Tác giả:

Buổi tối tại biệt thư lớn -Tiểu thư xuống ăn tối đi 1 người đàn bà trạc tuổi trung niên lên 1 căn phòng có cửa làm bằng gỗ cẩm lai,bà vừa gõ cửa vừa lịnh thiệp nói -... Bên trong không 1 tiếng động,bà lên tiếng 2 3 lần nữa,chợt trong phòng có tiếng phát ra -Con đang mệt,bà xuống đi Nghe xong bà bước xuống phòng ăn Bên trong phòng..... 1 cô gái xinh đẹp,cao quý ôm chiếc samsung "iu dấu" dán 2 con mắt vào đó.Cụ thể là cô đang đọc tin nhắn,gương mặt cười không thấy tổ quốc [Em à,tối nay đi bar nha] [mai a qua đón em đc ko?] ..... Vân vân và mây mây các tin nhắn khác.Lướt và lướt chán nản vất cái điện thoại sang 1 bên, cô đang rất rất rất mệt,vì chiều nay cô cúp học và đi bar dốc hết mấy chai rượu.Không suy nghĩ nhiều cô nhắm mắt lại chưa đầy 3 giây đã chìm sâu vào giấc ngủ Ánh sáng rọi vào mắt cô gái nhỏ,khẽ cự người ngồi dậy -Oa,sáng rồi s... .... quác quác quác Chưa nói hết câu 3 dấu chám chạy quay đầu cô và sau đó thì.... -NƠI NÀO ĐÂY.BỚI LÀNG XÓM,LÁNG GIỀNG ƠI? 1 cô gái hớt hả chạy…

Chương 20: Từ chối

Công Chúa, Sao Em Quậy Quá Vậy Hả?Tác giả: Min MinTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngBuổi tối tại biệt thư lớn -Tiểu thư xuống ăn tối đi 1 người đàn bà trạc tuổi trung niên lên 1 căn phòng có cửa làm bằng gỗ cẩm lai,bà vừa gõ cửa vừa lịnh thiệp nói -... Bên trong không 1 tiếng động,bà lên tiếng 2 3 lần nữa,chợt trong phòng có tiếng phát ra -Con đang mệt,bà xuống đi Nghe xong bà bước xuống phòng ăn Bên trong phòng..... 1 cô gái xinh đẹp,cao quý ôm chiếc samsung "iu dấu" dán 2 con mắt vào đó.Cụ thể là cô đang đọc tin nhắn,gương mặt cười không thấy tổ quốc [Em à,tối nay đi bar nha] [mai a qua đón em đc ko?] ..... Vân vân và mây mây các tin nhắn khác.Lướt và lướt chán nản vất cái điện thoại sang 1 bên, cô đang rất rất rất mệt,vì chiều nay cô cúp học và đi bar dốc hết mấy chai rượu.Không suy nghĩ nhiều cô nhắm mắt lại chưa đầy 3 giây đã chìm sâu vào giấc ngủ Ánh sáng rọi vào mắt cô gái nhỏ,khẽ cự người ngồi dậy -Oa,sáng rồi s... .... quác quác quác Chưa nói hết câu 3 dấu chám chạy quay đầu cô và sau đó thì.... -NƠI NÀO ĐÂY.BỚI LÀNG XÓM,LÁNG GIỀNG ƠI? 1 cô gái hớt hả chạy… Tim Nhi Nhi nhảy loạn xạ, nàng nên kìm nén tình cảm này hay chấp nhận nó.Nhưng hắn với nàng không cùng một thế giới,trái tim nàng vì thế mà thắt lại. Nàng hất tay Tân Tử ra,nói- Vương gia, ta cần thời gian suy nghĩ được không?Tân Tử nghe vậy có chút hụt hẫn. Nhưng cũng cười ôn nhu nhìn Nhi Nhi. Nụ cười đầu tiến hắn dành cho nàng,thật sự quá ấm áp- Tùy nàng, ta có thể đợi. Bây giờ nàng nghỉ ngơi điNhi Nhi gật gật qua chuyện. Tân Tử vừa bước ra khỏi phòng. Uyển Nhi liền xuất hiện. Nhi Nhi nhếch mép cười khinh- Thỉnh an quận chúa. Người đến đây làm gì? Nơi đây có gì để ngươi thăm sao?Nàng ta hất mặt đi về phía Nhi Nhi.-Tiểu nô tỳ của Tân Tử ốm tất nhiên ta phải tăm,nhỡ đâu...lây bệch cho Tân Tử thì chếtNàng ta nói xong một tay nâng mặt nàng. Tay còn lại rút trong áo ra một con dao- Rốt cuộc ngươi cho Tân Tử uống thuốc gì sao lại để chàng mê ngươi như vậy. Gương mặt như gái đ**m ở Thanh Lâu như ngươi thật đáng kinh tởm.Nhi Nhi ngồi nghe, nhìn con dao trên tay nàng ta,nàng tỏ vẻ sợ hãi. - quận chúa ta xin người tha cho ta. Ta thật.. thật sự sợ lắm....Người nghĩ ta sẽ ní vậy sauÁ.....ĂAAAAAAAAA-Nhi Nhi,nàng sao vậyTân Tử nghe thấy tiếng hét liền quay lại phòng Nhi Nhi liền thấy nàng ôm tay máu chảy đầm đìa, con dao trên tay Uyển Nhi cũng thấm máu- Quận chúa... Sao người lại làm vậy... hức- Cô... cô- Uyển Nhi là do muội sao? Sao muội lại làm vậy... nàng ấy có đụng chạm đến muội sao- Bát huynh...ta... ta không biết... Huynh tin ta phải không?Uyển Nhi nắm tay Tân Tử gương mặt nàng ta rối bời nhưng lại bị hắn hất tay ra đến cả liếc một cái cũng không liền hạ lệch- Đưa quận chúa về Thanh Không cung. Nhốt 2 ngày xám hối- Tân.... Tân tử... không phải ta mà-Lôi ĐIQuận chúa hét lên,nàng ta ngay lập tức bị lôi xuống-CÁC NGƯƠI CÒN ĐỨNG ĐÓ GỌI THÁI Y CHO TA-Hồi vương gia, nô tỳ mất khá nhiều máu,ngài nên để cô ấy nghỉ ngơi nhiều hơn,sức của cô ấy còn khá yếu.Sau này không nên để tình huống ngày hôm nay lặp lại-Cẩm Thư,tiễn thái yNhi Nhi chớp mắt quay đầu sang nhìn Tân Tử,ánh mắt mệt mỏi. Đôi mắt nàng và hắn chạm nhau,cứ thế nhìn nhau kéo dài 10 giây,nàng ngại ngùng quay đầu đi-Vương gia,ta đỡ rồi ngài về điHắn không nói gì cứ nhìn Nhi Nhi,bỗng.... hắn ôm nàng,ôm thật chặt,sợ nếu thả ra nàng sẽ biết mất mãi mãi-Ngài làm gì vậy...buông ta ra-Nhi Nhi,nàng hứa với ta,dừng rời khỏi ta được không?Nhi Nhi không phản ứng nữa nàng liền ngây người ra,nhưng cuối cùng nàng dùng hết sức đẩy hắn ra,nàng nói rõ từng chữ một-Vương gia,chuyện ngài thích ta,ta từ chối.Mong ngài có thể đi cho-Sao?-...-Không thể nào. Đừng đùaNhi Nhi nhắm nghiền mắt,nàng sợ nhìn thấy khuôn mặt hắn nàng rơi nước mắt mất.Hắn nhìn biểu hiện nàng,tim đau như bị cứa hàng nghìn vết dao,những vết dao cứa từ từ vào tim hắn.Hắn liền rời đi từng bước chân lạnh lẽo,nàng mở mắt nhìn hắn rời đi,hai hàng nước mắt cứ lăn xuống" Tân Tử à,ta mong chàng hiểu cho ta,ta xin lỗi chàng"Tiểu Ngọc và Giang Giang từ dâu bước vào,nàng lau hai hàng nước mắt đi.Tiểu Ngọc ngồi cạnh nàngĐôi mắt lạnh lẽo- Nhi Nhi à,vở kịch lần này tốn khá nhiều sức nhỉ""NHỚ LẠI""- quận chúa ta xin người tha cho ta. Ta thật.. thật sự sợ lắm....Người nghĩ ta sẽ nói vậy sauNàng hất tay ả ta,làm ả mất thăng bằng,cầm lấy tay ả tự rạch một đường trên tay mình,rồi hét lên""""Tất cả những cái này Tiểu Ngọc đều thấy.Giiang Giang mở miệng-Không ngờ,người Mạc Trúc huấn luyện không hề bình thường.Bịch!!BỊCH!!- KIM Liên- Dạ,thưa công chúa.-có vụ gì ồn ào vậy-Hồi công chúa,Tiểu Công Chúa Hoàng Tiên Quốc sang

Tim Nhi Nhi nhảy loạn xạ, nàng nên kìm nén tình cảm này hay chấp nhận nó.Nhưng hắn với nàng không cùng một thế giới,trái tim nàng vì thế mà thắt lại. Nàng hất tay Tân Tử ra,nói

- Vương gia, ta cần thời gian suy nghĩ được không?

Tân Tử nghe vậy có chút hụt hẫn. Nhưng cũng cười ôn nhu nhìn Nhi Nhi. Nụ cười đầu tiến hắn dành cho nàng,thật sự quá ấm áp

- Tùy nàng, ta có thể đợi. Bây giờ nàng nghỉ ngơi đi

Nhi Nhi gật gật qua chuyện. Tân Tử vừa bước ra khỏi phòng. Uyển Nhi liền xuất hiện. Nhi Nhi nhếch mép cười khinh

- Thỉnh an quận chúa. Người đến đây làm gì? Nơi đây có gì để ngươi thăm sao?

Nàng ta hất mặt đi về phía Nhi Nhi.

-Tiểu nô tỳ của Tân Tử ốm tất nhiên ta phải tăm,nhỡ đâu...lây bệch cho Tân Tử thì chết

Nàng ta nói xong một tay nâng mặt nàng. Tay còn lại rút trong áo ra một con dao

- Rốt cuộc ngươi cho Tân Tử uống thuốc gì sao lại để chàng mê ngươi như vậy. Gương mặt như gái đ**m ở Thanh Lâu như ngươi thật đáng kinh tởm.

Nhi Nhi ngồi nghe, nhìn con dao trên tay nàng ta,nàng tỏ vẻ sợ hãi. 

- quận chúa ta xin người tha cho ta. Ta thật.. thật sự sợ lắm....Người nghĩ ta sẽ ní vậy sau

Á.....ĂAAAAAAAAA

-Nhi Nhi,nàng sao vậy

Tân Tử nghe thấy tiếng hét liền quay lại phòng Nhi Nhi liền thấy nàng ôm tay máu chảy đầm đìa, con dao trên tay Uyển Nhi cũng thấm máu

- Quận chúa... Sao người lại làm vậy... hức

- Cô... cô

- Uyển Nhi là do muội sao? Sao muội lại làm vậy... nàng ấy có đụng chạm đến muội sao

- Bát huynh...ta... ta không biết... Huynh tin ta phải không?

Uyển Nhi nắm tay Tân Tử gương mặt nàng ta rối bời nhưng lại bị hắn hất tay ra đến cả liếc một cái cũng không liền hạ lệch

- Đưa quận chúa về Thanh Không cung. Nhốt 2 ngày xám hối

- Tân.... Tân tử... không phải ta mà

-Lôi ĐI

Quận chúa hét lên,nàng ta ngay lập tức bị lôi xuống

-CÁC NGƯƠI CÒN ĐỨNG ĐÓ GỌI THÁI Y CHO TA

-Hồi vương gia, nô tỳ mất khá nhiều máu,ngài nên để cô ấy nghỉ ngơi nhiều hơn,sức của cô ấy còn khá yếu.Sau này không nên để tình huống ngày hôm nay lặp lại

-Cẩm Thư,tiễn thái y

Nhi Nhi chớp mắt quay đầu sang nhìn Tân Tử,ánh mắt mệt mỏi. Đôi mắt nàng và hắn chạm nhau,cứ thế nhìn nhau kéo dài 10 giây,nàng ngại ngùng quay đầu đi

-Vương gia,ta đỡ rồi ngài về đi

Hắn không nói gì cứ nhìn Nhi Nhi,bỗng.... hắn ôm nàng,ôm thật chặt,sợ nếu thả ra nàng sẽ biết mất mãi mãi

-Ngài làm gì vậy...buông ta ra

-Nhi Nhi,nàng hứa với ta,dừng rời khỏi ta được không?

Nhi Nhi không phản ứng nữa nàng liền ngây người ra,nhưng cuối cùng nàng dùng hết sức đẩy hắn ra,nàng nói rõ từng chữ một

-Vương gia,chuyện ngài thích ta,ta từ chối.Mong ngài có thể đi cho

-Sao?

-...

-Không thể nào. Đừng đùa

Nhi Nhi nhắm nghiền mắt,nàng sợ nhìn thấy khuôn mặt hắn nàng rơi nước mắt mất.Hắn nhìn biểu hiện nàng,tim đau như bị cứa hàng nghìn vết dao,những vết dao cứa từ từ vào tim hắn.Hắn liền rời đi từng bước chân lạnh lẽo,nàng mở mắt nhìn hắn rời đi,hai hàng nước mắt cứ lăn xuống

" Tân Tử à,ta mong chàng hiểu cho ta,ta xin lỗi chàng"

Tiểu Ngọc và Giang Giang từ dâu bước vào,nàng lau hai hàng nước mắt đi.Tiểu Ngọc ngồi cạnh nàng

Đôi mắt lạnh lẽo

- Nhi Nhi à,vở kịch lần này tốn khá nhiều sức nhỉ

""NHỚ LẠI""

- quận chúa ta xin người tha cho ta. Ta thật.. thật sự sợ lắm....Người nghĩ ta sẽ nói vậy sau

Nàng hất tay ả ta,làm ả mất thăng bằng,cầm lấy tay ả tự rạch một đường trên tay mình,rồi hét lên

""""

Tất cả những cái này Tiểu Ngọc đều thấy.Giiang Giang mở miệng

-Không ngờ,người Mạc Trúc huấn luyện không hề bình thường.

Bịch!!BỊCH!!

- KIM Liên

- Dạ,thưa công chúa.

-có vụ gì ồn ào vậy

-Hồi công chúa,Tiểu Công Chúa Hoàng Tiên Quốc sang

Công Chúa, Sao Em Quậy Quá Vậy Hả?Tác giả: Min MinTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngBuổi tối tại biệt thư lớn -Tiểu thư xuống ăn tối đi 1 người đàn bà trạc tuổi trung niên lên 1 căn phòng có cửa làm bằng gỗ cẩm lai,bà vừa gõ cửa vừa lịnh thiệp nói -... Bên trong không 1 tiếng động,bà lên tiếng 2 3 lần nữa,chợt trong phòng có tiếng phát ra -Con đang mệt,bà xuống đi Nghe xong bà bước xuống phòng ăn Bên trong phòng..... 1 cô gái xinh đẹp,cao quý ôm chiếc samsung "iu dấu" dán 2 con mắt vào đó.Cụ thể là cô đang đọc tin nhắn,gương mặt cười không thấy tổ quốc [Em à,tối nay đi bar nha] [mai a qua đón em đc ko?] ..... Vân vân và mây mây các tin nhắn khác.Lướt và lướt chán nản vất cái điện thoại sang 1 bên, cô đang rất rất rất mệt,vì chiều nay cô cúp học và đi bar dốc hết mấy chai rượu.Không suy nghĩ nhiều cô nhắm mắt lại chưa đầy 3 giây đã chìm sâu vào giấc ngủ Ánh sáng rọi vào mắt cô gái nhỏ,khẽ cự người ngồi dậy -Oa,sáng rồi s... .... quác quác quác Chưa nói hết câu 3 dấu chám chạy quay đầu cô và sau đó thì.... -NƠI NÀO ĐÂY.BỚI LÀNG XÓM,LÁNG GIỀNG ƠI? 1 cô gái hớt hả chạy… Tim Nhi Nhi nhảy loạn xạ, nàng nên kìm nén tình cảm này hay chấp nhận nó.Nhưng hắn với nàng không cùng một thế giới,trái tim nàng vì thế mà thắt lại. Nàng hất tay Tân Tử ra,nói- Vương gia, ta cần thời gian suy nghĩ được không?Tân Tử nghe vậy có chút hụt hẫn. Nhưng cũng cười ôn nhu nhìn Nhi Nhi. Nụ cười đầu tiến hắn dành cho nàng,thật sự quá ấm áp- Tùy nàng, ta có thể đợi. Bây giờ nàng nghỉ ngơi điNhi Nhi gật gật qua chuyện. Tân Tử vừa bước ra khỏi phòng. Uyển Nhi liền xuất hiện. Nhi Nhi nhếch mép cười khinh- Thỉnh an quận chúa. Người đến đây làm gì? Nơi đây có gì để ngươi thăm sao?Nàng ta hất mặt đi về phía Nhi Nhi.-Tiểu nô tỳ của Tân Tử ốm tất nhiên ta phải tăm,nhỡ đâu...lây bệch cho Tân Tử thì chếtNàng ta nói xong một tay nâng mặt nàng. Tay còn lại rút trong áo ra một con dao- Rốt cuộc ngươi cho Tân Tử uống thuốc gì sao lại để chàng mê ngươi như vậy. Gương mặt như gái đ**m ở Thanh Lâu như ngươi thật đáng kinh tởm.Nhi Nhi ngồi nghe, nhìn con dao trên tay nàng ta,nàng tỏ vẻ sợ hãi. - quận chúa ta xin người tha cho ta. Ta thật.. thật sự sợ lắm....Người nghĩ ta sẽ ní vậy sauÁ.....ĂAAAAAAAAA-Nhi Nhi,nàng sao vậyTân Tử nghe thấy tiếng hét liền quay lại phòng Nhi Nhi liền thấy nàng ôm tay máu chảy đầm đìa, con dao trên tay Uyển Nhi cũng thấm máu- Quận chúa... Sao người lại làm vậy... hức- Cô... cô- Uyển Nhi là do muội sao? Sao muội lại làm vậy... nàng ấy có đụng chạm đến muội sao- Bát huynh...ta... ta không biết... Huynh tin ta phải không?Uyển Nhi nắm tay Tân Tử gương mặt nàng ta rối bời nhưng lại bị hắn hất tay ra đến cả liếc một cái cũng không liền hạ lệch- Đưa quận chúa về Thanh Không cung. Nhốt 2 ngày xám hối- Tân.... Tân tử... không phải ta mà-Lôi ĐIQuận chúa hét lên,nàng ta ngay lập tức bị lôi xuống-CÁC NGƯƠI CÒN ĐỨNG ĐÓ GỌI THÁI Y CHO TA-Hồi vương gia, nô tỳ mất khá nhiều máu,ngài nên để cô ấy nghỉ ngơi nhiều hơn,sức của cô ấy còn khá yếu.Sau này không nên để tình huống ngày hôm nay lặp lại-Cẩm Thư,tiễn thái yNhi Nhi chớp mắt quay đầu sang nhìn Tân Tử,ánh mắt mệt mỏi. Đôi mắt nàng và hắn chạm nhau,cứ thế nhìn nhau kéo dài 10 giây,nàng ngại ngùng quay đầu đi-Vương gia,ta đỡ rồi ngài về điHắn không nói gì cứ nhìn Nhi Nhi,bỗng.... hắn ôm nàng,ôm thật chặt,sợ nếu thả ra nàng sẽ biết mất mãi mãi-Ngài làm gì vậy...buông ta ra-Nhi Nhi,nàng hứa với ta,dừng rời khỏi ta được không?Nhi Nhi không phản ứng nữa nàng liền ngây người ra,nhưng cuối cùng nàng dùng hết sức đẩy hắn ra,nàng nói rõ từng chữ một-Vương gia,chuyện ngài thích ta,ta từ chối.Mong ngài có thể đi cho-Sao?-...-Không thể nào. Đừng đùaNhi Nhi nhắm nghiền mắt,nàng sợ nhìn thấy khuôn mặt hắn nàng rơi nước mắt mất.Hắn nhìn biểu hiện nàng,tim đau như bị cứa hàng nghìn vết dao,những vết dao cứa từ từ vào tim hắn.Hắn liền rời đi từng bước chân lạnh lẽo,nàng mở mắt nhìn hắn rời đi,hai hàng nước mắt cứ lăn xuống" Tân Tử à,ta mong chàng hiểu cho ta,ta xin lỗi chàng"Tiểu Ngọc và Giang Giang từ dâu bước vào,nàng lau hai hàng nước mắt đi.Tiểu Ngọc ngồi cạnh nàngĐôi mắt lạnh lẽo- Nhi Nhi à,vở kịch lần này tốn khá nhiều sức nhỉ""NHỚ LẠI""- quận chúa ta xin người tha cho ta. Ta thật.. thật sự sợ lắm....Người nghĩ ta sẽ nói vậy sauNàng hất tay ả ta,làm ả mất thăng bằng,cầm lấy tay ả tự rạch một đường trên tay mình,rồi hét lên""""Tất cả những cái này Tiểu Ngọc đều thấy.Giiang Giang mở miệng-Không ngờ,người Mạc Trúc huấn luyện không hề bình thường.Bịch!!BỊCH!!- KIM Liên- Dạ,thưa công chúa.-có vụ gì ồn ào vậy-Hồi công chúa,Tiểu Công Chúa Hoàng Tiên Quốc sang

Chương 20: Từ chối