Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 49

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Giờ nghĩ giữa trưa, hắn nhận được tin nhắn của Ken: ngày mai trường mình có một bữa tiệc, cậu và Như tới chơi thử trò chơi mới nhé!Vừa lúc đó nó ngó vào màn hình:- Gì vậy? Nó hỏi - Tránh ra! Hắn đẩy nó - A a a, từ từ ….- Chiều về đi với tôi tới trường Ken, đừng có việc như chiều qua! Biết chưa? Hắn gằn giọng - Làm gì thế? Nói mình biết với - Không, cậu ngốc lắm, chẳng giải quyết được gì đâu! Nói rồi hắn đi thẳng, nó: không nói thì thôi, làm gì ghê vậy? Mình ngốc thế à?Chiều tan học. Nó tung tăng bước trước hắn trong khi chẳng biết đường.- Cậu biết đường tới trường Ken khi nào mà tôi không biết nhỉ? Hắn cười - Đường …đường hả? Nó ngây người Nó thu chân lại và …lùi lùi lùi lùi lùi, tới bên hắn. - Hì, mình không biết, cậu dẫn nha! Nó cười cười - Cốc! Hắn gõ nhẹ đầu nó - Ui da! - Lần sau đã không biết thì đừng có đi trước tôi. Dạy mãi mà chẳng thông minh lên được chút nào! Tới trường Ken, ngôi trường cũng xịn ngang trường hắn và nó đó nha! Tận 5 tầng mà không rộng bằng trường hắn và nó. Hắn vừa bước vào cổng thì ngay lập tức sự chú ý chỉ tập trung vào hắn, ngay cả cậu học sinh đẹp nhất trường cũng phải chào thua hắn. Trên tầng 4, Ken reo lên: Thiên Tùng tới rồi kìa!Chỉ vì câu nói đó của Ken thôi mà tất cả học sinh nữ của trường đang đứng trên tầng 4 xúm tới Ken hỏi dồn: - Đó là bạn của cậu à? Cậu ấy ở đâu?- Học trường nào?- Bao nhiêu tuổi?- Số phone?- Nick facebook??- Nhanh lên! Trả lời đi!- Ặc ặc! Ngộp thở quá! - Trả lời nhanh lên! Cậu ấy đẹp trai thế? Là con lai à? - Không không …thả mình …ra …mình …ặc ặc ….Vừa lúc đó cô giáo lên giải phóng đám ồn ào đó. Trong lúc cô chỉ trích đám con gái kia thì Ken nhanh chân chạy xuống, xuống tới tầng 3. Một lần nữa lại bị đám con trai xúm vào:- Này, nghe nói cậu biết bạn gái đó, cho mình số phone đi, dễ thương quá!- Cô ấy học ở đâu? - Bao nhiêu tuổi rồi?- Này này! - Ặc ặc …tha cho tui!Không chịu được nữa, lần này đích thân thầy hiệu trưởng chạy tới can, thầy nói:- Có 2 bạn học sinh từ trường khác ghé thăm thôi mà các em lại ồn ào như vậy, các em làm cho tôi quá thất vọng, từ giờ tới ngày mai, bất kì ai còn ồn ào tôi sẽ cho ra khỏi trường luôn! Nghe rõ chưa? - DẠ RỒI Ạ! Thế là từ giây phút ấy, cả trường im bặt nhưng trong con mắt vẫn in hình trái tim “ đẹp mắt “ 

Giờ nghĩ giữa trưa, hắn nhận được tin nhắn của Ken: ngày mai trường mình có một bữa tiệc, cậu và Như tới chơi thử trò chơi mới nhé!

Vừa lúc đó nó ngó vào màn hình:

- Gì vậy? Nó hỏi 

- Tránh ra! Hắn đẩy nó 

- A a a, từ từ ….

- Chiều về đi với tôi tới trường Ken, đừng có việc như chiều qua! Biết chưa? Hắn gằn giọng 

- Làm gì thế? Nói mình biết với 

- Không, cậu ngốc lắm, chẳng giải quyết được gì đâu! 

Nói rồi hắn đi thẳng, nó: không nói thì thôi, làm gì ghê vậy? Mình ngốc thế à?

Chiều tan học. 

Nó tung tăng bước trước hắn trong khi chẳng biết đường.

- Cậu biết đường tới trường Ken khi nào mà tôi không biết nhỉ? Hắn cười 

- Đường …đường hả? Nó ngây người 

Nó thu chân lại và …lùi lùi lùi lùi lùi, tới bên hắn. 

- Hì, mình không biết, cậu dẫn nha! Nó cười cười 

- Cốc! Hắn gõ nhẹ đầu nó 

- Ui da! 

- Lần sau đã không biết thì đừng có đi trước tôi. Dạy mãi mà chẳng thông minh lên được chút nào! 

Tới trường Ken, ngôi trường cũng xịn ngang trường hắn và nó đó nha! Tận 5 tầng mà không rộng bằng trường hắn và nó. 

Hắn vừa bước vào cổng thì ngay lập tức sự chú ý chỉ tập trung vào hắn, ngay cả cậu học sinh đẹp nhất trường cũng phải chào thua hắn. Trên tầng 4, Ken reo lên: Thiên Tùng tới rồi kìa!

Chỉ vì câu nói đó của Ken thôi mà tất cả học sinh nữ của trường đang đứng trên tầng 4 xúm tới Ken hỏi dồn: 

- Đó là bạn của cậu à? Cậu ấy ở đâu?

- Học trường nào?

- Bao nhiêu tuổi?

- Số phone?

- Nick facebook??

- Nhanh lên! Trả lời đi!

- Ặc ặc! Ngộp thở quá! 

- Trả lời nhanh lên! Cậu ấy đẹp trai thế? Là con lai à? 

- Không không …thả mình …ra …mình …ặc ặc ….

Vừa lúc đó cô giáo lên giải phóng đám ồn ào đó. Trong lúc cô chỉ trích đám con gái kia thì Ken nhanh chân chạy xuống, xuống tới tầng 3. Một lần nữa lại bị đám con trai xúm vào:

- Này, nghe nói cậu biết bạn gái đó, cho mình số phone đi, dễ thương quá!

- Cô ấy học ở đâu? 

- Bao nhiêu tuổi rồi?

- Này này! 

- Ặc ặc …tha cho tui!

Không chịu được nữa, lần này đích thân thầy hiệu trưởng chạy tới can, thầy nói:

- Có 2 bạn học sinh từ trường khác ghé thăm thôi mà các em lại ồn ào như vậy, các em làm cho tôi quá thất vọng, từ giờ tới ngày mai, bất kì ai còn ồn ào tôi sẽ cho ra khỏi trường luôn! Nghe rõ chưa? 

- DẠ RỒI Ạ! 

Thế là từ giây phút ấy, cả trường im bặt nhưng trong con mắt vẫn in hình trái tim “ đẹp mắt “ 

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Giờ nghĩ giữa trưa, hắn nhận được tin nhắn của Ken: ngày mai trường mình có một bữa tiệc, cậu và Như tới chơi thử trò chơi mới nhé!Vừa lúc đó nó ngó vào màn hình:- Gì vậy? Nó hỏi - Tránh ra! Hắn đẩy nó - A a a, từ từ ….- Chiều về đi với tôi tới trường Ken, đừng có việc như chiều qua! Biết chưa? Hắn gằn giọng - Làm gì thế? Nói mình biết với - Không, cậu ngốc lắm, chẳng giải quyết được gì đâu! Nói rồi hắn đi thẳng, nó: không nói thì thôi, làm gì ghê vậy? Mình ngốc thế à?Chiều tan học. Nó tung tăng bước trước hắn trong khi chẳng biết đường.- Cậu biết đường tới trường Ken khi nào mà tôi không biết nhỉ? Hắn cười - Đường …đường hả? Nó ngây người Nó thu chân lại và …lùi lùi lùi lùi lùi, tới bên hắn. - Hì, mình không biết, cậu dẫn nha! Nó cười cười - Cốc! Hắn gõ nhẹ đầu nó - Ui da! - Lần sau đã không biết thì đừng có đi trước tôi. Dạy mãi mà chẳng thông minh lên được chút nào! Tới trường Ken, ngôi trường cũng xịn ngang trường hắn và nó đó nha! Tận 5 tầng mà không rộng bằng trường hắn và nó. Hắn vừa bước vào cổng thì ngay lập tức sự chú ý chỉ tập trung vào hắn, ngay cả cậu học sinh đẹp nhất trường cũng phải chào thua hắn. Trên tầng 4, Ken reo lên: Thiên Tùng tới rồi kìa!Chỉ vì câu nói đó của Ken thôi mà tất cả học sinh nữ của trường đang đứng trên tầng 4 xúm tới Ken hỏi dồn: - Đó là bạn của cậu à? Cậu ấy ở đâu?- Học trường nào?- Bao nhiêu tuổi?- Số phone?- Nick facebook??- Nhanh lên! Trả lời đi!- Ặc ặc! Ngộp thở quá! - Trả lời nhanh lên! Cậu ấy đẹp trai thế? Là con lai à? - Không không …thả mình …ra …mình …ặc ặc ….Vừa lúc đó cô giáo lên giải phóng đám ồn ào đó. Trong lúc cô chỉ trích đám con gái kia thì Ken nhanh chân chạy xuống, xuống tới tầng 3. Một lần nữa lại bị đám con trai xúm vào:- Này, nghe nói cậu biết bạn gái đó, cho mình số phone đi, dễ thương quá!- Cô ấy học ở đâu? - Bao nhiêu tuổi rồi?- Này này! - Ặc ặc …tha cho tui!Không chịu được nữa, lần này đích thân thầy hiệu trưởng chạy tới can, thầy nói:- Có 2 bạn học sinh từ trường khác ghé thăm thôi mà các em lại ồn ào như vậy, các em làm cho tôi quá thất vọng, từ giờ tới ngày mai, bất kì ai còn ồn ào tôi sẽ cho ra khỏi trường luôn! Nghe rõ chưa? - DẠ RỒI Ạ! Thế là từ giây phút ấy, cả trường im bặt nhưng trong con mắt vẫn in hình trái tim “ đẹp mắt “ 

Chương 49