Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 28

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Thiên Tùng, cậu đừng làm khó mình được không? Nếu mình ở đó sẽ chỉ gây rắc rối, rồi …Khánh Linh cũng sẽ..khó chịu!- Tôi với cô ta không có gì hết! Hắn lạnh lùng Tới bây giờ nó mới để ý, quần áo của hắn thẫm đẫm nước, nó nhìn hắn, hắn nhìn nó - Đồ ngốc! Nó lại khóc, sao cậu lại bị ướt thế này?- Ừ, tại một con cún hư nào đó đấy! Hắn nhếch miệng cười - Cậu về đi, không thì sẽ bị ốm - Cậu nghĩ tôi dễ bị ốm à? Cậu nên lo cho cậu trước đi kìa - Không, mình không bao giờ …HẮT XÌ …- ….=.=! ( hắn)- Mình không nói với cậu nữa đâu, mình phải đi bây giờ, nó cầm cái túi đựng đồ lên - Về đi, mẹ cậu đang lo lắng lắm! Hắn nói, trời vẫn đang mưa rất toNó đang đi bỗng dừng lại - Tôi hứa, chuyện này sẽ không xảy ra với cậu nữa đâu! - Thật chứ? Nó khóc hỏi- Ừ, bây giờ thì về mau lênNó gật đầu - Nhưng trước tiên, phải tìm chỗ trú mưa đã, cứ thế này về sẽ cảm lạnh mất thôi! Hắn và nó cùng chạy vào một mái hiên rồi trú ở đó, nó im lặng không nói gì, hắn thấy vậy cũng thôi - Nếu cậu không muốn bị mẹ tôi đuổi khỏi nhà nữa thì chỉ còn một cách này thôi!- Ơ không … mẹ cậu không đuổi mình …là mình..tự..muốn đi …ừ đúng rồi …mình tự muốn đi!- Tôi biết hết rồi, cậu không cần phải nói dối đâu- …….im lặng- Cậu có sợ tôi khi tôi lạnh lùng không? - …..- Từ giờ cậu sẽ phải tránh xa tôi, nếu như không muốn ra khỏi nhà - Tránh xa cậu sao? - Có thể nói là không được tới gần nữa- Vậy thì bao giờ cậu mới hết lạnh lùng với mình thế? - Không biết Nó chẳng biết phải làm gì, nó không muốn mẹ nó phải về quê cũ, vì như vậy ba nó sẽ lại đánh mẹ nó, mà ở đây, người nó cực kì tin tưởng, người đó đã cứu giúp nó mấy lần lại đang muốn nó tránh xa, nó phải làm sao đây?- Mình hiểu rồi Thật ra, hắn cũng không muốn phải xa lánh nó, nhưng cũng không muốn quá gần bên cạnh nó. Ngoài trời, mưa đã tạnh hẳn lúc nào không hay, hắn cùng nó đi về nhà, nó phải đi cách hắn tới quá 3 mét. Nó chăm chú nhìn hình dáng của hắn, thỉnh thoảng hắn quay lại nhìn nó, nó lại cụp mặt xuống Tới trước tòa lâu đài to lớn, bên cạnh là một vườn hoa hồng Đức vô cùng quyến rũ, mẹ nó đang ngồi thẫn thờ chờ nó về - Mẹ! Nó gọi- Như! Như! Mẹ nó chạy vội vàng ra đón nó - Sao con ướt hết thế này! Bà hốt hoảng - Ơ, cậu chủ, sao cậu cũng ….- Tôi không sao, bà lo cho cô ta trước đi, hắn lạnh lùng nói, nó im lặng - Vâng vâng- Nào, đi lên phòng thay đồ đi, mẹ còn nhiều việc lắm, từ lần sau không được như vậy nữa nghe chưa? Nó gật đầu 

Thiên Tùng, cậu đừng làm khó mình được không? Nếu mình ở đó sẽ chỉ gây rắc rối, rồi …Khánh Linh cũng sẽ..khó chịu!

- Tôi với cô ta không có gì hết! Hắn lạnh lùng 

Tới bây giờ nó mới để ý, quần áo của hắn thẫm đẫm nước, nó nhìn hắn, hắn nhìn nó 

- Đồ ngốc! Nó lại khóc, sao cậu lại bị ướt thế này?

- Ừ, tại một con cún hư nào đó đấy! Hắn nhếch miệng cười 

- Cậu về đi, không thì sẽ bị ốm 

- Cậu nghĩ tôi dễ bị ốm à? Cậu nên lo cho cậu trước đi kìa 

- Không, mình không bao giờ …HẮT XÌ …

- ….=.=! ( hắn)

- Mình không nói với cậu nữa đâu, mình phải đi bây giờ, nó cầm cái túi đựng đồ lên 

- Về đi, mẹ cậu đang lo lắng lắm! Hắn nói, trời vẫn đang mưa rất to

Nó đang đi bỗng dừng lại 

- Tôi hứa, chuyện này sẽ không xảy ra với cậu nữa đâu! 

- Thật chứ? Nó khóc hỏi

- Ừ, bây giờ thì về mau lên

Nó gật đầu 

- Nhưng trước tiên, phải tìm chỗ trú mưa đã, cứ thế này về sẽ cảm lạnh mất thôi! 

Hắn và nó cùng chạy vào một mái hiên rồi trú ở đó, nó im lặng không nói gì, hắn thấy vậy cũng thôi 

- Nếu cậu không muốn bị mẹ tôi đuổi khỏi nhà nữa thì chỉ còn một cách này thôi!

- Ơ không … mẹ cậu không đuổi mình …là mình..tự..muốn đi …ừ đúng rồi …mình tự muốn đi!

- Tôi biết hết rồi, cậu không cần phải nói dối đâu

- …….im lặng

- Cậu có sợ tôi khi tôi lạnh lùng không? 

- …..

- Từ giờ cậu sẽ phải tránh xa tôi, nếu như không muốn ra khỏi nhà 

- Tránh xa cậu sao? 

- Có thể nói là không được tới gần nữa

- Vậy thì bao giờ cậu mới hết lạnh lùng với mình thế? 

- Không biết 

Nó chẳng biết phải làm gì, nó không muốn mẹ nó phải về quê cũ, vì như vậy ba nó sẽ lại đánh mẹ nó, mà ở đây, người nó cực kì tin tưởng, người đó đã cứu giúp nó mấy lần lại đang muốn nó tránh xa, nó phải làm sao đây?

- Mình hiểu rồi 

Thật ra, hắn cũng không muốn phải xa lánh nó, nhưng cũng không muốn quá gần bên cạnh nó. Ngoài trời, mưa đã tạnh hẳn lúc nào không hay, hắn cùng nó đi về nhà, nó phải đi cách hắn tới quá 3 mét. Nó chăm chú nhìn hình dáng của hắn, thỉnh thoảng hắn quay lại nhìn nó, nó lại cụp mặt xuống 

Tới trước tòa lâu đài to lớn, bên cạnh là một vườn hoa hồng Đức vô cùng quyến rũ, mẹ nó đang ngồi thẫn thờ chờ nó về 

- Mẹ! Nó gọi

- Như! Như! Mẹ nó chạy vội vàng ra đón nó 

- Sao con ướt hết thế này! Bà hốt hoảng 

- Ơ, cậu chủ, sao cậu cũng ….

- Tôi không sao, bà lo cho cô ta trước đi, hắn lạnh lùng nói, nó im lặng 

- Vâng vâng

- Nào, đi lên phòng thay đồ đi, mẹ còn nhiều việc lắm, từ lần sau không được như vậy nữa nghe chưa? 

Nó gật đầu 

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Thiên Tùng, cậu đừng làm khó mình được không? Nếu mình ở đó sẽ chỉ gây rắc rối, rồi …Khánh Linh cũng sẽ..khó chịu!- Tôi với cô ta không có gì hết! Hắn lạnh lùng Tới bây giờ nó mới để ý, quần áo của hắn thẫm đẫm nước, nó nhìn hắn, hắn nhìn nó - Đồ ngốc! Nó lại khóc, sao cậu lại bị ướt thế này?- Ừ, tại một con cún hư nào đó đấy! Hắn nhếch miệng cười - Cậu về đi, không thì sẽ bị ốm - Cậu nghĩ tôi dễ bị ốm à? Cậu nên lo cho cậu trước đi kìa - Không, mình không bao giờ …HẮT XÌ …- ….=.=! ( hắn)- Mình không nói với cậu nữa đâu, mình phải đi bây giờ, nó cầm cái túi đựng đồ lên - Về đi, mẹ cậu đang lo lắng lắm! Hắn nói, trời vẫn đang mưa rất toNó đang đi bỗng dừng lại - Tôi hứa, chuyện này sẽ không xảy ra với cậu nữa đâu! - Thật chứ? Nó khóc hỏi- Ừ, bây giờ thì về mau lênNó gật đầu - Nhưng trước tiên, phải tìm chỗ trú mưa đã, cứ thế này về sẽ cảm lạnh mất thôi! Hắn và nó cùng chạy vào một mái hiên rồi trú ở đó, nó im lặng không nói gì, hắn thấy vậy cũng thôi - Nếu cậu không muốn bị mẹ tôi đuổi khỏi nhà nữa thì chỉ còn một cách này thôi!- Ơ không … mẹ cậu không đuổi mình …là mình..tự..muốn đi …ừ đúng rồi …mình tự muốn đi!- Tôi biết hết rồi, cậu không cần phải nói dối đâu- …….im lặng- Cậu có sợ tôi khi tôi lạnh lùng không? - …..- Từ giờ cậu sẽ phải tránh xa tôi, nếu như không muốn ra khỏi nhà - Tránh xa cậu sao? - Có thể nói là không được tới gần nữa- Vậy thì bao giờ cậu mới hết lạnh lùng với mình thế? - Không biết Nó chẳng biết phải làm gì, nó không muốn mẹ nó phải về quê cũ, vì như vậy ba nó sẽ lại đánh mẹ nó, mà ở đây, người nó cực kì tin tưởng, người đó đã cứu giúp nó mấy lần lại đang muốn nó tránh xa, nó phải làm sao đây?- Mình hiểu rồi Thật ra, hắn cũng không muốn phải xa lánh nó, nhưng cũng không muốn quá gần bên cạnh nó. Ngoài trời, mưa đã tạnh hẳn lúc nào không hay, hắn cùng nó đi về nhà, nó phải đi cách hắn tới quá 3 mét. Nó chăm chú nhìn hình dáng của hắn, thỉnh thoảng hắn quay lại nhìn nó, nó lại cụp mặt xuống Tới trước tòa lâu đài to lớn, bên cạnh là một vườn hoa hồng Đức vô cùng quyến rũ, mẹ nó đang ngồi thẫn thờ chờ nó về - Mẹ! Nó gọi- Như! Như! Mẹ nó chạy vội vàng ra đón nó - Sao con ướt hết thế này! Bà hốt hoảng - Ơ, cậu chủ, sao cậu cũng ….- Tôi không sao, bà lo cho cô ta trước đi, hắn lạnh lùng nói, nó im lặng - Vâng vâng- Nào, đi lên phòng thay đồ đi, mẹ còn nhiều việc lắm, từ lần sau không được như vậy nữa nghe chưa? Nó gật đầu 

Chương 28