Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 73: Người yêu của hắn : Tịnh Nhi

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Nó quay bước đi ra, người sũng nước, đôi mắt đỏ hoe vì dính nước cay xè. - Thế nào? Không có nơi chứa chấp chứ gì? Hắn từ đâu bước tới, mỉm cười rồi xòe ô ra che cho nó, hắn nghiêng hết về phần nó, khiến chiếc áo phông mỏng của hắn thấm mưa ướt hết. Nó ngại ngùng đẩy chiếc ô về bên hắn: - Cậu đã đúng, xin lỗi, mình ….hic hic ……..mình …huhu, mình bị chị Mai Mai bỏ rơi rồi! - Lau hết nước mắt cho tôi! Hắn ra lệnh Nó nghe lời vội vàng lấy tay lên lau hết nước mắt. Lời nói của hắn như có ma lực, khiến nó như không thể không nghe theo. - Bây giờ thì về nhà! Hắn gằn giọng - Ừ ừ, nó gật đầu Rồi ngoan ngoãn ngồi lên xe của hắn, không gian im lặng bao trùm. Hắn mở lời:- Tôi chắc là cô có câu trả lời cho riêng mình rồi!- Ừm, nó gật đầu - Haizz, chỉ 2 năm thôi mà, mọi thứ sẽ lại theo trật tự! Hắn thở dài nhìn ra xa - ……..HẮT XÌ - Lạnh chứ? Hắn hỏi nó - Hả? Nó ngớ người rồi nghĩ: trong tình huống này mấy cái truyện ngôn tình thường là nhân vật nam đưa áo cho nhân vật nữ nè! Thật sự lãng mạn, hay là cậu ấy cũng thế nhỉ? Nó nghĩ vậy rồi đáp - Ừm, cũng hơi lạnh, nó thoáng đỏ mặt - Đáng đời! Hắn nói hai từ gọn lỏn Miệng nó búng không ra lời, cảm giác tưng hửng trào ngược lên. Điện thoại của hắn reo lên, hắn dừng xe. - Ui da, hắn đang đi xe nhanh đột ngột dừng làm đầu nó đập đầu vào mặt kính. Nó xoa đầu rồi ngó vào màn hình: em yêu? Thiên Tùng có người yêu rồi sao? Nó tròn mắt - Anh đây, có chuyện gì vậy? Hắn bắt máy - Alo, anh yêu à? Tối nay anh sang ăn tối với em nha! Em đợi anh đó - Ừ, được rồi, anh sẽ tới, hắn khẽ cười. - Dạ, vậy anh sang ngay nha! Em yêu anh - Ừ, anh cũng yêu em, tạm biệt - Tạm biệt anh!Hắn tắt màn hình, nó ngó hắn trơ trơ - Ai vậy? Nó tròn mắt hỏi - Tĩnh Nhi! Cô ấy là người yêu của tôi!- Tĩnh Nhi? Người yêu?- Sao?- Không, mình chỉ nghĩ là Khánh Linh …….- Linh có người khác rồi, cô ấy đã sang Đài Loan với Tống Nhậm Hàn, kết hôn với cô ấy năm ngoái. - Vậy à? - Ừ, sắp tới nhà rồi, cô nhanh thay đồ rồi xuống nói chuyện với tôi một lát - Ừ, nó gật đầu Ya ~ đã quá đi! Nó ngâm mình trong bồn nước nóng, mới dầm mưa về mà được ngâm bồn thì còn gì bằng. Sau hơn một tiếng, nó bước ra với bộ đồ ngủ doraemon siêu đáng yêu màu xanh nước biển, nó lau khô tóc rồi bước xuống nhà, trông không khác gì một cây nấm xanh đội rơm trên đầu. Nhìn mà cười. - Mình xin lỗi, mình tắm hơi lâu, nó nói với hắn Hắn tắt bỏ tivi rồi ra hiệu cho nó ngồi xuống. - Tĩnh Nhi gọi cho tôi bao nhiêu cuộc rồi cô biết không? Đồ chậm chạp - Nè! Cậu muốn nói chuyện, chỉ là chuyện này thôi sao? Nó nhăn nhó - Im miệng! Cô mà nói nữa thì thu dọn đồ ra khỏi nhà đi! Đây là nhà của tôi, tôi muốn nói gì chẳng được! Hắn nói lại - Dạ dạ, vậy cậu nói đi ạ, mình không dám nói nữa! Nó thay đổi hẳn giọng điệu nhưng trong lòng vẫn đang rủa thầm.

Nó quay bước đi ra, người sũng nước, đôi mắt đỏ hoe vì dính nước cay xè. 

- Thế nào? Không có nơi chứa chấp chứ gì? Hắn từ đâu bước tới, mỉm cười rồi xòe ô ra che cho nó, hắn nghiêng hết về phần nó, khiến chiếc áo phông mỏng của hắn thấm mưa ướt hết. 

Nó ngại ngùng đẩy chiếc ô về bên hắn: 

- Cậu đã đúng, xin lỗi, mình ….hic hic ……..mình …huhu, mình bị chị Mai Mai bỏ rơi rồi! 

- Lau hết nước mắt cho tôi! Hắn ra lệnh 

Nó nghe lời vội vàng lấy tay lên lau hết nước mắt. Lời nói của hắn như có ma lực, khiến nó như không thể không nghe theo. 

- Bây giờ thì về nhà! Hắn gằn giọng 

- Ừ ừ, nó gật đầu 

Rồi ngoan ngoãn ngồi lên xe của hắn, không gian im lặng bao trùm. Hắn mở lời:

- Tôi chắc là cô có câu trả lời cho riêng mình rồi!

- Ừm, nó gật đầu 

- Haizz, chỉ 2 năm thôi mà, mọi thứ sẽ lại theo trật tự! Hắn thở dài nhìn ra xa 

- ……..HẮT XÌ 

- Lạnh chứ? Hắn hỏi nó 

- Hả? Nó ngớ người rồi nghĩ: trong tình huống này mấy cái truyện ngôn tình thường là nhân vật nam đưa áo cho nhân vật nữ nè! Thật sự lãng mạn, hay là cậu ấy cũng thế nhỉ? Nó nghĩ vậy rồi đáp 

- Ừm, cũng hơi lạnh, nó thoáng đỏ mặt 

- Đáng đời! Hắn nói hai từ gọn lỏn 

Miệng nó búng không ra lời, cảm giác tưng hửng trào ngược lên. 

Điện thoại của hắn reo lên, hắn dừng xe. 

- Ui da, hắn đang đi xe nhanh đột ngột dừng làm đầu nó đập đầu vào mặt kính. 

Nó xoa đầu rồi ngó vào màn hình: em yêu? Thiên Tùng có người yêu rồi sao? Nó tròn mắt 

- Anh đây, có chuyện gì vậy? Hắn bắt máy 

- Alo, anh yêu à? Tối nay anh sang ăn tối với em nha! Em đợi anh đó 

- Ừ, được rồi, anh sẽ tới, hắn khẽ cười. 

- Dạ, vậy anh sang ngay nha! Em yêu anh 

- Ừ, anh cũng yêu em, tạm biệt 

- Tạm biệt anh!

Hắn tắt màn hình, nó ngó hắn trơ trơ 

- Ai vậy? Nó tròn mắt hỏi 

- Tĩnh Nhi! Cô ấy là người yêu của tôi!

- Tĩnh Nhi? Người yêu?

- Sao?

- Không, mình chỉ nghĩ là Khánh Linh …….

- Linh có người khác rồi, cô ấy đã sang Đài Loan với Tống Nhậm Hàn, kết hôn với cô ấy năm ngoái. 

- Vậy à? 

- Ừ, sắp tới nhà rồi, cô nhanh thay đồ rồi xuống nói chuyện với tôi một lát 

- Ừ, nó gật đầu 

Ya ~ đã quá đi! Nó ngâm mình trong bồn nước nóng, mới dầm mưa về mà được ngâm bồn thì còn gì bằng. Sau hơn một tiếng, nó bước ra với bộ đồ ngủ doraemon siêu đáng yêu màu xanh nước biển, nó lau khô tóc rồi bước xuống nhà, trông không khác gì một cây nấm xanh đội rơm trên đầu. Nhìn mà cười. 

- Mình xin lỗi, mình tắm hơi lâu, nó nói với hắn 

Hắn tắt bỏ tivi rồi ra hiệu cho nó ngồi xuống. 

- Tĩnh Nhi gọi cho tôi bao nhiêu cuộc rồi cô biết không? Đồ chậm chạp 

- Nè! Cậu muốn nói chuyện, chỉ là chuyện này thôi sao? Nó nhăn nhó 

- Im miệng! Cô mà nói nữa thì thu dọn đồ ra khỏi nhà đi! Đây là nhà của tôi, tôi muốn nói gì chẳng được! Hắn nói lại 

- Dạ dạ, vậy cậu nói đi ạ, mình không dám nói nữa! Nó thay đổi hẳn giọng điệu nhưng trong lòng vẫn đang rủa thầm.

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Nó quay bước đi ra, người sũng nước, đôi mắt đỏ hoe vì dính nước cay xè. - Thế nào? Không có nơi chứa chấp chứ gì? Hắn từ đâu bước tới, mỉm cười rồi xòe ô ra che cho nó, hắn nghiêng hết về phần nó, khiến chiếc áo phông mỏng của hắn thấm mưa ướt hết. Nó ngại ngùng đẩy chiếc ô về bên hắn: - Cậu đã đúng, xin lỗi, mình ….hic hic ……..mình …huhu, mình bị chị Mai Mai bỏ rơi rồi! - Lau hết nước mắt cho tôi! Hắn ra lệnh Nó nghe lời vội vàng lấy tay lên lau hết nước mắt. Lời nói của hắn như có ma lực, khiến nó như không thể không nghe theo. - Bây giờ thì về nhà! Hắn gằn giọng - Ừ ừ, nó gật đầu Rồi ngoan ngoãn ngồi lên xe của hắn, không gian im lặng bao trùm. Hắn mở lời:- Tôi chắc là cô có câu trả lời cho riêng mình rồi!- Ừm, nó gật đầu - Haizz, chỉ 2 năm thôi mà, mọi thứ sẽ lại theo trật tự! Hắn thở dài nhìn ra xa - ……..HẮT XÌ - Lạnh chứ? Hắn hỏi nó - Hả? Nó ngớ người rồi nghĩ: trong tình huống này mấy cái truyện ngôn tình thường là nhân vật nam đưa áo cho nhân vật nữ nè! Thật sự lãng mạn, hay là cậu ấy cũng thế nhỉ? Nó nghĩ vậy rồi đáp - Ừm, cũng hơi lạnh, nó thoáng đỏ mặt - Đáng đời! Hắn nói hai từ gọn lỏn Miệng nó búng không ra lời, cảm giác tưng hửng trào ngược lên. Điện thoại của hắn reo lên, hắn dừng xe. - Ui da, hắn đang đi xe nhanh đột ngột dừng làm đầu nó đập đầu vào mặt kính. Nó xoa đầu rồi ngó vào màn hình: em yêu? Thiên Tùng có người yêu rồi sao? Nó tròn mắt - Anh đây, có chuyện gì vậy? Hắn bắt máy - Alo, anh yêu à? Tối nay anh sang ăn tối với em nha! Em đợi anh đó - Ừ, được rồi, anh sẽ tới, hắn khẽ cười. - Dạ, vậy anh sang ngay nha! Em yêu anh - Ừ, anh cũng yêu em, tạm biệt - Tạm biệt anh!Hắn tắt màn hình, nó ngó hắn trơ trơ - Ai vậy? Nó tròn mắt hỏi - Tĩnh Nhi! Cô ấy là người yêu của tôi!- Tĩnh Nhi? Người yêu?- Sao?- Không, mình chỉ nghĩ là Khánh Linh …….- Linh có người khác rồi, cô ấy đã sang Đài Loan với Tống Nhậm Hàn, kết hôn với cô ấy năm ngoái. - Vậy à? - Ừ, sắp tới nhà rồi, cô nhanh thay đồ rồi xuống nói chuyện với tôi một lát - Ừ, nó gật đầu Ya ~ đã quá đi! Nó ngâm mình trong bồn nước nóng, mới dầm mưa về mà được ngâm bồn thì còn gì bằng. Sau hơn một tiếng, nó bước ra với bộ đồ ngủ doraemon siêu đáng yêu màu xanh nước biển, nó lau khô tóc rồi bước xuống nhà, trông không khác gì một cây nấm xanh đội rơm trên đầu. Nhìn mà cười. - Mình xin lỗi, mình tắm hơi lâu, nó nói với hắn Hắn tắt bỏ tivi rồi ra hiệu cho nó ngồi xuống. - Tĩnh Nhi gọi cho tôi bao nhiêu cuộc rồi cô biết không? Đồ chậm chạp - Nè! Cậu muốn nói chuyện, chỉ là chuyện này thôi sao? Nó nhăn nhó - Im miệng! Cô mà nói nữa thì thu dọn đồ ra khỏi nhà đi! Đây là nhà của tôi, tôi muốn nói gì chẳng được! Hắn nói lại - Dạ dạ, vậy cậu nói đi ạ, mình không dám nói nữa! Nó thay đổi hẳn giọng điệu nhưng trong lòng vẫn đang rủa thầm.

Chương 73: Người yêu của hắn : Tịnh Nhi