Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 47

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Ken mò lên tầng 3 và nhìn thấy một căn phòng nhỏ, nhỏ lắm! Chắc đây là phòng của cậu ấy rồi! Tới gõ cửa, người mở cửa là một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn với nước da trắng hồng và mái tóc thả dài quá vai một chút - Hello!- Ken? Cậu ….- Mình báo cho mà biết thôi, kế hoạch sẽ bắt đầu! Ngay! Bây! Giờ - …..nó gật đầu cười. Ừ - Chết! Nãy giờ đi phải 10 phút rồi, mình xuống phòng Thiên Tùng đây! - Tạm biệt! Ken! - Ừ bye Nó vui vẻ đi vào trong phòng, ôm chặt con cún bông hắn mua tặng thì thầm: nếu kế hoạch lần này thành công, chị sẽ là bạn gái của Thiên Tùng đó, em thấy mừng không? Chị thật sự rất tin tưởng Ken, vậy nên phải cố gắng làm thật tốt nhé! Cùng lúc đó ở phòng của hắn:- Cậu đi vệ sinh lâu thế?- À, tại phòng Như ….à phòng vệ sinh ở đâu mình không rõ, lâu không tới mà! - ……..nghi ngờ - Phòng đẹp thế! Cậu biết chơi guitar, piano, violong và trống cơ à?- Ừ - Nhìn cậu chơi guitar chắc ngầu lắm! - Hồi trước trung học cậu nhìn thấy rồi còn gì?- À, buổi trình diễn guitar mà cậu đạt giải nhất quốc tế đó sao? Đừng nhắc tới nữa, lần đó mình suýt nghẹt thở vì đám fan điên đảo của cậu đấy! Kỉ niệm buồn!- Rồi rồi, cậu muốn gì nói nhanh đi- Xíu thôi mà, đừng nóng, cho mình mượn Ipad của cậu!- Kia kìa!- Thanks, Tèn ten, đây là một số hình các cô gái mà mình chọn được trên mạng, cậu thích kiểu nào thì chọn đi! Mình thì mình thích cô dễ thương này! Hắn chỉ tay đại vào một cô gái đeo kính - Cô này!- A! Cậu thích những cô gái trí tuệ à? - Chắc thế!- Vậy tiếp theo! Cái này! Ken ghé sát người hắn - Đừng gần quá! Hắn khó chịu- Ồ, cậu thích không lại gần cậu đúng không? - …… =.=!- Thế cái này! Bla bla bla - …….hắn, cái này, cái này, cái này, …bla bla bla 30 phút sau …- Xong rồi, cảm ơn nhé!- Ừm, cậu cần những cái này để làm gì?- Hề hề, việc quốc gia đại sự!Ting! Có một tin nhắn mới chạy qua máy Ken đưa nó: bước đầu coi như xong rồi đó! Sáng mai thực hiện luôn!Hihi, nó cười: Được rồi, mình cảm ơn cậu nhé! Ken: Hihi, mình cũng muốn giúp cậu mà!

Ken mò lên tầng 3 và nhìn thấy một căn phòng nhỏ, nhỏ lắm! 

Chắc đây là phòng của cậu ấy rồi! 

Tới gõ cửa, người mở cửa là một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn với nước da trắng hồng và mái tóc thả dài quá vai một chút 

- Hello!

- Ken? Cậu ….

- Mình báo cho mà biết thôi, kế hoạch sẽ bắt đầu! Ngay! Bây! Giờ 

- …..nó gật đầu cười. Ừ 

- Chết! Nãy giờ đi phải 10 phút rồi, mình xuống phòng Thiên Tùng đây! 

- Tạm biệt! Ken! 

- Ừ bye 

Nó vui vẻ đi vào trong phòng, ôm chặt con cún bông hắn mua tặng thì thầm: nếu kế hoạch lần này thành công, chị sẽ là bạn gái của Thiên Tùng đó, em thấy mừng không? Chị thật sự rất tin tưởng Ken, vậy nên phải cố gắng làm thật tốt nhé! 

Cùng lúc đó ở phòng của hắn:

- Cậu đi vệ sinh lâu thế?

- À, tại phòng Như ….à phòng vệ sinh ở đâu mình không rõ, lâu không tới mà! 

- ……..nghi ngờ 

- Phòng đẹp thế! Cậu biết chơi guitar, piano, violong và trống cơ à?

- Ừ 

- Nhìn cậu chơi guitar chắc ngầu lắm! 

- Hồi trước trung học cậu nhìn thấy rồi còn gì?

- À, buổi trình diễn guitar mà cậu đạt giải nhất quốc tế đó sao? Đừng nhắc tới nữa, lần đó mình suýt nghẹt thở vì đám fan điên đảo của cậu đấy! Kỉ niệm buồn!

- Rồi rồi, cậu muốn gì nói nhanh đi

- Xíu thôi mà, đừng nóng, cho mình mượn Ipad của cậu!

- Kia kìa!

- Thanks, Tèn ten, đây là một số hình các cô gái mà mình chọn được trên mạng, cậu thích kiểu nào thì chọn đi! Mình thì mình thích cô dễ thương này! 

Hắn chỉ tay đại vào một cô gái đeo kính 

- Cô này!

- A! Cậu thích những cô gái trí tuệ à? 

- Chắc thế!

- Vậy tiếp theo! Cái này! Ken ghé sát người hắn 

- Đừng gần quá! Hắn khó chịu

- Ồ, cậu thích không lại gần cậu đúng không? 

- …… =.=!

- Thế cái này! Bla bla bla 

- …….hắn, cái này, cái này, cái này, …bla bla bla 

30 phút sau …

- Xong rồi, cảm ơn nhé!

- Ừm, cậu cần những cái này để làm gì?

- Hề hề, việc quốc gia đại sự!

Ting! Có một tin nhắn mới chạy qua máy Ken đưa nó: bước đầu coi như xong rồi đó! Sáng mai thực hiện luôn!

Hihi, nó cười: Được rồi, mình cảm ơn cậu nhé! 

Ken: Hihi, mình cũng muốn giúp cậu mà!

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Ken mò lên tầng 3 và nhìn thấy một căn phòng nhỏ, nhỏ lắm! Chắc đây là phòng của cậu ấy rồi! Tới gõ cửa, người mở cửa là một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn với nước da trắng hồng và mái tóc thả dài quá vai một chút - Hello!- Ken? Cậu ….- Mình báo cho mà biết thôi, kế hoạch sẽ bắt đầu! Ngay! Bây! Giờ - …..nó gật đầu cười. Ừ - Chết! Nãy giờ đi phải 10 phút rồi, mình xuống phòng Thiên Tùng đây! - Tạm biệt! Ken! - Ừ bye Nó vui vẻ đi vào trong phòng, ôm chặt con cún bông hắn mua tặng thì thầm: nếu kế hoạch lần này thành công, chị sẽ là bạn gái của Thiên Tùng đó, em thấy mừng không? Chị thật sự rất tin tưởng Ken, vậy nên phải cố gắng làm thật tốt nhé! Cùng lúc đó ở phòng của hắn:- Cậu đi vệ sinh lâu thế?- À, tại phòng Như ….à phòng vệ sinh ở đâu mình không rõ, lâu không tới mà! - ……..nghi ngờ - Phòng đẹp thế! Cậu biết chơi guitar, piano, violong và trống cơ à?- Ừ - Nhìn cậu chơi guitar chắc ngầu lắm! - Hồi trước trung học cậu nhìn thấy rồi còn gì?- À, buổi trình diễn guitar mà cậu đạt giải nhất quốc tế đó sao? Đừng nhắc tới nữa, lần đó mình suýt nghẹt thở vì đám fan điên đảo của cậu đấy! Kỉ niệm buồn!- Rồi rồi, cậu muốn gì nói nhanh đi- Xíu thôi mà, đừng nóng, cho mình mượn Ipad của cậu!- Kia kìa!- Thanks, Tèn ten, đây là một số hình các cô gái mà mình chọn được trên mạng, cậu thích kiểu nào thì chọn đi! Mình thì mình thích cô dễ thương này! Hắn chỉ tay đại vào một cô gái đeo kính - Cô này!- A! Cậu thích những cô gái trí tuệ à? - Chắc thế!- Vậy tiếp theo! Cái này! Ken ghé sát người hắn - Đừng gần quá! Hắn khó chịu- Ồ, cậu thích không lại gần cậu đúng không? - …… =.=!- Thế cái này! Bla bla bla - …….hắn, cái này, cái này, cái này, …bla bla bla 30 phút sau …- Xong rồi, cảm ơn nhé!- Ừm, cậu cần những cái này để làm gì?- Hề hề, việc quốc gia đại sự!Ting! Có một tin nhắn mới chạy qua máy Ken đưa nó: bước đầu coi như xong rồi đó! Sáng mai thực hiện luôn!Hihi, nó cười: Được rồi, mình cảm ơn cậu nhé! Ken: Hihi, mình cũng muốn giúp cậu mà!

Chương 47