Tác giả:

LÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất.

Chương 28

Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. Hôm nay tâm trạng cô rất vui, định qua thư phòng rủ TIÊU HÀN dạo phố vào buổi thì rất tuyệt. Đi đến cửa thì nghe MẠNH TỨ nói về LÂM CÁT, cô dừng chân đứng lại nghe- Vương gia, hôm qua tên LÂM CÁT đã bị bắt và đã bị đầy đi biên ải thật xa. Quan tri phủ gởi lời cảm tạ đến vương gia vì đã đem chứng cứ buôn lậu hàng hóa của tên LÂM CÁT từ trước đến giờ.TIÊU HÀN uống tí trà, lạnh giọng nói- Hắn làm việc xấu ắt có báo ứng- Đúng đó vương gia, ông trời đã trừng trị hắn ngoài việc buôn lậu, còn có việc bức ép vương phiTIÊU HÀN nhăn mặt, nghiêm giọng- Chuyện này chỉ ta và ngươi biết, chuyện về vương phi và LÂM CÁT từ nay coi như ko còn, hiểu chưa- Dạ, thuộc hạ đã hiểuTỬ HIÊN nghe xong câu truyện, cả người như muốn đổ khụy, lòng cô thắt lại. Thì ra TIÊU HÀN đã biết chuyện của cô và LÂM CÁT từ lâu, ngây bây giờ cô cảm thấy bản thân mình dơ bẩn hơn lúc nào. Đã không còn trong sạch vậy mà cô còn mộng tưởng đón nhận hạnh phúc từ TIÊU HÀN. Cô bước đi vô hồn với dòng nước mắt cứ chảy mãi. Không biết lúc nào cô đã bước tới vườn hoa, trời bỗng đỗ mưa rất lớn, từng hạt mưa to bắn vào cô như muốn xét từng miếng thịt cô vậy, cô ngước lên trời thầm ước,nếu mưa mang đi sự dơ bẩn thì xin

Hôm nay tâm trạng cô rất vui, định qua thư phòng rủ TIÊU HÀN dạo phố vào buổi thì rất tuyệt. Đi đến cửa thì nghe MẠNH TỨ nói về LÂM CÁT, cô dừng chân đứng lại nghe

- Vương gia, hôm qua tên LÂM CÁT đã bị bắt và đã bị đầy đi biên ải thật xa. Quan tri phủ gởi lời cảm tạ đến vương gia vì đã đem chứng cứ buôn lậu hàng hóa của tên LÂM CÁT từ trước đến giờ.

TIÊU HÀN uống tí trà, lạnh giọng nói

- Hắn làm việc xấu ắt có báo ứng

- Đúng đó vương gia, ông trời đã trừng trị hắn ngoài việc buôn lậu, còn có việc bức ép vương phi

TIÊU HÀN nhăn mặt, nghiêm giọng

- Chuyện này chỉ ta và ngươi biết, chuyện về vương phi và LÂM CÁT từ nay coi như ko còn, hiểu chưa

- Dạ, thuộc hạ đã hiểu

TỬ HIÊN nghe xong câu truyện, cả người như muốn đổ khụy, lòng cô thắt lại. Thì ra TIÊU HÀN đã biết chuyện của cô và LÂM CÁT từ lâu, ngây bây giờ cô cảm thấy bản thân mình dơ bẩn hơn lúc nào. Đã không còn trong sạch vậy mà cô còn mộng tưởng đón nhận hạnh phúc từ TIÊU HÀN. Cô bước đi vô hồn với dòng nước mắt cứ chảy mãi. Không biết lúc nào cô đã bước tới vườn hoa, trời bỗng đỗ mưa rất lớn, từng hạt mưa to bắn vào cô như muốn xét từng miếng thịt cô vậy, cô ngước lên trời thầm ước,nếu mưa mang đi sự dơ bẩn thì xin

Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. Hôm nay tâm trạng cô rất vui, định qua thư phòng rủ TIÊU HÀN dạo phố vào buổi thì rất tuyệt. Đi đến cửa thì nghe MẠNH TỨ nói về LÂM CÁT, cô dừng chân đứng lại nghe- Vương gia, hôm qua tên LÂM CÁT đã bị bắt và đã bị đầy đi biên ải thật xa. Quan tri phủ gởi lời cảm tạ đến vương gia vì đã đem chứng cứ buôn lậu hàng hóa của tên LÂM CÁT từ trước đến giờ.TIÊU HÀN uống tí trà, lạnh giọng nói- Hắn làm việc xấu ắt có báo ứng- Đúng đó vương gia, ông trời đã trừng trị hắn ngoài việc buôn lậu, còn có việc bức ép vương phiTIÊU HÀN nhăn mặt, nghiêm giọng- Chuyện này chỉ ta và ngươi biết, chuyện về vương phi và LÂM CÁT từ nay coi như ko còn, hiểu chưa- Dạ, thuộc hạ đã hiểuTỬ HIÊN nghe xong câu truyện, cả người như muốn đổ khụy, lòng cô thắt lại. Thì ra TIÊU HÀN đã biết chuyện của cô và LÂM CÁT từ lâu, ngây bây giờ cô cảm thấy bản thân mình dơ bẩn hơn lúc nào. Đã không còn trong sạch vậy mà cô còn mộng tưởng đón nhận hạnh phúc từ TIÊU HÀN. Cô bước đi vô hồn với dòng nước mắt cứ chảy mãi. Không biết lúc nào cô đã bước tới vườn hoa, trời bỗng đỗ mưa rất lớn, từng hạt mưa to bắn vào cô như muốn xét từng miếng thịt cô vậy, cô ngước lên trời thầm ước,nếu mưa mang đi sự dơ bẩn thì xin

Chương 28