Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 25

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Tối hôm đó, khi ăn tối xong, hắn đi lên phòng, gặp nó đang đi vào phòng giặt đồ và có bộ đồng phục thể dục của hắn trên tay, tối hôm nay, hắn mặc áo phông trắng và quần ngố jean đen trông cực đẹp trai và sang trọng. Hiện tại, 6 con mắt đang nhìn nhau ( vì hắn đeo kính mà, hehe)- Làm gì vậy? Hắn hỏi nó - A, mình chỉ muốn giặt đồ cho cậu thôi mà!- Ai bắt cậu làm?- Không, tự mình muốn làm đấy! Chứ không ai bắt đâuHắn giật bộ đồ trên tay nó ném vào trong phòng giặt đồ - Về phòng đi, bảo những giúp việc khác giặt là được rồi!- Đừng lo, mình có thể làm được, nó nói, đây không phải lần đầu tiên mình giặt đồ đâu - Tôi lo cho cậu hồi nào! Với cả nhà tôi có máy giặt mà, đâu cần cậu giặt bằng tay!- Ơ ……- Ơ gì? Đúng là chẳng biết gì! Không có người để làm quen là đúng rồi! Ngốc vậy mà! Hắn mỉa mai- Mình có Khiêm đấy thôi! Nó nói đầy tự hào, cậu ấy đẹp trai, còn tốt bụng, mình ước gì được làm cún của cậu ấy chứ không phải cậu, cậu thật hách dịch, thích bắt nạt người khác.Hắn nghe nó nói vậy thì không nói thêm gì nữa.Nó cũng lẳng lặng đi: “ cậu ấy giận mình rồi sao? “ôi, lúc nãy mình nói gì vậy? “nó tự trách mình, làm sao để cậu ấy tha lỗi đây? HuhuVề phần hắn, hắn bước vào phòng rồi nằm dài trên giường.- Cậu thích thì cậu đi làm cún cho thằng đó đi, cần gì tôi nữa nhỉ? Rồi hắn cười một mình - Con trai cưng, con chưa ngủ sao? Mẹ hắn mở cửa bước vào - Vâng ạ, hắn ngồi dậy - Con cần đi ngủ sớm đi, thức khuya không tốt đâu, sẽ làm tổn hại nhan sắc trời cho của con đấy! Mẹ của hắn thỉnh thoảng bị hắn đối xử lạnh lùng thì rất bực nhưng khi bình thường thì lại là một người mẹ vô cùng tâm lí - Vâng, mà giờ này mẹ lên đây làm gì? Hắn hỏi- Ừm …mẹ có chuyện muốn nói với con, khi nãy ăn tối mẹ quên nói - ………- Chắc con cũng đoán ra rồi, Khánh Linh đã gọi cho mẹ đấy! Con bé thực sự đã khóc rất nhiều! - Không liên quan tới gia đình mình. Hắn lạnh lùng - Cái thằng này, sao lại không? Nó là vợ tương lai của con đấy! Mà tại sao con lại không tới ăn tối cùng gia đình nó? Reng…reng…reng, điện thoại mẹ hắn reo lên - Alo, Linh hả con? Ừ, bác đang nói chuyện với nó đây! Sao? Con muốn gặp nó hả?Hắn coi như không nghe thấy gì, đeo headphone vào rồi chơi game trên lap top bình thường.- Bảo cô ấy là con bận rồi, mẹ ra đóng cửa phòng vào giúp con, con cảm ơn mẹỞ đầu dây bên kia, nhỏ đã nghe thấy tất cả, cô buồn bã tắt máy rồi tắt điện, trốn vào góc phòng khóc một mình.Mẹ nhỏ đi lên mang trái cây cho nó, thấy đèn điện tắt thì lấy làm lạ, mọi hôm nhỏ ngồi chat với bạn tới gần nửa đêm, đâu có tối om om thế này! Bà mở cửa bước phòng nhỏ vào và ngạc nhiên khi thấy nhỏ đang ngồi trong bóng tối khóc một mình 

Tối hôm đó, khi ăn tối xong, hắn đi lên phòng, gặp nó đang đi vào phòng giặt đồ và có bộ đồng phục thể dục của hắn trên tay, tối hôm nay, hắn mặc áo phông trắng và quần ngố jean đen trông cực đẹp trai và sang trọng. Hiện tại, 6 con mắt đang nhìn nhau ( vì hắn đeo kính mà, hehe)

- Làm gì vậy? Hắn hỏi nó 

- A, mình chỉ muốn giặt đồ cho cậu thôi mà!

- Ai bắt cậu làm?

- Không, tự mình muốn làm đấy! Chứ không ai bắt đâu

Hắn giật bộ đồ trên tay nó ném vào trong phòng giặt đồ 

- Về phòng đi, bảo những giúp việc khác giặt là được rồi!

- Đừng lo, mình có thể làm được, nó nói, đây không phải lần đầu tiên mình giặt đồ đâu 

- Tôi lo cho cậu hồi nào! Với cả nhà tôi có máy giặt mà, đâu cần cậu giặt bằng tay!

- Ơ ……

- Ơ gì? Đúng là chẳng biết gì! Không có người để làm quen là đúng rồi! Ngốc vậy mà! Hắn mỉa mai

- Mình có Khiêm đấy thôi! Nó nói đầy tự hào, cậu ấy đẹp trai, còn tốt bụng, mình ước gì được làm cún của cậu ấy chứ không phải cậu, cậu thật hách dịch, thích bắt nạt người khác.

Hắn nghe nó nói vậy thì không nói thêm gì nữa.

Nó cũng lẳng lặng đi: “ cậu ấy giận mình rồi sao? “ôi, lúc nãy mình nói gì vậy? “nó tự trách mình, làm sao để cậu ấy tha lỗi đây? Huhu

Về phần hắn, hắn bước vào phòng rồi nằm dài trên giường.

- Cậu thích thì cậu đi làm cún cho thằng đó đi, cần gì tôi nữa nhỉ? Rồi hắn cười một mình 

- Con trai cưng, con chưa ngủ sao? Mẹ hắn mở cửa bước vào 

- Vâng ạ, hắn ngồi dậy 

- Con cần đi ngủ sớm đi, thức khuya không tốt đâu, sẽ làm tổn hại nhan sắc trời cho của con đấy! Mẹ của hắn thỉnh thoảng bị hắn đối xử lạnh lùng thì rất bực nhưng khi bình thường thì lại là một người mẹ vô cùng tâm lí 

- Vâng, mà giờ này mẹ lên đây làm gì? Hắn hỏi

- Ừm …mẹ có chuyện muốn nói với con, khi nãy ăn tối mẹ quên nói 

- ………

- Chắc con cũng đoán ra rồi, Khánh Linh đã gọi cho mẹ đấy! Con bé thực sự đã khóc rất nhiều! 

- Không liên quan tới gia đình mình. Hắn lạnh lùng 

- Cái thằng này, sao lại không? Nó là vợ tương lai của con đấy! Mà tại sao con lại không tới ăn tối cùng gia đình nó? 

Reng…reng…reng, điện thoại mẹ hắn reo lên 

- Alo, Linh hả con? Ừ, bác đang nói chuyện với nó đây! Sao? Con muốn gặp nó hả?

Hắn coi như không nghe thấy gì, đeo headphone vào rồi chơi game trên lap top bình thường.

- Bảo cô ấy là con bận rồi, mẹ ra đóng cửa phòng vào giúp con, con cảm ơn mẹ

Ở đầu dây bên kia, nhỏ đã nghe thấy tất cả, cô buồn bã tắt máy rồi tắt điện, trốn vào góc phòng khóc một mình.Mẹ nhỏ đi lên mang trái cây cho nó, thấy đèn điện tắt thì lấy làm lạ, mọi hôm nhỏ ngồi chat với bạn tới gần nửa đêm, đâu có tối om om thế này! Bà mở cửa bước phòng nhỏ vào và ngạc nhiên khi thấy nhỏ đang ngồi trong bóng tối khóc một mình 

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Tối hôm đó, khi ăn tối xong, hắn đi lên phòng, gặp nó đang đi vào phòng giặt đồ và có bộ đồng phục thể dục của hắn trên tay, tối hôm nay, hắn mặc áo phông trắng và quần ngố jean đen trông cực đẹp trai và sang trọng. Hiện tại, 6 con mắt đang nhìn nhau ( vì hắn đeo kính mà, hehe)- Làm gì vậy? Hắn hỏi nó - A, mình chỉ muốn giặt đồ cho cậu thôi mà!- Ai bắt cậu làm?- Không, tự mình muốn làm đấy! Chứ không ai bắt đâuHắn giật bộ đồ trên tay nó ném vào trong phòng giặt đồ - Về phòng đi, bảo những giúp việc khác giặt là được rồi!- Đừng lo, mình có thể làm được, nó nói, đây không phải lần đầu tiên mình giặt đồ đâu - Tôi lo cho cậu hồi nào! Với cả nhà tôi có máy giặt mà, đâu cần cậu giặt bằng tay!- Ơ ……- Ơ gì? Đúng là chẳng biết gì! Không có người để làm quen là đúng rồi! Ngốc vậy mà! Hắn mỉa mai- Mình có Khiêm đấy thôi! Nó nói đầy tự hào, cậu ấy đẹp trai, còn tốt bụng, mình ước gì được làm cún của cậu ấy chứ không phải cậu, cậu thật hách dịch, thích bắt nạt người khác.Hắn nghe nó nói vậy thì không nói thêm gì nữa.Nó cũng lẳng lặng đi: “ cậu ấy giận mình rồi sao? “ôi, lúc nãy mình nói gì vậy? “nó tự trách mình, làm sao để cậu ấy tha lỗi đây? HuhuVề phần hắn, hắn bước vào phòng rồi nằm dài trên giường.- Cậu thích thì cậu đi làm cún cho thằng đó đi, cần gì tôi nữa nhỉ? Rồi hắn cười một mình - Con trai cưng, con chưa ngủ sao? Mẹ hắn mở cửa bước vào - Vâng ạ, hắn ngồi dậy - Con cần đi ngủ sớm đi, thức khuya không tốt đâu, sẽ làm tổn hại nhan sắc trời cho của con đấy! Mẹ của hắn thỉnh thoảng bị hắn đối xử lạnh lùng thì rất bực nhưng khi bình thường thì lại là một người mẹ vô cùng tâm lí - Vâng, mà giờ này mẹ lên đây làm gì? Hắn hỏi- Ừm …mẹ có chuyện muốn nói với con, khi nãy ăn tối mẹ quên nói - ………- Chắc con cũng đoán ra rồi, Khánh Linh đã gọi cho mẹ đấy! Con bé thực sự đã khóc rất nhiều! - Không liên quan tới gia đình mình. Hắn lạnh lùng - Cái thằng này, sao lại không? Nó là vợ tương lai của con đấy! Mà tại sao con lại không tới ăn tối cùng gia đình nó? Reng…reng…reng, điện thoại mẹ hắn reo lên - Alo, Linh hả con? Ừ, bác đang nói chuyện với nó đây! Sao? Con muốn gặp nó hả?Hắn coi như không nghe thấy gì, đeo headphone vào rồi chơi game trên lap top bình thường.- Bảo cô ấy là con bận rồi, mẹ ra đóng cửa phòng vào giúp con, con cảm ơn mẹỞ đầu dây bên kia, nhỏ đã nghe thấy tất cả, cô buồn bã tắt máy rồi tắt điện, trốn vào góc phòng khóc một mình.Mẹ nhỏ đi lên mang trái cây cho nó, thấy đèn điện tắt thì lấy làm lạ, mọi hôm nhỏ ngồi chat với bạn tới gần nửa đêm, đâu có tối om om thế này! Bà mở cửa bước phòng nhỏ vào và ngạc nhiên khi thấy nhỏ đang ngồi trong bóng tối khóc một mình 

Chương 25