LÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất.
Chương 57: Chân tình ai sẽ thấu
Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. Thì ra trước khi Hỷ Na bắn tên thì mấy tên phản quân đã bắn 2,3 mũi tên định giết Tử Hiên ai ngờ Lâm Cát ôm đỡ cho cô, cô vội vã đỡ Lâm Cát lên, hắn khó nhọc nói từng chữ- Ta..lúc trước..luôn làm nàng..đau khổ...giờ ta đã bảo vệ cho nàng, chết đi cũng không tiếc..hãy sống..hạnh..phúc..ta..yêu..nàngNói đến đây Lâm Cát dừng hơi thở, Tử Hiên giờ không biết phải làm gì, hận hắn hay tha thứ.- Ta sẽ tha thứ cho ngươi Lâm Cát, kiếp sau hãy làm người thật tốtBỏ Lâm Cát ra, Tử Hiên vội chạy tới Tiêu Hàn, mọi người trở về lều, trong lúc đại phu đang khám cho Tiêu Hàn, Hỷ Na cằn nhằn Tử Hiên- Tẩu đó, nguy hiểm vậy mà dám đi- Ta hết cách rồi, mà sao muội tìm được ta vậy- Thì lúc nãy,có người báo tẩu mất tích, muội đoán tẩu sẽ vào thành liền đi ngayTử Hiên cầm tay Hỷ Na- Cám ơn muội đã đến3 Tháng sauVết thương của Tiêu Hàn đã lành hẳn, giờ 2 người đang nằm cùng nhau trên chiếc võng, tận hưởng gió trời mát mẻ, Tiêu Hàn thắc mắc- Nói ta biết, nàng ước gì trong đèn hoa đăng đi- Ta ước chàng mãi bên ta vì Tiêu Hàn là hạnh phúc của Hà Tử HiênTiêu Hàn mỉm cười siết nhẹ vòng tay ôm cô, dịu dàng nói-Hà Tử Hiên ta yêu nàng- Tiêu Hàn,ta yêu chàngCả 2 cùng cười rồi trao nhau nụ hôn thật ngọt ngào dịu nhẹ. Dù năm tháng sau này cả 2 không sinh được con nhưng vẫn hạnh phúc đến khi nhắm mắt xuôi tay.[Hết]
Thì ra trước khi Hỷ Na bắn tên thì mấy tên phản quân đã bắn 2,3 mũi tên định giết Tử Hiên ai ngờ Lâm Cát ôm đỡ cho cô, cô vội vã đỡ Lâm Cát lên, hắn khó nhọc nói từng chữ
- Ta..lúc trước..luôn làm nàng..đau khổ...giờ ta đã bảo vệ cho nàng, chết đi cũng không tiếc..hãy sống..hạnh..phúc..ta..yêu..nàng
Nói đến đây Lâm Cát dừng hơi thở, Tử Hiên giờ không biết phải làm gì, hận hắn hay tha thứ.
- Ta sẽ tha thứ cho ngươi Lâm Cát, kiếp sau hãy làm người thật tốt
Bỏ Lâm Cát ra, Tử Hiên vội chạy tới Tiêu Hàn, mọi người trở về lều, trong lúc đại phu đang khám cho Tiêu Hàn, Hỷ Na cằn nhằn Tử Hiên
- Tẩu đó, nguy hiểm vậy mà dám đi
- Ta hết cách rồi, mà sao muội tìm được ta vậy
- Thì lúc nãy,có người báo tẩu mất tích, muội đoán tẩu sẽ vào thành liền đi ngay
Tử Hiên cầm tay Hỷ Na
- Cám ơn muội đã đến
3 Tháng sau
Vết thương của Tiêu Hàn đã lành hẳn, giờ 2 người đang nằm cùng nhau trên chiếc võng, tận hưởng gió trời mát mẻ, Tiêu Hàn thắc mắc
- Nói ta biết, nàng ước gì trong đèn hoa đăng đi
- Ta ước chàng mãi bên ta vì Tiêu Hàn là hạnh phúc của Hà Tử Hiên
Tiêu Hàn mỉm cười siết nhẹ vòng tay ôm cô, dịu dàng nói
-Hà Tử Hiên ta yêu nàng
- Tiêu Hàn,ta yêu chàng
Cả 2 cùng cười rồi trao nhau nụ hôn thật ngọt ngào dịu nhẹ. Dù năm tháng sau này cả 2 không sinh được con nhưng vẫn hạnh phúc đến khi nhắm mắt xuôi tay.
[Hết]
Dư Vị Trà TâmTác giả: hoa xương rồngLÂM phủ - Thiếu gia, Tử Hiên tiểu thư đến rồi Lâm Cát ngồi trên ghế, nhâm nhi ngụm trà, nhếch mép cười - Cho vào - Dạ thiếu gia Tên người làm ra ngoài, Tử Hiên chậm rãi bước vào, trong lòng thấy cực kì dơ bẩn khi đặt chân đến đây, vừa nhìn thấy Tử Hiên,Lâm Cát đứng dậy đi vòng vòng quanh cô, rồi đứng trước mặt nhìn thẳng vào cô - Tử Hiên đại tiểu thư, tôi chờ cô lâu rồi đó, ko sao cô đã đến đây thì coi như chấp nhận điều kiện của ta rồi, chờ lâu cũng ko sao hahahahaha Nụ cười hoang dại của Lâm Cát vang khắp cả phòng, Tử Hiên nhìn hắn chỉ với nữa con mắt, nhẹ nhàng nói - Đê tiện Lâm Cát nghe cô chửi,mặt ko gì là nổi giận, từ tốn nói - Ta đã nói rồi, chỉ cần cô hầu hạ ta đêm nay ta sẽ trừ 7 phần nợ của thằng em trai yêu quý của cô, còn ko xa sẽ siết phủ HÀ gia các người, cô đã đến đây coi như cô đồng ý, nếu giờ cô ko muốn ta ko ép, chờ ngày mai ta đến siết phủ là được Tử nhắm mắt, răng cắn vào môi đến nỗi bật máu, 2 hàng nước nước mắt lăn dài, từng lớp y phục rớt xuống đất. Thì ra trước khi Hỷ Na bắn tên thì mấy tên phản quân đã bắn 2,3 mũi tên định giết Tử Hiên ai ngờ Lâm Cát ôm đỡ cho cô, cô vội vã đỡ Lâm Cát lên, hắn khó nhọc nói từng chữ- Ta..lúc trước..luôn làm nàng..đau khổ...giờ ta đã bảo vệ cho nàng, chết đi cũng không tiếc..hãy sống..hạnh..phúc..ta..yêu..nàngNói đến đây Lâm Cát dừng hơi thở, Tử Hiên giờ không biết phải làm gì, hận hắn hay tha thứ.- Ta sẽ tha thứ cho ngươi Lâm Cát, kiếp sau hãy làm người thật tốtBỏ Lâm Cát ra, Tử Hiên vội chạy tới Tiêu Hàn, mọi người trở về lều, trong lúc đại phu đang khám cho Tiêu Hàn, Hỷ Na cằn nhằn Tử Hiên- Tẩu đó, nguy hiểm vậy mà dám đi- Ta hết cách rồi, mà sao muội tìm được ta vậy- Thì lúc nãy,có người báo tẩu mất tích, muội đoán tẩu sẽ vào thành liền đi ngayTử Hiên cầm tay Hỷ Na- Cám ơn muội đã đến3 Tháng sauVết thương của Tiêu Hàn đã lành hẳn, giờ 2 người đang nằm cùng nhau trên chiếc võng, tận hưởng gió trời mát mẻ, Tiêu Hàn thắc mắc- Nói ta biết, nàng ước gì trong đèn hoa đăng đi- Ta ước chàng mãi bên ta vì Tiêu Hàn là hạnh phúc của Hà Tử HiênTiêu Hàn mỉm cười siết nhẹ vòng tay ôm cô, dịu dàng nói-Hà Tử Hiên ta yêu nàng- Tiêu Hàn,ta yêu chàngCả 2 cùng cười rồi trao nhau nụ hôn thật ngọt ngào dịu nhẹ. Dù năm tháng sau này cả 2 không sinh được con nhưng vẫn hạnh phúc đến khi nhắm mắt xuôi tay.[Hết]