Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…
Chương 61: Chủ tịch lãnh khốc
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Kết thúc câu chuyện, chị chủ tiệm vỗ vai nó:- Thôi! Làm việc tiếp đi nào! Khách vào rất nhiều rồi đấy!- Vâng ạ!Thế là công việc lại tiếp tục: - Quý khách uống gì ạ? Nó tới bên bàn hỏi - Cho một café, một sinh tố dâu - Được ạ!- Còn quý khách?- Một cam tươi - Dạ vâng ạ - ………khách 1- ………..khách 2- …………..- ……………khách 76 Sau khi đã hỏi xong, nó quay vào nhà trong chuẩn bị. Đột nhiên nghe thấy tiếng la hét inh ỏi nhà ngoài, nhìn ra thì thấy có hai người đang được vây quanh, kín không còn một lỗ thở, tiếng máy ảnh bật liên hồi, nó chẳng nhìn được gì nên quay vào làm tiếp. Một lúc sau đi ra, nó gặp ngay chị Mai Mai với ánh mắt hình tim, cái miệng đang nhỏ dãi từng giọt, nó lay mãi mới tỉnh:- Chị sao vậy?- Như đó hả? em mang ngoài kia một café, một kem tươi kìa!- Dạ? À …vâng ạ - Ừ, chị vừa giải quyết đám ồn ào ngoài kia, hihi, chị Mai Mai, chủ tiệm nói, giọng nhè nhè như người bị say rượu - Chị …chị ơi! Nó gọi- Ôi, đẹp trai quá! Cuộc đời tươi đẹp làm sao! Mai Mai mê mẩn cất giọng rồi vừa đi vừa múa máy- Đẹp trai? Haizzzz, cái chị này! Lại mê trai rồi!Nó thở dài rồi đi vào lấy café và kem tươi ra Bước tới chiếc bàn vip mà chị Mai Mai chỉ, nó đặt ly kem tươi lên bàn trước, nhìn một khách nữ nói:- Chúc quý khách ngon miệng!Rồi quay sang vị khách nam:- Chúc quý khách …CHOANG! Tiếng tách café rơi xuống đất khi nó vừa ngước mắt nhìn vị khách nam kia - Này cô kia, cô làm cái gì vậy hả? Người con gái bên cạnh hét lên.- Thiên Tùng! Nó khóc, nước mắt lăn dài trên má - Hử? Cô ….nam khách kia rời mắt khỏi tập sách, nhìn cô gái bé nhỏ đứng trước mặt mình đang nước mắt lưng tròng- Có phải cậu không, Thiên Tùng? Nó khóc, nước mắt mỗi lúc một nhiều. Đột nhiên, một nữ nhân viên khách cũng làm trong tiệm chạy tới kéo tay nó đi vào:- Như! Em làm cái gì vậy hả? Lại làm xấu mặt quán nữa rồi! Nó quay người đi, theo chị ta, vô tình để lộ ra sợi dây chuyền. Vị khách nam kia nãy giờ vẫn để ý nó, ánh mắt lóe lên một tia sáng: sợi dây đó ….cô gái tên Như …! - Không lẽ là cô ta, cái đồ phản bội ấy? Vâng, vị khách đó chính là soái ca Cao Minh Thiên Tùng của 10 năm về trước trường quốc tế tây úc đây!
Kết thúc câu chuyện, chị chủ tiệm vỗ vai nó:
- Thôi! Làm việc tiếp đi nào! Khách vào rất nhiều rồi đấy!
- Vâng ạ!
Thế là công việc lại tiếp tục:
- Quý khách uống gì ạ? Nó tới bên bàn hỏi
- Cho một café, một sinh tố dâu
- Được ạ!
- Còn quý khách?
- Một cam tươi
- Dạ vâng ạ
- ………khách 1
- ………..khách 2
- …………..
- ……………khách 76
Sau khi đã hỏi xong, nó quay vào nhà trong chuẩn bị. Đột nhiên nghe thấy tiếng la hét inh ỏi nhà ngoài, nhìn ra thì thấy có hai người đang được vây quanh, kín không còn một lỗ thở, tiếng máy ảnh bật liên hồi, nó chẳng nhìn được gì nên quay vào làm tiếp.
Một lúc sau đi ra, nó gặp ngay chị Mai Mai với ánh mắt hình tim, cái miệng đang nhỏ dãi từng giọt, nó lay mãi mới tỉnh:
- Chị sao vậy?
- Như đó hả? em mang ngoài kia một café, một kem tươi kìa!
- Dạ? À …vâng ạ
- Ừ, chị vừa giải quyết đám ồn ào ngoài kia, hihi, chị Mai Mai, chủ tiệm nói, giọng nhè nhè như người bị say rượu
- Chị …chị ơi! Nó gọi
- Ôi, đẹp trai quá! Cuộc đời tươi đẹp làm sao! Mai Mai mê mẩn cất giọng rồi vừa đi vừa múa máy
- Đẹp trai? Haizzzz, cái chị này! Lại mê trai rồi!
Nó thở dài rồi đi vào lấy café và kem tươi ra
Bước tới chiếc bàn vip mà chị Mai Mai chỉ, nó đặt ly kem tươi lên bàn trước, nhìn một khách nữ nói:
- Chúc quý khách ngon miệng!
Rồi quay sang vị khách nam:
- Chúc quý khách …CHOANG! Tiếng tách café rơi xuống đất khi nó vừa ngước mắt nhìn vị khách nam kia
- Này cô kia, cô làm cái gì vậy hả? Người con gái bên cạnh hét lên.
- Thiên Tùng! Nó khóc, nước mắt lăn dài trên má
- Hử? Cô ….nam khách kia rời mắt khỏi tập sách, nhìn cô gái bé nhỏ đứng trước mặt mình đang nước mắt lưng tròng
- Có phải cậu không, Thiên Tùng? Nó khóc, nước mắt mỗi lúc một nhiều.
Đột nhiên, một nữ nhân viên khách cũng làm trong tiệm chạy tới kéo tay nó đi vào:
- Như! Em làm cái gì vậy hả? Lại làm xấu mặt quán nữa rồi!
Nó quay người đi, theo chị ta, vô tình để lộ ra sợi dây chuyền.
Vị khách nam kia nãy giờ vẫn để ý nó, ánh mắt lóe lên một tia sáng: sợi dây đó ….cô gái tên Như …!
- Không lẽ là cô ta, cái đồ phản bội ấy?
Vâng, vị khách đó chính là soái ca Cao Minh Thiên Tùng của 10 năm về trước trường quốc tế tây úc đây!
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Kết thúc câu chuyện, chị chủ tiệm vỗ vai nó:- Thôi! Làm việc tiếp đi nào! Khách vào rất nhiều rồi đấy!- Vâng ạ!Thế là công việc lại tiếp tục: - Quý khách uống gì ạ? Nó tới bên bàn hỏi - Cho một café, một sinh tố dâu - Được ạ!- Còn quý khách?- Một cam tươi - Dạ vâng ạ - ………khách 1- ………..khách 2- …………..- ……………khách 76 Sau khi đã hỏi xong, nó quay vào nhà trong chuẩn bị. Đột nhiên nghe thấy tiếng la hét inh ỏi nhà ngoài, nhìn ra thì thấy có hai người đang được vây quanh, kín không còn một lỗ thở, tiếng máy ảnh bật liên hồi, nó chẳng nhìn được gì nên quay vào làm tiếp. Một lúc sau đi ra, nó gặp ngay chị Mai Mai với ánh mắt hình tim, cái miệng đang nhỏ dãi từng giọt, nó lay mãi mới tỉnh:- Chị sao vậy?- Như đó hả? em mang ngoài kia một café, một kem tươi kìa!- Dạ? À …vâng ạ - Ừ, chị vừa giải quyết đám ồn ào ngoài kia, hihi, chị Mai Mai, chủ tiệm nói, giọng nhè nhè như người bị say rượu - Chị …chị ơi! Nó gọi- Ôi, đẹp trai quá! Cuộc đời tươi đẹp làm sao! Mai Mai mê mẩn cất giọng rồi vừa đi vừa múa máy- Đẹp trai? Haizzzz, cái chị này! Lại mê trai rồi!Nó thở dài rồi đi vào lấy café và kem tươi ra Bước tới chiếc bàn vip mà chị Mai Mai chỉ, nó đặt ly kem tươi lên bàn trước, nhìn một khách nữ nói:- Chúc quý khách ngon miệng!Rồi quay sang vị khách nam:- Chúc quý khách …CHOANG! Tiếng tách café rơi xuống đất khi nó vừa ngước mắt nhìn vị khách nam kia - Này cô kia, cô làm cái gì vậy hả? Người con gái bên cạnh hét lên.- Thiên Tùng! Nó khóc, nước mắt lăn dài trên má - Hử? Cô ….nam khách kia rời mắt khỏi tập sách, nhìn cô gái bé nhỏ đứng trước mặt mình đang nước mắt lưng tròng- Có phải cậu không, Thiên Tùng? Nó khóc, nước mắt mỗi lúc một nhiều. Đột nhiên, một nữ nhân viên khách cũng làm trong tiệm chạy tới kéo tay nó đi vào:- Như! Em làm cái gì vậy hả? Lại làm xấu mặt quán nữa rồi! Nó quay người đi, theo chị ta, vô tình để lộ ra sợi dây chuyền. Vị khách nam kia nãy giờ vẫn để ý nó, ánh mắt lóe lên một tia sáng: sợi dây đó ….cô gái tên Như …! - Không lẽ là cô ta, cái đồ phản bội ấy? Vâng, vị khách đó chính là soái ca Cao Minh Thiên Tùng của 10 năm về trước trường quốc tế tây úc đây!