LÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất.
Chương 20
Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. - Bây giờ nàng hãy hít thật sâu, sau đó cảm nhận hương thơm của hoa và từng đợt gió thổi nhẹ, cảm nhận được chưa?TỬ HIÊN lắc đầu, cô chau mày lại- Vẫn chưa- Vẫn chưa sao, hãy thả lỏng cơ thể rồi từ từ cảm nhậnCô từ từ thả lỏng và cảm nhận, 1 lúc sau cô reo lên cười thích thú- Cảm nhận được rồi, cảm giác này thích thậtNhìn được nụ cười tươi trên môi cô,TIÊU HÀN cũng vui lây, chàng thấy khoảng khắc lúc này kéo dài mãi thì tốt biết mấy. Hai con người cùng ngồi trên chiếc võng dưới bóng mát dễ chịu của tán cây đào to, cùng thưởng thức 1 ko khí tràn đầy nhựa sống với từng đợt gió nhẹ kéo theo những cánh hoa đào rơi nhè nhẹ, 1 khung cảnh thật nên thơ hữu tình. Màn đêm buông xuống, TIÊU HÀN đã ngủ, cô xoay người đối diện ngắm chàng ngủ trên cái ghế dài, cô mỉm cười hạnh phúc vì hôm nay cô đã nhận được 2 vị ngọt ngào.Buổi trưa hôm nay ko khí hơi oi bức, TỬ HIÊN xuống bếp lấy ít nước uống thấy má LAN đang châm trà, cô lại gần chào má LAN, tò mò hỏi- Má châm trà cho ai vậy- Dạ,cho vương gia- À..mà trà có hương thơm quá, ko biết tên là gì má hả?Cô tò mò đã lâu, giờ có dịp thì hỏi ngay- Vương gia bảo là trà tâm-Trà tâm sao?- Vâng, thôi tôi phải mang trà lên cho vương gia rồi ạBỗng ở ngoài cửa có tiếng gọi
- Bây giờ nàng hãy hít thật sâu, sau đó cảm nhận hương thơm của hoa và từng đợt gió thổi nhẹ, cảm nhận được chưa?
TỬ HIÊN lắc đầu, cô chau mày lại
- Vẫn chưa
- Vẫn chưa sao, hãy thả lỏng cơ thể rồi từ từ cảm nhận
Cô từ từ thả lỏng và cảm nhận, 1 lúc sau cô reo lên cười thích thú
- Cảm nhận được rồi, cảm giác này thích thật
Nhìn được nụ cười tươi trên môi cô,TIÊU HÀN cũng vui lây, chàng thấy khoảng khắc lúc này kéo dài mãi thì tốt biết mấy. Hai con người cùng ngồi trên chiếc võng dưới bóng mát dễ chịu của tán cây đào to, cùng thưởng thức 1 ko khí tràn đầy nhựa sống với từng đợt gió nhẹ kéo theo những cánh hoa đào rơi nhè nhẹ, 1 khung cảnh thật nên thơ hữu tình. Màn đêm buông xuống, TIÊU HÀN đã ngủ, cô xoay người đối diện ngắm chàng ngủ trên cái ghế dài, cô mỉm cười hạnh phúc vì hôm nay cô đã nhận được 2 vị ngọt ngào.Buổi trưa hôm nay ko khí hơi oi bức, TỬ HIÊN xuống bếp lấy ít nước uống thấy má LAN đang châm trà, cô lại gần chào má LAN, tò mò hỏi
- Má châm trà cho ai vậy
- Dạ,cho vương gia
- À..mà trà có hương thơm quá, ko biết tên là gì má hả?
Cô tò mò đã lâu, giờ có dịp thì hỏi ngay
- Vương gia bảo là trà tâm
-Trà tâm sao?
- Vâng, thôi tôi phải mang trà lên cho vương gia rồi ạ
Bỗng ở ngoài cửa có tiếng gọi
Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. - Bây giờ nàng hãy hít thật sâu, sau đó cảm nhận hương thơm của hoa và từng đợt gió thổi nhẹ, cảm nhận được chưa?TỬ HIÊN lắc đầu, cô chau mày lại- Vẫn chưa- Vẫn chưa sao, hãy thả lỏng cơ thể rồi từ từ cảm nhậnCô từ từ thả lỏng và cảm nhận, 1 lúc sau cô reo lên cười thích thú- Cảm nhận được rồi, cảm giác này thích thậtNhìn được nụ cười tươi trên môi cô,TIÊU HÀN cũng vui lây, chàng thấy khoảng khắc lúc này kéo dài mãi thì tốt biết mấy. Hai con người cùng ngồi trên chiếc võng dưới bóng mát dễ chịu của tán cây đào to, cùng thưởng thức 1 ko khí tràn đầy nhựa sống với từng đợt gió nhẹ kéo theo những cánh hoa đào rơi nhè nhẹ, 1 khung cảnh thật nên thơ hữu tình. Màn đêm buông xuống, TIÊU HÀN đã ngủ, cô xoay người đối diện ngắm chàng ngủ trên cái ghế dài, cô mỉm cười hạnh phúc vì hôm nay cô đã nhận được 2 vị ngọt ngào.Buổi trưa hôm nay ko khí hơi oi bức, TỬ HIÊN xuống bếp lấy ít nước uống thấy má LAN đang châm trà, cô lại gần chào má LAN, tò mò hỏi- Má châm trà cho ai vậy- Dạ,cho vương gia- À..mà trà có hương thơm quá, ko biết tên là gì má hả?Cô tò mò đã lâu, giờ có dịp thì hỏi ngay- Vương gia bảo là trà tâm-Trà tâm sao?- Vâng, thôi tôi phải mang trà lên cho vương gia rồi ạBỗng ở ngoài cửa có tiếng gọi