Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 44

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Vừa trao điện thoại cho nó xong thì hắn tới. 9 giờ 30:- Bye, tôi phải về đây! - Ừ bye! Hẹn gặp lại nhé! - Đợi mình với! Nó định chạy theo hắn thì Ken giữ tay nó lại, và …nháy mắt, nó gật đầu cười: có gì về mình sẽ nhắn cho cậu! Nó trả lời và cười: được - Thiên Tùng, cậu đi nhanh vậy? Cậu luôn bỏ rơi mình trên mọi chặng đường! Tiếng trái tim nó thổn thức Về tới nhà, nó có chúc hắn ngủ ngon nhưng hắn không đáp lại, nó lặng lẽ đi lên phòng. TING ( tiếng báo hiệu có tin nhắn), là của Ken, nó mở ra đọc: “ cậu về tới nhà chưa? “ nó nhắn lại: ‘ mình về rồi “ Mình sẽ viết tin nhắn theo kiểu đối thoại nhé!- Ngày mai mình sẽ tới nhà Thiên Tùng, mình có cách rồi! - Cách gì vậy? - Cậu cứ yên tâm, mình đã hứa sẽ giúp cậu thì phải làm tròn trách nhiệm chứ!- Cảm ơn cậu, cậu tốt quá! - Hi, có gì đâu! Nhưng cậu phải nghe theo lời hướng dẫn của mình nghe chưa? - Ừ, mình hứa - Oáp ~ buồn ngủ quá! Mình đi ngủ đây! Ngày mai sau giờ học hẹn cậu ở con sông sau trường.- Ừ, ngủ ngon - Ngủ ngon ~ Nó nhắm mắt ~Sáng hôm sau, nó tỉnh dậy, bước khỏi giường làm vê sinh cá nhân, gần tới phòng hắn thì nghe thấy tiếng mẹ hắn:- Con đừng chối nữa! Lần trước cũng đã như vậy rồi! - Con đã nói là con không thích mà! Hắn nói - Không thích cũng phải đi! Gia đình thông gia tương lai của gia đình mà con đối xử như vậy hả? Mẹ dạy con thế nào?- Con với cô ta không hề có gì! Mẹ đừng có nói thông gia này nọ, con không đi!- Nhưng lần trước con đã chối rồi! Bên họ buồn alwsm đấy! Nhất là Linh, nó đã đau khổ thế nào biết không? - ……..im lặng - Mẹ nói rồi đấy! Nếu tối nay con không đi thì đừng có nhìn mặt mẹ nữa!- SẦM ( tiếng đóng cửa)Đợi mẹ hắn đi rồi, nó mon men lại gần cánh cửa nhìn vào bên trong.- Cậu có sao không? Nó lo lắng hỏi khi thấy hắn nằm thở dài trên giường - Sao nhìn cậu như con điên thế? Nó giật mình, mái tóc của nó bù xù, quần áo lăn nhiều về đêm ( ngủ say) nên nhăn hết cả, nhìn rõ tức cười. Nó gượng cười:- Tại mình thấy cậu hơi buồn nên ….- Đi ra đi …tôi không sao! - Ừ …thế …mình ra nhé! - Đứng lại! Đi lấy cho tôi ly nước được không?- Hả? À …à..được! Nó mang nước lên cho hắn, hắn uống một hơi hết sạch.- Tối nay cậu sẽ tới nhà Linh à?- Có lẽ vậy!- Cậu nên đi, đừng để Linh buồn, mình cũng là con gái, mình hiểu mà!- ………- Mình mang ly xuống nhé! - Ừm Hắn nhìn theo bóng dáng cô gái bé nhỏ đi khuất rồi thở dài

Vừa trao điện thoại cho nó xong thì hắn tới. 

9 giờ 30:

- Bye, tôi phải về đây! 

- Ừ bye! Hẹn gặp lại nhé! 

- Đợi mình với! 

Nó định chạy theo hắn thì Ken giữ tay nó lại, và …nháy mắt, nó gật đầu cười: có gì về mình sẽ nhắn cho cậu! Nó trả lời và cười: được 

- Thiên Tùng, cậu đi nhanh vậy? Cậu luôn bỏ rơi mình trên mọi chặng đường! Tiếng trái tim nó thổn thức 

Về tới nhà, nó có chúc hắn ngủ ngon nhưng hắn không đáp lại, nó lặng lẽ đi lên phòng. 

TING ( tiếng báo hiệu có tin nhắn), là của Ken, nó mở ra đọc: “ cậu về tới nhà chưa? “ nó nhắn lại: ‘ mình về rồi “ 

Mình sẽ viết tin nhắn theo kiểu đối thoại nhé!

- Ngày mai mình sẽ tới nhà Thiên Tùng, mình có cách rồi! 

- Cách gì vậy? 

- Cậu cứ yên tâm, mình đã hứa sẽ giúp cậu thì phải làm tròn trách nhiệm chứ!

- Cảm ơn cậu, cậu tốt quá! 

- Hi, có gì đâu! Nhưng cậu phải nghe theo lời hướng dẫn của mình nghe chưa? 

- Ừ, mình hứa 

- Oáp ~ buồn ngủ quá! Mình đi ngủ đây! Ngày mai sau giờ học hẹn cậu ở con sông sau trường.

- Ừ, ngủ ngon 

- Ngủ ngon ~ 

Nó nhắm mắt ~

Sáng hôm sau, nó tỉnh dậy, bước khỏi giường làm vê sinh cá nhân, gần tới phòng hắn thì nghe thấy tiếng mẹ hắn:

- Con đừng chối nữa! Lần trước cũng đã như vậy rồi! 

- Con đã nói là con không thích mà! Hắn nói 

- Không thích cũng phải đi! Gia đình thông gia tương lai của gia đình mà con đối xử như vậy hả? Mẹ dạy con thế nào?

- Con với cô ta không hề có gì! Mẹ đừng có nói thông gia này nọ, con không đi!

- Nhưng lần trước con đã chối rồi! Bên họ buồn alwsm đấy! Nhất là Linh, nó đã đau khổ thế nào biết không? 

- ……..im lặng 

- Mẹ nói rồi đấy! Nếu tối nay con không đi thì đừng có nhìn mặt mẹ nữa!

- SẦM ( tiếng đóng cửa)

Đợi mẹ hắn đi rồi, nó mon men lại gần cánh cửa nhìn vào bên trong.

- Cậu có sao không? Nó lo lắng hỏi khi thấy hắn nằm thở dài trên giường 

- Sao nhìn cậu như con điên thế? 

Nó giật mình, mái tóc của nó bù xù, quần áo lăn nhiều về đêm ( ngủ say) nên nhăn hết cả, nhìn rõ tức cười. Nó gượng cười:

- Tại mình thấy cậu hơi buồn nên ….

- Đi ra đi …tôi không sao! 

- Ừ …thế …mình ra nhé! 

- Đứng lại! Đi lấy cho tôi ly nước được không?

- Hả? À …à..được! 

Nó mang nước lên cho hắn, hắn uống một hơi hết sạch.

- Tối nay cậu sẽ tới nhà Linh à?

- Có lẽ vậy!

- Cậu nên đi, đừng để Linh buồn, mình cũng là con gái, mình hiểu mà!

- ………

- Mình mang ly xuống nhé! 

- Ừm 

Hắn nhìn theo bóng dáng cô gái bé nhỏ đi khuất rồi thở dài

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Vừa trao điện thoại cho nó xong thì hắn tới. 9 giờ 30:- Bye, tôi phải về đây! - Ừ bye! Hẹn gặp lại nhé! - Đợi mình với! Nó định chạy theo hắn thì Ken giữ tay nó lại, và …nháy mắt, nó gật đầu cười: có gì về mình sẽ nhắn cho cậu! Nó trả lời và cười: được - Thiên Tùng, cậu đi nhanh vậy? Cậu luôn bỏ rơi mình trên mọi chặng đường! Tiếng trái tim nó thổn thức Về tới nhà, nó có chúc hắn ngủ ngon nhưng hắn không đáp lại, nó lặng lẽ đi lên phòng. TING ( tiếng báo hiệu có tin nhắn), là của Ken, nó mở ra đọc: “ cậu về tới nhà chưa? “ nó nhắn lại: ‘ mình về rồi “ Mình sẽ viết tin nhắn theo kiểu đối thoại nhé!- Ngày mai mình sẽ tới nhà Thiên Tùng, mình có cách rồi! - Cách gì vậy? - Cậu cứ yên tâm, mình đã hứa sẽ giúp cậu thì phải làm tròn trách nhiệm chứ!- Cảm ơn cậu, cậu tốt quá! - Hi, có gì đâu! Nhưng cậu phải nghe theo lời hướng dẫn của mình nghe chưa? - Ừ, mình hứa - Oáp ~ buồn ngủ quá! Mình đi ngủ đây! Ngày mai sau giờ học hẹn cậu ở con sông sau trường.- Ừ, ngủ ngon - Ngủ ngon ~ Nó nhắm mắt ~Sáng hôm sau, nó tỉnh dậy, bước khỏi giường làm vê sinh cá nhân, gần tới phòng hắn thì nghe thấy tiếng mẹ hắn:- Con đừng chối nữa! Lần trước cũng đã như vậy rồi! - Con đã nói là con không thích mà! Hắn nói - Không thích cũng phải đi! Gia đình thông gia tương lai của gia đình mà con đối xử như vậy hả? Mẹ dạy con thế nào?- Con với cô ta không hề có gì! Mẹ đừng có nói thông gia này nọ, con không đi!- Nhưng lần trước con đã chối rồi! Bên họ buồn alwsm đấy! Nhất là Linh, nó đã đau khổ thế nào biết không? - ……..im lặng - Mẹ nói rồi đấy! Nếu tối nay con không đi thì đừng có nhìn mặt mẹ nữa!- SẦM ( tiếng đóng cửa)Đợi mẹ hắn đi rồi, nó mon men lại gần cánh cửa nhìn vào bên trong.- Cậu có sao không? Nó lo lắng hỏi khi thấy hắn nằm thở dài trên giường - Sao nhìn cậu như con điên thế? Nó giật mình, mái tóc của nó bù xù, quần áo lăn nhiều về đêm ( ngủ say) nên nhăn hết cả, nhìn rõ tức cười. Nó gượng cười:- Tại mình thấy cậu hơi buồn nên ….- Đi ra đi …tôi không sao! - Ừ …thế …mình ra nhé! - Đứng lại! Đi lấy cho tôi ly nước được không?- Hả? À …à..được! Nó mang nước lên cho hắn, hắn uống một hơi hết sạch.- Tối nay cậu sẽ tới nhà Linh à?- Có lẽ vậy!- Cậu nên đi, đừng để Linh buồn, mình cũng là con gái, mình hiểu mà!- ………- Mình mang ly xuống nhé! - Ừm Hắn nhìn theo bóng dáng cô gái bé nhỏ đi khuất rồi thở dài

Chương 44