Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…
Chương 41: Mình xin lỗi các bạn nhé !
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Huhu, chiều nay mình viết xong 3 chương nữa nhưng tự dưng lúc chuẩn bị đăng lên, mình kick nhầm chương 41 vào gì ấy, thế là nó biến mất, mình tìm đủ mọi cách khôi phục rồi mà không được! Giờ chẳng còn nhớ nên không viết lại được, thôi thì mình đăng chương 42, 43 thôi nhé! À, ở chương 41, nội dung tóm tắt như sau: nó và hắn đi về, nó cứ nhìn hắn trân trân và suy nghĩ về lời nói của chị bác sĩ: có thể Thiên Tùng cũng có chút thích mình nhỉ? Đã mấy lần cậu ấy tự nhận mình là bạn gái cậu ấy còn gì! Hắn đập tay vào mặt nó bảo đừng nhìn nữa và bắt nó nhìn xuống dưới cầu, nó cũng buồn bực nghe theo. Sau đó nó bị một người con trai đá trúng bóng vào mặt, người đó tới xin lỗi, ai dè hắn và cậu bạn đó tên Ken lại là bạn thân từ hồi trung học, hai người gặp nhau và hẹn 8 giờ tối sẽ tới một tiệm cafe nói chuyện, Ken còn nói dẫn theo nó đi, Ken hỏi hắn có phải đó là bạn gái không thì hắn bảo không làm dập tắt hết sự mong đợi của nó. Cuộc nói chuyện kết thúc và mời các bạn đọc ở chương sau.
Huhu, chiều nay mình viết xong 3 chương nữa nhưng tự dưng lúc chuẩn bị đăng lên, mình kick nhầm chương 41 vào gì ấy, thế là nó biến mất, mình tìm đủ mọi cách khôi phục rồi mà không được! Giờ chẳng còn nhớ nên không viết lại được, thôi thì mình đăng chương 42, 43 thôi nhé! À, ở chương 41, nội dung tóm tắt như sau: nó và hắn đi về, nó cứ nhìn hắn trân trân và suy nghĩ về lời nói của chị bác sĩ: có thể Thiên Tùng cũng có chút thích mình nhỉ? Đã mấy lần cậu ấy tự nhận mình là bạn gái cậu ấy còn gì! Hắn đập tay vào mặt nó bảo đừng nhìn nữa và bắt nó nhìn xuống dưới cầu, nó cũng buồn bực nghe theo. Sau đó nó bị một người con trai đá trúng bóng vào mặt, người đó tới xin lỗi, ai dè hắn và cậu bạn đó tên Ken lại là bạn thân từ hồi trung học, hai người gặp nhau và hẹn 8 giờ tối sẽ tới một tiệm cafe nói chuyện, Ken còn nói dẫn theo nó đi, Ken hỏi hắn có phải đó là bạn gái không thì hắn bảo không làm dập tắt hết sự mong đợi của nó. Cuộc nói chuyện kết thúc và mời các bạn đọc ở chương sau.
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Huhu, chiều nay mình viết xong 3 chương nữa nhưng tự dưng lúc chuẩn bị đăng lên, mình kick nhầm chương 41 vào gì ấy, thế là nó biến mất, mình tìm đủ mọi cách khôi phục rồi mà không được! Giờ chẳng còn nhớ nên không viết lại được, thôi thì mình đăng chương 42, 43 thôi nhé! À, ở chương 41, nội dung tóm tắt như sau: nó và hắn đi về, nó cứ nhìn hắn trân trân và suy nghĩ về lời nói của chị bác sĩ: có thể Thiên Tùng cũng có chút thích mình nhỉ? Đã mấy lần cậu ấy tự nhận mình là bạn gái cậu ấy còn gì! Hắn đập tay vào mặt nó bảo đừng nhìn nữa và bắt nó nhìn xuống dưới cầu, nó cũng buồn bực nghe theo. Sau đó nó bị một người con trai đá trúng bóng vào mặt, người đó tới xin lỗi, ai dè hắn và cậu bạn đó tên Ken lại là bạn thân từ hồi trung học, hai người gặp nhau và hẹn 8 giờ tối sẽ tới một tiệm cafe nói chuyện, Ken còn nói dẫn theo nó đi, Ken hỏi hắn có phải đó là bạn gái không thì hắn bảo không làm dập tắt hết sự mong đợi của nó. Cuộc nói chuyện kết thúc và mời các bạn đọc ở chương sau.