Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…
Chương 65: Một đêm thức trắng
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… 4 giờ chiều ….nó lê được chân về quán, nhưng nhìn thấy nụ cười tươi rói của chị Mai Mai, tim nó thắt lại, nó không muốn để chị nhìn thấy nó thế này. Nó liền quay bước đi về nhà của chị Mai Mai, cũng có thể coi là nhà của nó vì nó ở cùng nhà với Mai Mai từ hồi còn nhỏ. Nó sắp phải xa chị Mai Mai rồi, nó không biết phải nói với chị như thế nào. Chắc chị cũng sẽ sốc lắm! Chị coi nó như em, tuần nào cũng dẫn nó đi ăn kem, đi mua sắm, còn thân thương gọi nó là “ maru “ nghĩa là tiểu tử trong tiếng nhật. Nó về nhà, một ngôi nhà đẹp và rộng rãi, thiết kế màu trắng là chủ đạo, xung quanh cơ man nào là cây cảnh, rồi hoa đẹp mắt. Bình thường về nhà thế này nó sẽ ăn trái cây, uống coca cola, thứ nước mà nó yêu thích, rồi nằm dài trên ghế xem phim tình cảm, bên bàn phòng khách lúc nào cũng có hộp giấy để nó rút ra lau nước mắt dài dài. Nhưng hôm nay chẳng cần xem phim tình cảm nó cũng đã khóc rồi, nó thở dài đi lên phòng, chui tọt vào đó rồi khóc một mình. Nó kéo rèm vào, không bật điện, để xung quanh tối om om. ………………Cho tới 7 giờ, nó mệt mỏi với tay lấy điện thoại, thấy đã hơn 7 giờ, chị Mai Mai chắc đang trên đường về rồi. Nó đứng lên, bước xuống nhà bếp, và lại nấu ăn như bình thường. Mai Mai về, mở cửa ra, nhìn thấy nó đang đứng nấu ăn, một cách im lặng thì lấy làm lạ, chạy tới thì thấy xung quanh bàn ăn bày la liệt những món mà Mai Mai thích:- Sao em nấu nhiều vậy Như? Chị hỏi Nó im lặng một hồi rồi đáp:- Bởi vì em chẳng biết bao lâu nữa mới lại được nấu ăn cho chị - Em nói cái gì mà ….ngốc vậy? Nước mắt nó lại ứa ra trên đôi mắt sưng lên vì khóc nhiều:- Em sẽ phải xa chị …vào ngày mai ….!- Em….em đang nói cái gì vậy hả? Em có điên không?- KHÔNG! EM KHÔNG ĐIÊN! ĐIỀU EM NÓI LÀ SỰ THẬT! Nó hét lên rồi khóc gào Mai Mai cũng khóc khi thấy nó như vậy, chị hỏi dồn:- Em …em nói cho chị biết với, nhìn em như vậy, chị không thể yên tâm được Chị nói câu đó bằng một giọng nói vô cùng dịu dàng làm nó tưởng chừng như mẹ nó về, nó được nghe giọng mẹ nó nói, nó nín khóc, kể hết chuyện cho Mai Mai nghe. Kết thúc câu chuyện là một không khí cực căng thẳng, nhìn thấy nó nước mắt tràn trề, chị Mai Mai khẽ cười hỏi:- Có phải em sợ bị cậu ta hành hạ? Nếu vậy chị sẽ đi cho hắn ta một trận! - Không, chị! Đừng! Nó kéo tay - Thì sao nào? Chẳng lẽ cậu ra đối xử với em như thế này mà em vẫn yêu được sao? - Không, nếu chị làm vậy, tiệm café sẽ phải san bằng đó! - Cái …cái gì? Tiệm café???- …..gật - Hừ, cái tên này! Sau khi ăn cơm tối xong, chị Mai Mai an ủi nó rồi lặng lẽ đi lên phòng ngủ, nó cầm lấy gối chạy theo chị. - Chị! Nó gọi khi chị Mai Mai vừa tắt đèn, chỉ bật đèn ngủ - Như, em chưa đi ngủ sao?- Tối nay, em muốn ….ngủ với chị! Dù gì cũng là …..tối cuối cùng - Con bé này, em nói gì mà ngốc vậy? Huhu, chị Mai Mai khóc- Chị ơi! Huhu, nó cũng khóc Thế là cả đêm hôm đó, hai người chỉ có khóc và khóc. Tới sáng thì mắt ai cũng như gấu trúc vì mất ngủ.
4 giờ chiều ….nó lê được chân về quán, nhưng nhìn thấy nụ cười tươi rói của chị Mai Mai, tim nó thắt lại, nó không muốn để chị nhìn thấy nó thế này. Nó liền quay bước đi về nhà của chị Mai Mai, cũng có thể coi là nhà của nó vì nó ở cùng nhà với Mai Mai từ hồi còn nhỏ.
Nó sắp phải xa chị Mai Mai rồi, nó không biết phải nói với chị như thế nào. Chắc chị cũng sẽ sốc lắm! Chị coi nó như em, tuần nào cũng dẫn nó đi ăn kem, đi mua sắm, còn thân thương gọi nó là “ maru “ nghĩa là tiểu tử trong tiếng nhật.
Nó về nhà, một ngôi nhà đẹp và rộng rãi, thiết kế màu trắng là chủ đạo, xung quanh cơ man nào là cây cảnh, rồi hoa đẹp mắt.
Bình thường về nhà thế này nó sẽ ăn trái cây, uống coca cola, thứ nước mà nó yêu thích, rồi nằm dài trên ghế xem phim tình cảm, bên bàn phòng khách lúc nào cũng có hộp giấy để nó rút ra lau nước mắt dài dài.
Nhưng hôm nay chẳng cần xem phim tình cảm nó cũng đã khóc rồi, nó thở dài đi lên phòng, chui tọt vào đó rồi khóc một mình. Nó kéo rèm vào, không bật điện, để xung quanh tối om om.
………
………
Cho tới 7 giờ, nó mệt mỏi với tay lấy điện thoại, thấy đã hơn 7 giờ, chị Mai Mai chắc đang trên đường về rồi. Nó đứng lên, bước xuống nhà bếp, và lại nấu ăn như bình thường.
Mai Mai về, mở cửa ra, nhìn thấy nó đang đứng nấu ăn, một cách im lặng thì lấy làm lạ, chạy tới thì thấy xung quanh bàn ăn bày la liệt những món mà Mai Mai thích:
- Sao em nấu nhiều vậy Như? Chị hỏi
Nó im lặng một hồi rồi đáp:
- Bởi vì em chẳng biết bao lâu nữa mới lại được nấu ăn cho chị
- Em nói cái gì mà ….ngốc vậy?
Nước mắt nó lại ứa ra trên đôi mắt sưng lên vì khóc nhiều:
- Em sẽ phải xa chị …vào ngày mai ….!
- Em….em đang nói cái gì vậy hả? Em có điên không?
- KHÔNG! EM KHÔNG ĐIÊN! ĐIỀU EM NÓI LÀ SỰ THẬT! Nó hét lên rồi khóc gào
Mai Mai cũng khóc khi thấy nó như vậy, chị hỏi dồn:
- Em …em nói cho chị biết với, nhìn em như vậy, chị không thể yên tâm được
Chị nói câu đó bằng một giọng nói vô cùng dịu dàng làm nó tưởng chừng như mẹ nó về, nó được nghe giọng mẹ nó nói, nó nín khóc, kể hết chuyện cho Mai Mai nghe.
Kết thúc câu chuyện là một không khí cực căng thẳng, nhìn thấy nó nước mắt tràn trề, chị Mai Mai khẽ cười hỏi:
- Có phải em sợ bị cậu ta hành hạ? Nếu vậy chị sẽ đi cho hắn ta một trận!
- Không, chị! Đừng! Nó kéo tay
- Thì sao nào? Chẳng lẽ cậu ra đối xử với em như thế này mà em vẫn yêu được sao?
- Không, nếu chị làm vậy, tiệm café sẽ phải san bằng đó!
- Cái …cái gì? Tiệm café???
- …..gật
- Hừ, cái tên này!
Sau khi ăn cơm tối xong, chị Mai Mai an ủi nó rồi lặng lẽ đi lên phòng ngủ, nó cầm lấy gối chạy theo chị.
- Chị! Nó gọi khi chị Mai Mai vừa tắt đèn, chỉ bật đèn ngủ
- Như, em chưa đi ngủ sao?
- Tối nay, em muốn ….ngủ với chị! Dù gì cũng là …..tối cuối cùng
- Con bé này, em nói gì mà ngốc vậy? Huhu, chị Mai Mai khóc
- Chị ơi! Huhu, nó cũng khóc
Thế là cả đêm hôm đó, hai người chỉ có khóc và khóc. Tới sáng thì mắt ai cũng như gấu trúc vì mất ngủ.
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… 4 giờ chiều ….nó lê được chân về quán, nhưng nhìn thấy nụ cười tươi rói của chị Mai Mai, tim nó thắt lại, nó không muốn để chị nhìn thấy nó thế này. Nó liền quay bước đi về nhà của chị Mai Mai, cũng có thể coi là nhà của nó vì nó ở cùng nhà với Mai Mai từ hồi còn nhỏ. Nó sắp phải xa chị Mai Mai rồi, nó không biết phải nói với chị như thế nào. Chắc chị cũng sẽ sốc lắm! Chị coi nó như em, tuần nào cũng dẫn nó đi ăn kem, đi mua sắm, còn thân thương gọi nó là “ maru “ nghĩa là tiểu tử trong tiếng nhật. Nó về nhà, một ngôi nhà đẹp và rộng rãi, thiết kế màu trắng là chủ đạo, xung quanh cơ man nào là cây cảnh, rồi hoa đẹp mắt. Bình thường về nhà thế này nó sẽ ăn trái cây, uống coca cola, thứ nước mà nó yêu thích, rồi nằm dài trên ghế xem phim tình cảm, bên bàn phòng khách lúc nào cũng có hộp giấy để nó rút ra lau nước mắt dài dài. Nhưng hôm nay chẳng cần xem phim tình cảm nó cũng đã khóc rồi, nó thở dài đi lên phòng, chui tọt vào đó rồi khóc một mình. Nó kéo rèm vào, không bật điện, để xung quanh tối om om. ………………Cho tới 7 giờ, nó mệt mỏi với tay lấy điện thoại, thấy đã hơn 7 giờ, chị Mai Mai chắc đang trên đường về rồi. Nó đứng lên, bước xuống nhà bếp, và lại nấu ăn như bình thường. Mai Mai về, mở cửa ra, nhìn thấy nó đang đứng nấu ăn, một cách im lặng thì lấy làm lạ, chạy tới thì thấy xung quanh bàn ăn bày la liệt những món mà Mai Mai thích:- Sao em nấu nhiều vậy Như? Chị hỏi Nó im lặng một hồi rồi đáp:- Bởi vì em chẳng biết bao lâu nữa mới lại được nấu ăn cho chị - Em nói cái gì mà ….ngốc vậy? Nước mắt nó lại ứa ra trên đôi mắt sưng lên vì khóc nhiều:- Em sẽ phải xa chị …vào ngày mai ….!- Em….em đang nói cái gì vậy hả? Em có điên không?- KHÔNG! EM KHÔNG ĐIÊN! ĐIỀU EM NÓI LÀ SỰ THẬT! Nó hét lên rồi khóc gào Mai Mai cũng khóc khi thấy nó như vậy, chị hỏi dồn:- Em …em nói cho chị biết với, nhìn em như vậy, chị không thể yên tâm được Chị nói câu đó bằng một giọng nói vô cùng dịu dàng làm nó tưởng chừng như mẹ nó về, nó được nghe giọng mẹ nó nói, nó nín khóc, kể hết chuyện cho Mai Mai nghe. Kết thúc câu chuyện là một không khí cực căng thẳng, nhìn thấy nó nước mắt tràn trề, chị Mai Mai khẽ cười hỏi:- Có phải em sợ bị cậu ta hành hạ? Nếu vậy chị sẽ đi cho hắn ta một trận! - Không, chị! Đừng! Nó kéo tay - Thì sao nào? Chẳng lẽ cậu ra đối xử với em như thế này mà em vẫn yêu được sao? - Không, nếu chị làm vậy, tiệm café sẽ phải san bằng đó! - Cái …cái gì? Tiệm café???- …..gật - Hừ, cái tên này! Sau khi ăn cơm tối xong, chị Mai Mai an ủi nó rồi lặng lẽ đi lên phòng ngủ, nó cầm lấy gối chạy theo chị. - Chị! Nó gọi khi chị Mai Mai vừa tắt đèn, chỉ bật đèn ngủ - Như, em chưa đi ngủ sao?- Tối nay, em muốn ….ngủ với chị! Dù gì cũng là …..tối cuối cùng - Con bé này, em nói gì mà ngốc vậy? Huhu, chị Mai Mai khóc- Chị ơi! Huhu, nó cũng khóc Thế là cả đêm hôm đó, hai người chỉ có khóc và khóc. Tới sáng thì mắt ai cũng như gấu trúc vì mất ngủ.