Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…
Chương 30: Mình thích cậu
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Khi ấy, trước cửa, một luồng sát khí đang đứng nhìn nó, lạnh như băng, vâng: là hắn. Nó vội nói với Gia Khiêm: - A, mình còn phải xuống phòng lấy qủa địa cầu lên nữa, tạm biệt nha! ( Hiện tại nó đã chấp nhận lánh xa hắn, dù gì đây cũng là lựa chọn duy nhất nếu như nó không muốn mẹ nó bị đuổi việc)- Ừ, Khiêm nói Sau khi nó đi xuống rồi, trong lớp chỉ còn lại hai người - Cậu thích Như rồi đúng không? Khiêm hỏi hắn - Đùa à? Hắn nhếch miệng cười, loại con gái đấy ngay từ đầu cũng không có giá trị gì rồi, chỉ là một món đồ giết thời gian thôi. Khiêm tròn mắt nhìn hắn, không khí vô cùng căng thẳng, sao cậu ta có thể lạnh lùng đến vậy? Khiêm tự hỏi mình Á! Á! CÓ NGƯỜI BỊ XỈU NÈ MẤY BẠN! Tiếng nói to làm cho hắn và Khiêm cũng nghe được, cả hai cùng chạy xuống thì thấy nó đang nằm bất tỉnh ở dưới chân cầu thang 15 phút sau - Ơ, đây là đâu vậy? Một cô gái bé nhỏ cất giọng nói yếu ớt - Phòng y tế. Bên cạnh cô là một tia băng lạnh ngắt vừa trả lời- Ưm …mình đau đầu quá! Cậu là ai vậy? Nó cố gắng ngồi dậy - Mở to mắt ra mà nhìn, chàng trai lạnh lùng nói Nó mở căng mắt ra và thấy ngồi trước mặt nó chính là hắn. Thấy vậy, nó liền quay mặt đi. - Là cậu à? Mình không sao đâu!- Đêm hôm qua mấy giờ cậu ngủ, hắn hỏi - Mình không biết, nó quay mặt đi, nó muốn xa hắn- Ừm ….- Cậu lên lớp trước đi, mình sẽ lên sau, nó nói một cách mệt nhọc - Thế cậu nghĩ tôi muốn ở đây à? Cô bảo là tôi phải ở đây với cậu hết tiết vì để cậu trực nhật một mình dẫn đến suy nhược cơ thể, hắn nói lạnh - Vậy …lúc mình ngã đó, ai đưa mình vào đây?- Thầy lớp bên cạnh Sự thật, người đưa nó vào là hắn chứ không phải thầy nào - Để lát mình đi cảm ơn thầy- Khỏi cần - Tại sao?- Không cần biết - ……..Hắn đứng dậy khỏi ghế: tôi lên lớp đây, dù chưa hết tiết nhưng thà bị mắng còn hơn là ở với cậu, nhỉ? Hắn nhìn nó nhếch miệng cười. Nó cảm thấy rất buồn khi hắn đối xử với nó như vậy, dạo gần đây, hắn rất lạnh nhạt với nó, khi ở bên cạnh hắn, nó thấy rất an toàn và ấm áp, khi bị hắn bỏ rơi, nó thấy rất buồn và tệ hại. Nhiều đêm nằm ngủ nó cứ nghĩ mãi về hắn rồi nhớ lại những lúc hai đứa đi cùng nhau. Nó thủ thỉ hỏi mẹ - Mẹ ơi, khi con ở cùng một bạn trai, con thấy rất vui, còn khi bạn ấy xa lánh con, con thấy hơi buồn, thế là sao vậy mẹ? - Ôi, con gái mẹ thích cậu bạn đó rồi đấy! Ai vậy con? - Bí mật mẹ ạ, nó cười rồi lại quay ra nghĩ Quay về hiện tại: đúng là hình như mình thích cậu ấy rồi Cậu nó dậy khỏi giường, chạy chân đất xuống khi hắn sắp bước ra khỏi cửa - Thiên Tùng, nó chạy tới nắm tay hắn làm hắn hơi ngạc nhiên - Có chuyện gì? Hắn hỏi - Dù cậu muốn xa lánh mình thì mình cũng có một chuyện cần nói, nói xong rồi thì cậu cứ lạnh lùng với mình đi. - ……..- Mình ….mình thích cậu
Khi ấy, trước cửa, một luồng sát khí đang đứng nhìn nó, lạnh như băng, vâng: là hắn. Nó vội nói với Gia Khiêm:
- A, mình còn phải xuống phòng lấy qủa địa cầu lên nữa, tạm biệt nha! ( Hiện tại nó đã chấp nhận lánh xa hắn, dù gì đây cũng là lựa chọn duy nhất nếu như nó không muốn mẹ nó bị đuổi việc)
- Ừ, Khiêm nói
Sau khi nó đi xuống rồi, trong lớp chỉ còn lại hai người
- Cậu thích Như rồi đúng không? Khiêm hỏi hắn
- Đùa à? Hắn nhếch miệng cười, loại con gái đấy ngay từ đầu cũng không có giá trị gì rồi, chỉ là một món đồ giết thời gian thôi.
Khiêm tròn mắt nhìn hắn, không khí vô cùng căng thẳng, sao cậu ta có thể lạnh lùng đến vậy? Khiêm tự hỏi mình
Á! Á! CÓ NGƯỜI BỊ XỈU NÈ MẤY BẠN!
Tiếng nói to làm cho hắn và Khiêm cũng nghe được, cả hai cùng chạy xuống thì thấy nó đang nằm bất tỉnh ở dưới chân cầu thang
15 phút sau
- Ơ, đây là đâu vậy? Một cô gái bé nhỏ cất giọng nói yếu ớt
- Phòng y tế. Bên cạnh cô là một tia băng lạnh ngắt vừa trả lời
- Ưm …mình đau đầu quá! Cậu là ai vậy? Nó cố gắng ngồi dậy
- Mở to mắt ra mà nhìn, chàng trai lạnh lùng nói
Nó mở căng mắt ra và thấy ngồi trước mặt nó chính là hắn. Thấy vậy, nó liền quay mặt đi.
- Là cậu à? Mình không sao đâu!
- Đêm hôm qua mấy giờ cậu ngủ, hắn hỏi
- Mình không biết, nó quay mặt đi, nó muốn xa hắn
- Ừm ….
- Cậu lên lớp trước đi, mình sẽ lên sau, nó nói một cách mệt nhọc
- Thế cậu nghĩ tôi muốn ở đây à? Cô bảo là tôi phải ở đây với cậu hết tiết vì để cậu trực nhật một mình dẫn đến suy nhược cơ thể, hắn nói lạnh
- Vậy …lúc mình ngã đó, ai đưa mình vào đây?
- Thầy lớp bên cạnh
Sự thật, người đưa nó vào là hắn chứ không phải thầy nào
- Để lát mình đi cảm ơn thầy
- Khỏi cần
- Tại sao?
- Không cần biết
- ……..
Hắn đứng dậy khỏi ghế: tôi lên lớp đây, dù chưa hết tiết nhưng thà bị mắng còn hơn là ở với cậu, nhỉ? Hắn nhìn nó nhếch miệng cười.
Nó cảm thấy rất buồn khi hắn đối xử với nó như vậy, dạo gần đây, hắn rất lạnh nhạt với nó, khi ở bên cạnh hắn, nó thấy rất an toàn và ấm áp, khi bị hắn bỏ rơi, nó thấy rất buồn và tệ hại. Nhiều đêm nằm ngủ nó cứ nghĩ mãi về hắn rồi nhớ lại những lúc hai đứa đi cùng nhau. Nó thủ thỉ hỏi mẹ
- Mẹ ơi, khi con ở cùng một bạn trai, con thấy rất vui, còn khi bạn ấy xa lánh con, con thấy hơi buồn, thế là sao vậy mẹ?
- Ôi, con gái mẹ thích cậu bạn đó rồi đấy! Ai vậy con?
- Bí mật mẹ ạ, nó cười rồi lại quay ra nghĩ
Quay về hiện tại: đúng là hình như mình thích cậu ấy rồi
Cậu nó dậy khỏi giường, chạy chân đất xuống khi hắn sắp bước ra khỏi cửa
- Thiên Tùng, nó chạy tới nắm tay hắn làm hắn hơi ngạc nhiên
- Có chuyện gì? Hắn hỏi
- Dù cậu muốn xa lánh mình thì mình cũng có một chuyện cần nói, nói xong rồi thì cậu cứ lạnh lùng với mình đi.
- ……..
- Mình ….mình thích cậu
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Khi ấy, trước cửa, một luồng sát khí đang đứng nhìn nó, lạnh như băng, vâng: là hắn. Nó vội nói với Gia Khiêm: - A, mình còn phải xuống phòng lấy qủa địa cầu lên nữa, tạm biệt nha! ( Hiện tại nó đã chấp nhận lánh xa hắn, dù gì đây cũng là lựa chọn duy nhất nếu như nó không muốn mẹ nó bị đuổi việc)- Ừ, Khiêm nói Sau khi nó đi xuống rồi, trong lớp chỉ còn lại hai người - Cậu thích Như rồi đúng không? Khiêm hỏi hắn - Đùa à? Hắn nhếch miệng cười, loại con gái đấy ngay từ đầu cũng không có giá trị gì rồi, chỉ là một món đồ giết thời gian thôi. Khiêm tròn mắt nhìn hắn, không khí vô cùng căng thẳng, sao cậu ta có thể lạnh lùng đến vậy? Khiêm tự hỏi mình Á! Á! CÓ NGƯỜI BỊ XỈU NÈ MẤY BẠN! Tiếng nói to làm cho hắn và Khiêm cũng nghe được, cả hai cùng chạy xuống thì thấy nó đang nằm bất tỉnh ở dưới chân cầu thang 15 phút sau - Ơ, đây là đâu vậy? Một cô gái bé nhỏ cất giọng nói yếu ớt - Phòng y tế. Bên cạnh cô là một tia băng lạnh ngắt vừa trả lời- Ưm …mình đau đầu quá! Cậu là ai vậy? Nó cố gắng ngồi dậy - Mở to mắt ra mà nhìn, chàng trai lạnh lùng nói Nó mở căng mắt ra và thấy ngồi trước mặt nó chính là hắn. Thấy vậy, nó liền quay mặt đi. - Là cậu à? Mình không sao đâu!- Đêm hôm qua mấy giờ cậu ngủ, hắn hỏi - Mình không biết, nó quay mặt đi, nó muốn xa hắn- Ừm ….- Cậu lên lớp trước đi, mình sẽ lên sau, nó nói một cách mệt nhọc - Thế cậu nghĩ tôi muốn ở đây à? Cô bảo là tôi phải ở đây với cậu hết tiết vì để cậu trực nhật một mình dẫn đến suy nhược cơ thể, hắn nói lạnh - Vậy …lúc mình ngã đó, ai đưa mình vào đây?- Thầy lớp bên cạnh Sự thật, người đưa nó vào là hắn chứ không phải thầy nào - Để lát mình đi cảm ơn thầy- Khỏi cần - Tại sao?- Không cần biết - ……..Hắn đứng dậy khỏi ghế: tôi lên lớp đây, dù chưa hết tiết nhưng thà bị mắng còn hơn là ở với cậu, nhỉ? Hắn nhìn nó nhếch miệng cười. Nó cảm thấy rất buồn khi hắn đối xử với nó như vậy, dạo gần đây, hắn rất lạnh nhạt với nó, khi ở bên cạnh hắn, nó thấy rất an toàn và ấm áp, khi bị hắn bỏ rơi, nó thấy rất buồn và tệ hại. Nhiều đêm nằm ngủ nó cứ nghĩ mãi về hắn rồi nhớ lại những lúc hai đứa đi cùng nhau. Nó thủ thỉ hỏi mẹ - Mẹ ơi, khi con ở cùng một bạn trai, con thấy rất vui, còn khi bạn ấy xa lánh con, con thấy hơi buồn, thế là sao vậy mẹ? - Ôi, con gái mẹ thích cậu bạn đó rồi đấy! Ai vậy con? - Bí mật mẹ ạ, nó cười rồi lại quay ra nghĩ Quay về hiện tại: đúng là hình như mình thích cậu ấy rồi Cậu nó dậy khỏi giường, chạy chân đất xuống khi hắn sắp bước ra khỏi cửa - Thiên Tùng, nó chạy tới nắm tay hắn làm hắn hơi ngạc nhiên - Có chuyện gì? Hắn hỏi - Dù cậu muốn xa lánh mình thì mình cũng có một chuyện cần nói, nói xong rồi thì cậu cứ lạnh lùng với mình đi. - ……..- Mình ….mình thích cậu