Tác giả:

Năm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc…

Chương 15: Tôi ghét cậu, Hoàng Nhật Phong!

Dưới Vòm Trời Thanh Xuân Của Chúng TaTác giả: Love TFBOYS, MozukulunaNăm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc… " Chúng ta gặp nhau, rồi lại xa nhau, rồi lại gặp nhau!...Cậu đã không ở bên tôi lúc tôi cần cậu nhấtCậu đi Pháp, bỏ lại tôi với bao bơ vơ, lẻ loi một mình Vậy mà cậu không hề biết, hay đơn giản là không để ý đến tôiCậu quan tâm hơn đến Vân LamCậu cho rằng tôi là đứa dối trá và bao biệnCậu có biết những tổn thương mà tôi chịu bấy lâu nay khôngHả, Hoàng Nhật Phong? "Sáng hôm sau, tôi đến lớp với tâm trạng buồn bã, bơ vơ, không nghịch ngợm như mấy hôm trước nữa. Tôi đã nhìn thấy ảnh nắm tay, khoác vai của Vân Lam và Phong dán đầy hành lang. Có người đồng tình, có người lại chê là không hợp, nhưng chủ yếu vẫn nghiêng về cặp của tôi và Phong: Nhi-Phong.Phòng hội học sinh của Phong, tôi và cô bé tên Chi càng có không khí nặng nề. Tôi làm mặt lạnh với hầu hết tất cả các học sinh, trừ Thu, Hồng Anh, Gia Linh và Hà Chi. Đôi lúc tôi thấy Phong liếc sang mình nhưng tôi làm ngơ. Hỏi gì cũng ậm ừ cho qua, gặp mặt thì đi thẳng. Nhưng chuyện ở căng tin hôm nay khiến tôi không thể nào quên.Căng tin trường tôi có món canh rất ngon. Thế nên, mỗi lớp phải cử ra hai bạn bưng canh của lớp mình về đúng chỗ ngồi của lớp mình. Trùng hợp thay, hôm nay đến lượt tôi và Vân Lam bưng. Lam bưng trước, rồi đi được nửa đường thì nhỏ gọi tôi ra bê cùng. Không ngờ, khi tôi ra đến nơi, Lam đổ nhẹ một ít nước canh nóng vào tay tôi kèm theo câu nói: " Cậu sắp chết rồi! " cùng nụ cười nửa miệng. Tôi bực tức quát lớn:- Lam, cậu làm gì vậy?Không ngờ Vân Lam đã dàn dựng hết vở kịch. Chỉ chờ tôi nói vậy, Lam từ từ nghiêng bát canh nóng vào tay mình, rồi thả tay. " Choang ", tiếng bát vỡ vang lên. Lam ngã xuống, nước mắt chảy dài trên má nhỏ. Thật giả tạo! Tôi đứng chôn chân một chỗ, mắt mở to. Lam được Nhật Phong dìu dậy:- Cậu bị bỏng này Lam! - Phong ân cần nói với Lam- Không sao đâu mà, tớ chỉ bị nhẹ thôi! - Lam " giả tạo " cố nặn ra nụ cười với Phong...( Còn tiếp)

" Chúng ta gặp nhau, rồi lại xa nhau, rồi lại gặp nhau!...

Cậu đã không ở bên tôi lúc tôi cần cậu nhất

Cậu đi Pháp, bỏ lại tôi với bao bơ vơ, lẻ loi một mình 

Vậy mà cậu không hề biết, hay đơn giản là không để ý đến tôi

Cậu quan tâm hơn đến Vân Lam

Cậu cho rằng tôi là đứa dối trá và bao biện

Cậu có biết những tổn thương mà tôi chịu bấy lâu nay không

Hả, Hoàng Nhật Phong? "

Sáng hôm sau, tôi đến lớp với tâm trạng buồn bã, bơ vơ, không nghịch ngợm như mấy hôm trước nữa. Tôi đã nhìn thấy ảnh nắm tay, khoác vai của Vân Lam và Phong dán đầy hành lang. Có người đồng tình, có người lại chê là không hợp, nhưng chủ yếu vẫn nghiêng về cặp của tôi và Phong: Nhi-Phong.

Phòng hội học sinh của Phong, tôi và cô bé tên Chi càng có không khí nặng nề. Tôi làm mặt lạnh với hầu hết tất cả các học sinh, trừ Thu, Hồng Anh, Gia Linh và Hà Chi. Đôi lúc tôi thấy Phong liếc sang mình nhưng tôi làm ngơ. Hỏi gì cũng ậm ừ cho qua, gặp mặt thì đi thẳng. Nhưng chuyện ở căng tin hôm nay khiến tôi không thể nào quên.

Căng tin trường tôi có món canh rất ngon. Thế nên, mỗi lớp phải cử ra hai bạn bưng canh của lớp mình về đúng chỗ ngồi của lớp mình. Trùng hợp thay, hôm nay đến lượt tôi và Vân Lam bưng. Lam bưng trước, rồi đi được nửa đường thì nhỏ gọi tôi ra bê cùng. Không ngờ, khi tôi ra đến nơi, Lam đổ nhẹ một ít nước canh nóng vào tay tôi kèm theo câu nói: " Cậu sắp chết rồi! " cùng nụ cười nửa miệng. Tôi bực tức quát lớn:

- Lam, cậu làm gì vậy?

Không ngờ Vân Lam đã dàn dựng hết vở kịch. Chỉ chờ tôi nói vậy, Lam từ từ nghiêng bát canh nóng vào tay mình, rồi thả tay. " Choang ", tiếng bát vỡ vang lên. Lam ngã xuống, nước mắt chảy dài trên má nhỏ. Thật giả tạo! Tôi đứng chôn chân một chỗ, mắt mở to. Lam được Nhật Phong dìu dậy:

- Cậu bị bỏng này Lam! - Phong ân cần nói với Lam

- Không sao đâu mà, tớ chỉ bị nhẹ thôi! - Lam " giả tạo " cố nặn ra nụ cười với Phong...

( Còn tiếp)

Dưới Vòm Trời Thanh Xuân Của Chúng TaTác giả: Love TFBOYS, MozukulunaNăm đó tôi là học sinh lớp 9. Cái tuổi vui có, buồn có, chững chạc có, hồn nhiên có,... Cái tuổi chứa đựng bao nụ cười và nước mắt của ngày chia ly... Ngoài kia hoa phượng nở đỏ thắm, tiếng ve kêu râm ran ẩn hiện sau tán lá xanh mướt. Tiếng trống trường " tùng, tùng " vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Chẳng mấy chốc, sân trường đã nhộn nhịp, được điểm thêm những màu xanh, đỏ. Đó là những bộ quần áo muôn màu muôn sắc của các bạn học sinh. Tiếng nhỏ Hồng Anh kéo tôi về hiện tai: - Uyển Nhi, đi chơi thôi! Đừng ngồi làm bài trong lớp nữa, chán lắm, đi thôi! - À, ừ, mình còn bài tập chưa làm xong, cậu ra chơi với Nhật Thu đi. - Đi thôi mà.....à! - Tiểu Anh kéo dài giọng, mắt long lanh nhìn tôi. - Thôi được rồi, đi thôi! - Cuối cùng tôi cũng nhẹ giọng, để cho người chị em kết nghĩa kéo tôi đi. *** Hôm nay lớp tôi có bạn mới. Tôi được nghe nói, hết giờ ra chơi này, An chủ nhiệm sẽ dẫn bạn về lớp. Vì làm trong ban cán sự lớp nên tôi còn được biết rằng cô bạn này có hoàn cảnh gia đình khá đặc… " Chúng ta gặp nhau, rồi lại xa nhau, rồi lại gặp nhau!...Cậu đã không ở bên tôi lúc tôi cần cậu nhấtCậu đi Pháp, bỏ lại tôi với bao bơ vơ, lẻ loi một mình Vậy mà cậu không hề biết, hay đơn giản là không để ý đến tôiCậu quan tâm hơn đến Vân LamCậu cho rằng tôi là đứa dối trá và bao biệnCậu có biết những tổn thương mà tôi chịu bấy lâu nay khôngHả, Hoàng Nhật Phong? "Sáng hôm sau, tôi đến lớp với tâm trạng buồn bã, bơ vơ, không nghịch ngợm như mấy hôm trước nữa. Tôi đã nhìn thấy ảnh nắm tay, khoác vai của Vân Lam và Phong dán đầy hành lang. Có người đồng tình, có người lại chê là không hợp, nhưng chủ yếu vẫn nghiêng về cặp của tôi và Phong: Nhi-Phong.Phòng hội học sinh của Phong, tôi và cô bé tên Chi càng có không khí nặng nề. Tôi làm mặt lạnh với hầu hết tất cả các học sinh, trừ Thu, Hồng Anh, Gia Linh và Hà Chi. Đôi lúc tôi thấy Phong liếc sang mình nhưng tôi làm ngơ. Hỏi gì cũng ậm ừ cho qua, gặp mặt thì đi thẳng. Nhưng chuyện ở căng tin hôm nay khiến tôi không thể nào quên.Căng tin trường tôi có món canh rất ngon. Thế nên, mỗi lớp phải cử ra hai bạn bưng canh của lớp mình về đúng chỗ ngồi của lớp mình. Trùng hợp thay, hôm nay đến lượt tôi và Vân Lam bưng. Lam bưng trước, rồi đi được nửa đường thì nhỏ gọi tôi ra bê cùng. Không ngờ, khi tôi ra đến nơi, Lam đổ nhẹ một ít nước canh nóng vào tay tôi kèm theo câu nói: " Cậu sắp chết rồi! " cùng nụ cười nửa miệng. Tôi bực tức quát lớn:- Lam, cậu làm gì vậy?Không ngờ Vân Lam đã dàn dựng hết vở kịch. Chỉ chờ tôi nói vậy, Lam từ từ nghiêng bát canh nóng vào tay mình, rồi thả tay. " Choang ", tiếng bát vỡ vang lên. Lam ngã xuống, nước mắt chảy dài trên má nhỏ. Thật giả tạo! Tôi đứng chôn chân một chỗ, mắt mở to. Lam được Nhật Phong dìu dậy:- Cậu bị bỏng này Lam! - Phong ân cần nói với Lam- Không sao đâu mà, tớ chỉ bị nhẹ thôi! - Lam " giả tạo " cố nặn ra nụ cười với Phong...( Còn tiếp)

Chương 15: Tôi ghét cậu, Hoàng Nhật Phong!