẽ bị vấp, và cũng đi đến rồi nó "vô tình" để chân cao lên dùng lực không hề nhẹ đạp qua chân hắn rồi bước vào.

Hắn rên lên đầy đau đớn. Nhỏ đi cùng hắn thấy vậy, thì dùng giọng đanh đá mắng nó, cô ta cố nói lớn để cho mọi người nghe thấy:

-Cô đi mà không biết nhìn đường à? Dậm phải chân Kou-sama mà không mau xin lỗi đi chứ, đứng trời trồng đó làm cái gì?

Nghe có người làm tổn thương "hoàng tử của mình", lũ con gái đồng loạt nhìn về phía nó với ánh mắt hình viên đạn. Còn lũ con trai thì bây giờ mới để ý có mĩ nhân, nhìn nó đắm đuối"đa phương tiện".

Nó cũng chẳng thèm quan tâm đến biểu hiện của ai mà nhàn hạ nói:

-Thế à? Vậy xin lỗi.

Thấy nó ứng xử như vậy ả ta cứng họng, giơ tay lên định tát nó thì cũng bị nó giữ lại hất mạnh tay ả ta xuống rồi nhún vai đi vào trong mua đồ ăn rồi cùng Izumi ngồi vào 1 bàn biệt lập tự nhiên như chẳng có việc gì, để lại ả ta nhìn theo nó với ánh mắt căm phẫn mà không hay Kou đã đi đâu mất hút. Cả căn tin lúc này cũng rộ lên lời bàn tán xôn xao về nó, lúc này nơi đây vô cùng ồn ào và nó cũng là loại người cực kì ghét sự ồn ào người nó tỏa ra đầy khí hàn mà lũ kia vẫn chẳng để ý. Con người ta cũng có 1 giới hạn nhất định và nó cũng vậy bây giờ giới hạn của nó cũng bị kéo căng hết cỡ rồi, nó nói với âm điệu vô cùng vô cùng là lạnh như băng ngoài Nam Cực:

-Ồn ào

Hai từ chỉ vỏn vẹn chỉ có 2 từ mà vô cùng có giá trị.Cả căn-tin im bặt chẳng còn ai dám ho he gì cả, chỉ còn 1 đứa con gái có vẻ khá là "to gan" đi đến chỗ nó thuận tay huơ qua làm đổ cốc capuchino còn nghi ngút khói trên bàn của nó. Rin ngước mặt lên, dùng đôi mắt ngàn năm của mình nhìn kẻ thủ phạm. Cô ta nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của nó mà có phần sợ sệt nhưng cũng lỡ rồi nên làm đến cùng.Cô ta dùng giọng chua ngoa nói:

-Mày là cái thá gì mà dám hù dọa, bắt bọn tao nghe theo lời mày chứ? Huống chi mày còn dám đụng đến hoàng tử của bọn tao. Tao cấm mày tiếp cận anh Kou của tao đấy.Mày nghe chưa?

Nó chợt đứng dậy nói:

-Phải xem hắn cái đã.

Nói rồi cô ra hiệu cho Izumi đứng lên đi vào. MỚi bước ra khỏi cửa, Khóe môi nó nhếch lên vẫn không quay lại mà lạnh nhạt nói:

-Nhưng Trước khi cô ra lệnh cho tôi thì tôi cũng nói luôn ngôi trường này là 1 ngôi trường danh giá không chứa chấp mấy loại người văng tục bừa bãi, thiếu giáo dục như cô. À còn nữa trét cả đống phấn lên mặt bởi vậy mặt cô dày thật.Được voi mà đòi rồng.

Nói rồi cô bước đi, bỏ lại ả ta tức muốn xì khói, còn lũ con gái cũng trừng trừng mắt ghen ghét với nó nhưng khi đối mặt với ánh mắt của nó thì chẳng dám nên chỉ nguyền rủa sau lưng. Còn lũ con trai thì rất là khâm phục cô, xinh đẹp mà còn lại trị được lũ con gái ưu ăn diện kia nữa thì còn gì bằng, tuy là vậy nhưng bọn họ cũng hiểu rằng mến mộ vậy thôi nhưng chớ mà đụng vào, sẽ không có kết cục tốt đâu.

Còn hắn nãy giờ chứng kiến tất cả, quay lưng bước đi. Môi nhếch lên đầy thú vị "1 cô gái thật đặc biệt đấy chứ?!"

Bí Mật Hoa Anh Đào Và Định MệnhTác giả: sakura_karyt-Mizono Rin(nó): + Là 1 cô gái lạnh lùng, luôn vô cảm với tất cả mọi người,ít nói. Rất quan tâm đến người bạn thân duy nhất của nó, nhưng không thích thể hiện. Chưa bao giờ nở 1 nụ cười với bất kì ai ( ngoại trừ nụ cười khinh bỉ) + Tuy là vô cảm lạnh lùng thế nhưng nó vô cùng xinh đẹp, nổi bật với mái tóc màu đen huyền thần bí xoăn nhẹ tự nhiên ở phần đuôi được xõa xuống càng tôn thêm nước da trắng ngần và vẻ lạnh lùng của nó.Đôi mắt màu xanh lục hút hồn, sâu trong đấy mắt ấy luôn có cái gì đó rất đâu khổ và tuyệt vọng nhưng luôn được giấu kính không dễ để người khác nhận ra. Trên người luôn toát ra 1 loại hàn khí khiến người khác phải kiêng dè. Khuôn mặt vừa vặn, làn da trắng hồng hào mềm mại như da em bé. Đôi môi màu hồng anh đào nhỏ nhắn nhưng không bao giờ nở nụ cười từ cái ngày định mệnh đã xảy ra trong cuộc đời vốn dĩ hạnh phúc của nó. +Tuổi: 17, IQ 290/300, học cực kì giỏi có trí nhớ và phân tích cực kì tốt, suy luận bài cực nhanh làm bài chỉ cần nhìn lướt qua 1 lần là biết… -Á, C...Đúng thế mọi chuyện không như hắn nghĩ, nó cũng đi lại nhưng sớm đã nhận ra chân anh ngáng ở cửa vào nên vội đi trước sợ Yuuko sẽ bị vấp, và cũng đi đến rồi nó "vô tình" để chân cao lên dùng lực không hề nhẹ đạp qua chân hắn rồi bước vào.Hắn rên lên đầy đau đớn. Nhỏ đi cùng hắn thấy vậy, thì dùng giọng đanh đá mắng nó, cô ta cố nói lớn để cho mọi người nghe thấy:-Cô đi mà không biết nhìn đường à? Dậm phải chân Kou-sama mà không mau xin lỗi đi chứ, đứng trời trồng đó làm cái gì?Nghe có người làm tổn thương "hoàng tử của mình", lũ con gái đồng loạt nhìn về phía nó với ánh mắt hình viên đạn. Còn lũ con trai thì bây giờ mới để ý có mĩ nhân, nhìn nó đắm đuối"đa phương tiện".Nó cũng chẳng thèm quan tâm đến biểu hiện của ai mà nhàn hạ nói:-Thế à? Vậy xin lỗi.Thấy nó ứng xử như vậy ả ta cứng họng, giơ tay lên định tát nó thì cũng bị nó giữ lại hất mạnh tay ả ta xuống rồi nhún vai đi vào trong mua đồ ăn rồi cùng Izumi ngồi vào 1 bàn biệt lập tự nhiên như chẳng có việc gì, để lại ả ta nhìn theo nó với ánh mắt căm phẫn mà không hay Kou đã đi đâu mất hút. Cả căn tin lúc này cũng rộ lên lời bàn tán xôn xao về nó, lúc này nơi đây vô cùng ồn ào và nó cũng là loại người cực kì ghét sự ồn ào người nó tỏa ra đầy khí hàn mà lũ kia vẫn chẳng để ý. Con người ta cũng có 1 giới hạn nhất định và nó cũng vậy bây giờ giới hạn của nó cũng bị kéo căng hết cỡ rồi, nó nói với âm điệu vô cùng vô cùng là lạnh như băng ngoài Nam Cực:-Ồn àoHai từ chỉ vỏn vẹn chỉ có 2 từ mà vô cùng có giá trị.Cả căn-tin im bặt chẳng còn ai dám ho he gì cả, chỉ còn 1 đứa con gái có vẻ khá là "to gan" đi đến chỗ nó thuận tay huơ qua làm đổ cốc capuchino còn nghi ngút khói trên bàn của nó. Rin ngước mặt lên, dùng đôi mắt ngàn năm của mình nhìn kẻ thủ phạm. Cô ta nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của nó mà có phần sợ sệt nhưng cũng lỡ rồi nên làm đến cùng.Cô ta dùng giọng chua ngoa nói:-Mày là cái thá gì mà dám hù dọa, bắt bọn tao nghe theo lời mày chứ? Huống chi mày còn dám đụng đến hoàng tử của bọn tao. Tao cấm mày tiếp cận anh Kou của tao đấy.Mày nghe chưa?Nó chợt đứng dậy nói:-Phải xem hắn cái đã.Nói rồi cô ra hiệu cho Izumi đứng lên đi vào. MỚi bước ra khỏi cửa, Khóe môi nó nhếch lên vẫn không quay lại mà lạnh nhạt nói:-Nhưng Trước khi cô ra lệnh cho tôi thì tôi cũng nói luôn ngôi trường này là 1 ngôi trường danh giá không chứa chấp mấy loại người văng tục bừa bãi, thiếu giáo dục như cô. À còn nữa trét cả đống phấn lên mặt bởi vậy mặt cô dày thật.Được voi mà đòi rồng.Nói rồi cô bước đi, bỏ lại ả ta tức muốn xì khói, còn lũ con gái cũng trừng trừng mắt ghen ghét với nó nhưng khi đối mặt với ánh mắt của nó thì chẳng dám nên chỉ nguyền rủa sau lưng. Còn lũ con trai thì rất là khâm phục cô, xinh đẹp mà còn lại trị được lũ con gái ưu ăn diện kia nữa thì còn gì bằng, tuy là vậy nhưng bọn họ cũng hiểu rằng mến mộ vậy thôi nhưng chớ mà đụng vào, sẽ không có kết cục tốt đâu.Còn hắn nãy giờ chứng kiến tất cả, quay lưng bước đi. Môi nhếch lên đầy thú vị "1 cô gái thật đặc biệt đấy chứ?!"

Chương 7