Tác giả:

Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…

Chương 90: Nam phụ xuất hiện

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Chú thỏ nhảy quanh chân của hắn:- Sao lại có con thỏ ở đây thế này? Hắn nói- Hả? Thỏ hả? Nó thốt lên rồi chạy ngay tới- Woa, đúng là một chú thỏ, xinh quá! Nó vui mừng bế chú thỏ lên tay, nựng nịu- Nó ở đâu chạy đến vậy? Nó hỏi hắn- Tôi không biết nhưng cô bỏ nó xuống đi, dơ lắm!- Cậu đúng thật là công tử chính hiệu, nhìn nó sạch như thế này cơ mà! Đúng không bé thỏ?Chú thỏ khẽ rung tai tỏ ý mừng theo lời nói của nó.- Cha, lông mịn thật, em thỏ này “ xịn “ ghê đó! Nó nói- Mindy! Mindy! Em chạy đi đâu rồi? Mindy!Bỗng nhiên có tiếng gọi làm nó khẽ ngửng đầu lên nhưng tay vẫn v**t v* con thỏ con.- A, đây rồi! Mindy! Em chạy đi đâu vậy? Làm anh tìm mãi! Chàng trai đó lên tiếng và chạy tới bên nó- Vậy ra bé thỏ này là của bạn à? Đây, bạn đỡ lấy đi!- Cảm ơn nha! Mình vừa quay đi mà nó đã chạy biến rồi! Nhóc thỏ này, cứ thích chạy nhảy lăng xăng, anh tìm em mệt lắm đó! Chàng trai mắng yêu chú thỏTrước mặt nó bây giờ là một chàng trai trẻ, thật sự rất đẹp trai với đôi mắt to tròn màu bạch kim, sống mũi cao thẳng đứng, làn da trắng bóc, đôi môi đỏ mọng nước cùng giọng nói truyền cảm ấm áp nghe muốn xiêu lòng, chỉ thích được nghe nói tiếp. Chàng cũng rất cao nha, cao hơn nó 2 cái đầu ( khoảng 1m85), bụng 6 mũi rõ ràng, ngực nở săn chắc, style ăn mặc chuẩn phong cách Hàn Quốc. Đã đẹp trai, cao ráo, body đẹp lại yêu động vật thế này, nàng nào mà chẳng mê chứ!Hắn đứng nhìn, quan sát nó xem nó có nhận ra điều gì không.Nhưng đợi một lúc chẳng thấy nó nói gì liền chủ động hỏi:- Cô không nhận ra đây là ai à?- Hả? Ai cơ? Nó hỏi, bạn trai này ấy hả? Không, không biết! Nó lắc đầu- Thử nhìn kĩ đi!Nghe lời hắn, nó ngước cao đầu lên nhìn chàng trai ấy và nhận ra rằng, khuôn mặt này trông rất quen, giống với ai đó mà ngày xưa nó từng gặp.Nhưng lỡ nó nói ra mà sai thì xấu hổ lắm, nên nó kéo tay hắn, đới chân lên ghé vào tai thì thầm:- Có phải cậu ấy là Khiêm không?Hắn nhìn nó gật đầu.- Ôi, là thật, Gia Khiêm! Nó nhảy cẫng lên, cười tít mắt lại- Ơ, cậu là …… Khiêm nhìn nó nói- Mình là Như nè!- Hả? Như thật sao? Gặp được cậu thật vui quá! Khiêm cũng nhảy lênHai người nắm tay nhau nhảy vòng vòng đến tức cười.- Cậu đẹp trai quá mức tưởng tượng rồi đó! Nó nói- Cậu cũng đẹp quá mức tưởng tượng đó! Khiêm nói- Hahahaha, và cả hai cùng cườiTiếp đó, ba người bọn họ kéo tay nhau vào một tiệm café đối diện, nói là cả 3 kéo cho oai chứ thật ra chỉ có nó với Khiêm là ra sức kéo hắn thôi, hắn không thích ở mấy nơi đông người nên phải chần chừ một lúc lâu mới bước vào.- Gia Khiêm! Nó gọi, cậu cho mình nựng Mindy một lát được chứ? Nó hỏi khi Khiêm đnag ôm trên tay chú thỏ có đôi mắt long lanh nhìn là trúng bùa yêu- Được thôi, em ấy cũng có vẻ quấn cậu lắm! Khiêm cười rồi đưa Mindy cho nó- Hihi, nó cười, dễ thương quá à! Cậu mua em ấy ở đâu vậy?- Ở bên nước ngoài đó! Mình nuôi em thỏ này khá lâu rồi nên yêu thương như người nhà cả- Ồ vậy sao? Nghe có vẻ vui quá! Nó không khỏi giấu nổi niềm vui sướng khi gặp lại người bạn cực tốt ngày xưaCả 3 cùng bước vào quán, ngồi cùng một bàn rồi cùng ngồi trò chuyện vui vẻ, hắn nói rất kiệm lời, chủ yếu là nó và Khiêm nói, hai người cùng ngồi ôn lại kỉ niệm xưa. Tới tận bây giờ Khiêm mới thổ lộ rằng, ngày xưa ngay từ ngày gặp đầu Khiêm đã thích nó và thích thầm nó mãi, hắn vừa nghe nói vậy liền suýt sặc café. Nó khẽ cười, chỉ là một nụ cười đơn thuần nhưng nó dường như đường nào đánh động vào trái tim Khiêm. Và cậu nhận ra rằng: cậu vẫn yêu nó, nó không hề hay biết rằng, 10 năm rồi, cậu vẫn đang chờ nó …… vẫn đơn phương. Cô bé ngốc này, 10 năm rồi em vẫn chẳng thể nào nhận ra tình cảm ở tôi!

Chú thỏ nhảy quanh chân của hắn:

- Sao lại có con thỏ ở đây thế này? Hắn nói

- Hả? Thỏ hả? Nó thốt lên rồi chạy ngay tới

- Woa, đúng là một chú thỏ, xinh quá! Nó vui mừng bế chú thỏ lên tay, nựng nịu

- Nó ở đâu chạy đến vậy? Nó hỏi hắn

- Tôi không biết nhưng cô bỏ nó xuống đi, dơ lắm!

- Cậu đúng thật là công tử chính hiệu, nhìn nó sạch như thế này cơ mà! Đúng không bé thỏ?

Chú thỏ khẽ rung tai tỏ ý mừng theo lời nói của nó.

- Cha, lông mịn thật, em thỏ này “ xịn “ ghê đó! Nó nói

- Mindy! Mindy! Em chạy đi đâu rồi? Mindy!

Bỗng nhiên có tiếng gọi làm nó khẽ ngửng đầu lên nhưng tay vẫn v**t v* con thỏ con.

- A, đây rồi! Mindy! Em chạy đi đâu vậy? Làm anh tìm mãi! Chàng trai đó lên tiếng và chạy tới bên nó

- Vậy ra bé thỏ này là của bạn à? Đây, bạn đỡ lấy đi!

- Cảm ơn nha! Mình vừa quay đi mà nó đã chạy biến rồi! Nhóc thỏ này, cứ thích chạy nhảy lăng xăng, anh tìm em mệt lắm đó! Chàng trai mắng yêu chú thỏ

Trước mặt nó bây giờ là một chàng trai trẻ, thật sự rất đẹp trai với đôi mắt to tròn màu bạch kim, sống mũi cao thẳng đứng, làn da trắng bóc, đôi môi đỏ mọng nước cùng giọng nói truyền cảm ấm áp nghe muốn xiêu lòng, chỉ thích được nghe nói tiếp. Chàng cũng rất cao nha, cao hơn nó 2 cái đầu ( khoảng 1m85), bụng 6 mũi rõ ràng, ngực nở săn chắc, style ăn mặc chuẩn phong cách Hàn Quốc. Đã đẹp trai, cao ráo, body đẹp lại yêu động vật thế này, nàng nào mà chẳng mê chứ!

Hắn đứng nhìn, quan sát nó xem nó có nhận ra điều gì không.Nhưng đợi một lúc chẳng thấy nó nói gì liền chủ động hỏi:

- Cô không nhận ra đây là ai à?

- Hả? Ai cơ? Nó hỏi, bạn trai này ấy hả? Không, không biết! Nó lắc đầu

- Thử nhìn kĩ đi!

Nghe lời hắn, nó ngước cao đầu lên nhìn chàng trai ấy và nhận ra rằng, khuôn mặt này trông rất quen, giống với ai đó mà ngày xưa nó từng gặp.

Nhưng lỡ nó nói ra mà sai thì xấu hổ lắm, nên nó kéo tay hắn, đới chân lên ghé vào tai thì thầm:

- Có phải cậu ấy là Khiêm không?

Hắn nhìn nó gật đầu.

- Ôi, là thật, Gia Khiêm! Nó nhảy cẫng lên, cười tít mắt lại

- Ơ, cậu là …… Khiêm nhìn nó nói

- Mình là Như nè!

- Hả? Như thật sao? Gặp được cậu thật vui quá! Khiêm cũng nhảy lên

Hai người nắm tay nhau nhảy vòng vòng đến tức cười.

- Cậu đẹp trai quá mức tưởng tượng rồi đó! Nó nói

- Cậu cũng đẹp quá mức tưởng tượng đó! Khiêm nói

- Hahahaha, và cả hai cùng cười

Tiếp đó, ba người bọn họ kéo tay nhau vào một tiệm café đối diện, nói là cả 3 kéo cho oai chứ thật ra chỉ có nó với Khiêm là ra sức kéo hắn thôi, hắn không thích ở mấy nơi đông người nên phải chần chừ một lúc lâu mới bước vào.

- Gia Khiêm! Nó gọi, cậu cho mình nựng Mindy một lát được chứ? Nó hỏi khi Khiêm đnag ôm trên tay chú thỏ có đôi mắt long lanh nhìn là trúng bùa yêu

- Được thôi, em ấy cũng có vẻ quấn cậu lắm! Khiêm cười rồi đưa Mindy cho nó

- Hihi, nó cười, dễ thương quá à! Cậu mua em ấy ở đâu vậy?

- Ở bên nước ngoài đó! Mình nuôi em thỏ này khá lâu rồi nên yêu thương như người nhà cả

- Ồ vậy sao? Nghe có vẻ vui quá! Nó không khỏi giấu nổi niềm vui sướng khi gặp lại người bạn cực tốt ngày xưa

Cả 3 cùng bước vào quán, ngồi cùng một bàn rồi cùng ngồi trò chuyện vui vẻ, hắn nói rất kiệm lời, chủ yếu là nó và Khiêm nói, hai người cùng ngồi ôn lại kỉ niệm xưa. Tới tận bây giờ Khiêm mới thổ lộ rằng, ngày xưa ngay từ ngày gặp đầu Khiêm đã thích nó và thích thầm nó mãi, hắn vừa nghe nói vậy liền suýt sặc café. Nó khẽ cười, chỉ là một nụ cười đơn thuần nhưng nó dường như đường nào đánh động vào trái tim Khiêm. Và cậu nhận ra rằng: cậu vẫn yêu nó, nó không hề hay biết rằng, 10 năm rồi, cậu vẫn đang chờ nó …… vẫn đơn phương. Cô bé ngốc này, 10 năm rồi em vẫn chẳng thể nào nhận ra tình cảm ở tôi!

Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Chú thỏ nhảy quanh chân của hắn:- Sao lại có con thỏ ở đây thế này? Hắn nói- Hả? Thỏ hả? Nó thốt lên rồi chạy ngay tới- Woa, đúng là một chú thỏ, xinh quá! Nó vui mừng bế chú thỏ lên tay, nựng nịu- Nó ở đâu chạy đến vậy? Nó hỏi hắn- Tôi không biết nhưng cô bỏ nó xuống đi, dơ lắm!- Cậu đúng thật là công tử chính hiệu, nhìn nó sạch như thế này cơ mà! Đúng không bé thỏ?Chú thỏ khẽ rung tai tỏ ý mừng theo lời nói của nó.- Cha, lông mịn thật, em thỏ này “ xịn “ ghê đó! Nó nói- Mindy! Mindy! Em chạy đi đâu rồi? Mindy!Bỗng nhiên có tiếng gọi làm nó khẽ ngửng đầu lên nhưng tay vẫn v**t v* con thỏ con.- A, đây rồi! Mindy! Em chạy đi đâu vậy? Làm anh tìm mãi! Chàng trai đó lên tiếng và chạy tới bên nó- Vậy ra bé thỏ này là của bạn à? Đây, bạn đỡ lấy đi!- Cảm ơn nha! Mình vừa quay đi mà nó đã chạy biến rồi! Nhóc thỏ này, cứ thích chạy nhảy lăng xăng, anh tìm em mệt lắm đó! Chàng trai mắng yêu chú thỏTrước mặt nó bây giờ là một chàng trai trẻ, thật sự rất đẹp trai với đôi mắt to tròn màu bạch kim, sống mũi cao thẳng đứng, làn da trắng bóc, đôi môi đỏ mọng nước cùng giọng nói truyền cảm ấm áp nghe muốn xiêu lòng, chỉ thích được nghe nói tiếp. Chàng cũng rất cao nha, cao hơn nó 2 cái đầu ( khoảng 1m85), bụng 6 mũi rõ ràng, ngực nở săn chắc, style ăn mặc chuẩn phong cách Hàn Quốc. Đã đẹp trai, cao ráo, body đẹp lại yêu động vật thế này, nàng nào mà chẳng mê chứ!Hắn đứng nhìn, quan sát nó xem nó có nhận ra điều gì không.Nhưng đợi một lúc chẳng thấy nó nói gì liền chủ động hỏi:- Cô không nhận ra đây là ai à?- Hả? Ai cơ? Nó hỏi, bạn trai này ấy hả? Không, không biết! Nó lắc đầu- Thử nhìn kĩ đi!Nghe lời hắn, nó ngước cao đầu lên nhìn chàng trai ấy và nhận ra rằng, khuôn mặt này trông rất quen, giống với ai đó mà ngày xưa nó từng gặp.Nhưng lỡ nó nói ra mà sai thì xấu hổ lắm, nên nó kéo tay hắn, đới chân lên ghé vào tai thì thầm:- Có phải cậu ấy là Khiêm không?Hắn nhìn nó gật đầu.- Ôi, là thật, Gia Khiêm! Nó nhảy cẫng lên, cười tít mắt lại- Ơ, cậu là …… Khiêm nhìn nó nói- Mình là Như nè!- Hả? Như thật sao? Gặp được cậu thật vui quá! Khiêm cũng nhảy lênHai người nắm tay nhau nhảy vòng vòng đến tức cười.- Cậu đẹp trai quá mức tưởng tượng rồi đó! Nó nói- Cậu cũng đẹp quá mức tưởng tượng đó! Khiêm nói- Hahahaha, và cả hai cùng cườiTiếp đó, ba người bọn họ kéo tay nhau vào một tiệm café đối diện, nói là cả 3 kéo cho oai chứ thật ra chỉ có nó với Khiêm là ra sức kéo hắn thôi, hắn không thích ở mấy nơi đông người nên phải chần chừ một lúc lâu mới bước vào.- Gia Khiêm! Nó gọi, cậu cho mình nựng Mindy một lát được chứ? Nó hỏi khi Khiêm đnag ôm trên tay chú thỏ có đôi mắt long lanh nhìn là trúng bùa yêu- Được thôi, em ấy cũng có vẻ quấn cậu lắm! Khiêm cười rồi đưa Mindy cho nó- Hihi, nó cười, dễ thương quá à! Cậu mua em ấy ở đâu vậy?- Ở bên nước ngoài đó! Mình nuôi em thỏ này khá lâu rồi nên yêu thương như người nhà cả- Ồ vậy sao? Nghe có vẻ vui quá! Nó không khỏi giấu nổi niềm vui sướng khi gặp lại người bạn cực tốt ngày xưaCả 3 cùng bước vào quán, ngồi cùng một bàn rồi cùng ngồi trò chuyện vui vẻ, hắn nói rất kiệm lời, chủ yếu là nó và Khiêm nói, hai người cùng ngồi ôn lại kỉ niệm xưa. Tới tận bây giờ Khiêm mới thổ lộ rằng, ngày xưa ngay từ ngày gặp đầu Khiêm đã thích nó và thích thầm nó mãi, hắn vừa nghe nói vậy liền suýt sặc café. Nó khẽ cười, chỉ là một nụ cười đơn thuần nhưng nó dường như đường nào đánh động vào trái tim Khiêm. Và cậu nhận ra rằng: cậu vẫn yêu nó, nó không hề hay biết rằng, 10 năm rồi, cậu vẫn đang chờ nó …… vẫn đơn phương. Cô bé ngốc này, 10 năm rồi em vẫn chẳng thể nào nhận ra tình cảm ở tôi!

Chương 90: Nam phụ xuất hiện