LÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất.
Chương 45
Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. -Quà này..giá trị quá cao rồi- Không đâu, giá trị thực sự quý nhất của cặp ngọc bội này là sự chung thủy, mong 2 đứa nó hạnh phúc mãi bên nhau là ai cũng vui rồiCả 2 cùng cười rồi nhanh chóng đến Hà gia, 1 đám cưới thật nhộn nhịp,đầy ấp tiếng cười lẫn lời chúc mừng của mọi người đến đôi phu thê trẻ. Sau một ngày mệt mõi, cơ thể của Tử Hiên rã rời cả ra, vì cô phải đứng suốt ngày để tiếp khách khứa. Tiêu Hàn đưa cho cô li trà lạnh rồi nhẹ nhàng xoa bóp vai cho cô, và đây là những giây phút mà cô hạnh phúc và thanh thản trong tâm hồn mình nhất.Ánh sáng nhè nhẹ buổi sớm chiếu qua những giọt sương đọng lại hôm qua, khiến những giọt sương ấy ánh lên đẹp như pha lê vậy, Tử Hiên cùng Tiêu Hàn đang tưới nước cho luống củ cải đỏ mới ươm, hết nước tưới Tiêu Hàn liền cầm cái thùng đi lấy nước, đang đi đột nhiên từ phía cổng có 1 cô gái chạy vào ôm chầm lấy Tiêu Hàn, Tử Hiên nhìn thấy cảnh tượng liền ngỡ ngàng, cô nghĩ không lẽ Tiêu Hàn có thê thiếp bên ngoài, bỏ việc đang làm cô đi tới chỗ 2 người họ. Tiêu Hàn đẩy nhẹ cô gái ra, lát sau mỉm cười lắc đầu, cô gái chu mỏ- Hàn caTiêu Hàn cóc nhẹ đầu cô 1 cái rồi nghiêm giọng- Sao đến mà không báo trước với huynh 1 tiếng
-Quà này..giá trị quá cao rồi
- Không đâu, giá trị thực sự quý nhất của cặp ngọc bội này là sự chung thủy, mong 2 đứa nó hạnh phúc mãi bên nhau là ai cũng vui rồi
Cả 2 cùng cười rồi nhanh chóng đến Hà gia, 1 đám cưới thật nhộn nhịp,đầy ấp tiếng cười lẫn lời chúc mừng của mọi người đến đôi phu thê trẻ. Sau một ngày mệt mõi, cơ thể của Tử Hiên rã rời cả ra, vì cô phải đứng suốt ngày để tiếp khách khứa. Tiêu Hàn đưa cho cô li trà lạnh rồi nhẹ nhàng xoa bóp vai cho cô, và đây là những giây phút mà cô hạnh phúc và thanh thản trong tâm hồn mình nhất.
Ánh sáng nhè nhẹ buổi sớm chiếu qua những giọt sương đọng lại hôm qua, khiến những giọt sương ấy ánh lên đẹp như pha lê vậy, Tử Hiên cùng Tiêu Hàn đang tưới nước cho luống củ cải đỏ mới ươm, hết nước tưới Tiêu Hàn liền cầm cái thùng đi lấy nước, đang đi đột nhiên từ phía cổng có 1 cô gái chạy vào ôm chầm lấy Tiêu Hàn, Tử Hiên nhìn thấy cảnh tượng liền ngỡ ngàng, cô nghĩ không lẽ Tiêu Hàn có thê thiếp bên ngoài, bỏ việc đang làm cô đi tới chỗ 2 người họ. Tiêu Hàn đẩy nhẹ cô gái ra, lát sau mỉm cười lắc đầu, cô gái chu mỏ
- Hàn ca
Tiêu Hàn cóc nhẹ đầu cô 1 cái rồi nghiêm giọng
- Sao đến mà không báo trước với huynh 1 tiếng
Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. -Quà này..giá trị quá cao rồi- Không đâu, giá trị thực sự quý nhất của cặp ngọc bội này là sự chung thủy, mong 2 đứa nó hạnh phúc mãi bên nhau là ai cũng vui rồiCả 2 cùng cười rồi nhanh chóng đến Hà gia, 1 đám cưới thật nhộn nhịp,đầy ấp tiếng cười lẫn lời chúc mừng của mọi người đến đôi phu thê trẻ. Sau một ngày mệt mõi, cơ thể của Tử Hiên rã rời cả ra, vì cô phải đứng suốt ngày để tiếp khách khứa. Tiêu Hàn đưa cho cô li trà lạnh rồi nhẹ nhàng xoa bóp vai cho cô, và đây là những giây phút mà cô hạnh phúc và thanh thản trong tâm hồn mình nhất.Ánh sáng nhè nhẹ buổi sớm chiếu qua những giọt sương đọng lại hôm qua, khiến những giọt sương ấy ánh lên đẹp như pha lê vậy, Tử Hiên cùng Tiêu Hàn đang tưới nước cho luống củ cải đỏ mới ươm, hết nước tưới Tiêu Hàn liền cầm cái thùng đi lấy nước, đang đi đột nhiên từ phía cổng có 1 cô gái chạy vào ôm chầm lấy Tiêu Hàn, Tử Hiên nhìn thấy cảnh tượng liền ngỡ ngàng, cô nghĩ không lẽ Tiêu Hàn có thê thiếp bên ngoài, bỏ việc đang làm cô đi tới chỗ 2 người họ. Tiêu Hàn đẩy nhẹ cô gái ra, lát sau mỉm cười lắc đầu, cô gái chu mỏ- Hàn caTiêu Hàn cóc nhẹ đầu cô 1 cái rồi nghiêm giọng- Sao đến mà không báo trước với huynh 1 tiếng