Nó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc…
Chương 101: Mơ
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Hắn nằm nghiêng mình trên chiếc giường êm ái, phải ngủ bù chứ, cả đêm qua đã thức canh một con sâu khóc nhè ngủ rồi, thế mà dưới nhà bếp kia, có một người đang hát, muốn ngăn bổn thiếu gia Cao này ngủ hay sao? Hắn bật dậy khỏi giường, mở cửa bước ra ngoài, hắn xắn tay áo lên, định dùng biện pháp mạnh với kẻ dám phá đám hắn nhưng đi được 3 bước, âm thanh ngọt ngào từ dưới nhà vọng lên khiến hắn phải dừng bước. Nó đang hát ở dưới nhà, giọng hát trong trẻo, thanh cao như những giọt pha lê mỏng manh bay vút lên như có cánh, cả cơ thể hắn mềm nhũn ra, hắn đứng dựa người vào tường để thưởng thức một bài nhạc tuyệt vời mà quên mất mục đích của mình. Từ nhỏ cho tới lớn, hắn đã từng nghe qua rất nhiều bài hát, nhưng đây là lần đầu tiên những câu hát ngọt ngào phát ra từ miệng của nó lại đánh mạnh vào trái tim băng giá của hắn như vậy, hắn thật sự rất hài lòng, ít ra thì người giúp việc cho hắn cũng có một tài lẻ đáng ngưỡng mộ. Hắn đi vào phòng, nhưng không đóng cửa, hắn cố tình để âm thanh có thể lọt vào phòng, nhẹ nhàng nằm xuống giường, hắn nhắm mắt lại một cách thư thái nhất, đôi mày cong thanh tú dãn ra, nhìn rất thoải mái. Hắn dần chìm vào giấc ngủ, mang theo những nốt nhạc thần tiên, đi tới một cánh đồng đầy hương hoa thơm ngọt, ở đằng xa, một cô gái đáng yêu mặc chiếc váy hồng giản dị đang đứng hát một bài hát êm dịu, làm hắn mỉm cười. Một bức tranh tuyệt đẹp hiện ra trong lời hát của cô gái ấy, khiến hắn phải dán mắt chẳng muốn rời. ……………….Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng kéo thêm chăn lên cho cơ thể của hắn, hắn hơi co người lại để có thêm nhiều hơi ấm từ chiếc chăn hơn. Trong giấc mơ, cô gái thiên thần ấy vẫn đang hát, đôi môi của hắn cong lên thành một nụ cười mỉm. Không hay biết rằng, có một người con gái đang đứng đơ người, thầm nghĩ: “ Một “ đại bàng máu lạnh “ mà cũng biết cười, không biết cậu ấy đã mơ thấy gì đây? Hẳn phải thú vị lắm! “ Rồi người con gái ấy lấy ra từ trong tạp dề chiếc máy điện thoại chụp lấy một bức ảnh lúc hắn đang cười rồi mủm mỉm bước ra ngoài, ánh mắt lấp lánh niềm thích thú từ tận đáy lòng
Hắn nằm nghiêng mình trên chiếc giường êm ái, phải ngủ bù chứ, cả đêm qua đã thức canh một con sâu khóc nhè ngủ rồi, thế mà dưới nhà bếp kia, có một người đang hát, muốn ngăn bổn thiếu gia Cao này ngủ hay sao?
Hắn bật dậy khỏi giường, mở cửa bước ra ngoài, hắn xắn tay áo lên, định dùng biện pháp mạnh với kẻ dám phá đám hắn nhưng đi được 3 bước, âm thanh ngọt ngào từ dưới nhà vọng lên khiến hắn phải dừng bước.
Nó đang hát ở dưới nhà, giọng hát trong trẻo, thanh cao như những giọt pha lê mỏng manh bay vút lên như có cánh, cả cơ thể hắn mềm nhũn ra, hắn đứng dựa người vào tường để thưởng thức một bài nhạc tuyệt vời mà quên mất mục đích của mình.
Từ nhỏ cho tới lớn, hắn đã từng nghe qua rất nhiều bài hát, nhưng đây là lần đầu tiên những câu hát ngọt ngào phát ra từ miệng của nó lại đánh mạnh vào trái tim băng giá của hắn như vậy, hắn thật sự rất hài lòng, ít ra thì người giúp việc cho hắn cũng có một tài lẻ đáng ngưỡng mộ.
Hắn đi vào phòng, nhưng không đóng cửa, hắn cố tình để âm thanh có thể lọt vào phòng, nhẹ nhàng nằm xuống giường, hắn nhắm mắt lại một cách thư thái nhất, đôi mày cong thanh tú dãn ra, nhìn rất thoải mái. Hắn dần chìm vào giấc ngủ, mang theo những nốt nhạc thần tiên, đi tới một cánh đồng đầy hương hoa thơm ngọt, ở đằng xa, một cô gái đáng yêu mặc chiếc váy hồng giản dị đang đứng hát một bài hát êm dịu, làm hắn mỉm cười.
Một bức tranh tuyệt đẹp hiện ra trong lời hát của cô gái ấy, khiến hắn phải dán mắt chẳng muốn rời.
……………….
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng kéo thêm chăn lên cho cơ thể của hắn, hắn hơi co người lại để có thêm nhiều hơi ấm từ chiếc chăn hơn.
Trong giấc mơ, cô gái thiên thần ấy vẫn đang hát, đôi môi của hắn cong lên thành một nụ cười mỉm.
Không hay biết rằng, có một người con gái đang đứng đơ người, thầm nghĩ:
“ Một “ đại bàng máu lạnh “ mà cũng biết cười, không biết cậu ấy đã mơ thấy gì đây? Hẳn phải thú vị lắm! “
Rồi người con gái ấy lấy ra từ trong tạp dề chiếc máy điện thoại chụp lấy một bức ảnh lúc hắn đang cười rồi mủm mỉm bước ra ngoài, ánh mắt lấp lánh niềm thích thú từ tận đáy lòng
Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc NghếchTác giả: Băng Lãnh HạNó: tên là Nguyễn Ngọc Ý Như, 13 tuổi, năm nay lên lớp 7 Gia đình nó trước kia sống rất hạnh phúc, nhưng sau một thảm họa, gia đình nó tiêu tan ( mình sẽ nói rõ hơn ở mấy chương sau nhé!) nó trở thành một cô gái không biết nói biết cười, lúc nào buồn hết, chứ không phải lạnh lùng đâu nha Bố mẹ nó bỏ nhau, mẹ nó đưa nó vào Sài Gòn sinh sống và làm việc cho một nhà cực kì giàu có, bà chủ ngôi nhà đã thu xếp cho mẹ con nó ở một căn phòng tầng 3 chừng 15 m2 Mẹ nó rất buồn khi thấy nó không vui vẻ như trước nữa, tối ngủ, mẹ nó ôm nó thật chặt, nó cứ khóc thút thít mà bảo mẹ rằng: mẹ ơi, một ngày nào đó, gia đình mình lại sống vui vẻ nhé! Mẹ nó cũng khóc: ừ Mẹ nó rất thương nó, nó không xứng đáng phải chịu đựng những điều nay, nhưng bà cũng không yên lòng khi giao nó cho bố nó - Sáng mai con sẽ đi học ở trường mới nhé! Mẹ đã đăng kí rồi - Vâng, nó thỏ thẻ - Con nhớ học cho tốt - Con nhớ rồi - Vậy thì ngủ đi Chương này hơi ngắn nha các bạn, từ chương sau mình sẽ viết thật dài cho các bạn đọc… Hắn nằm nghiêng mình trên chiếc giường êm ái, phải ngủ bù chứ, cả đêm qua đã thức canh một con sâu khóc nhè ngủ rồi, thế mà dưới nhà bếp kia, có một người đang hát, muốn ngăn bổn thiếu gia Cao này ngủ hay sao? Hắn bật dậy khỏi giường, mở cửa bước ra ngoài, hắn xắn tay áo lên, định dùng biện pháp mạnh với kẻ dám phá đám hắn nhưng đi được 3 bước, âm thanh ngọt ngào từ dưới nhà vọng lên khiến hắn phải dừng bước. Nó đang hát ở dưới nhà, giọng hát trong trẻo, thanh cao như những giọt pha lê mỏng manh bay vút lên như có cánh, cả cơ thể hắn mềm nhũn ra, hắn đứng dựa người vào tường để thưởng thức một bài nhạc tuyệt vời mà quên mất mục đích của mình. Từ nhỏ cho tới lớn, hắn đã từng nghe qua rất nhiều bài hát, nhưng đây là lần đầu tiên những câu hát ngọt ngào phát ra từ miệng của nó lại đánh mạnh vào trái tim băng giá của hắn như vậy, hắn thật sự rất hài lòng, ít ra thì người giúp việc cho hắn cũng có một tài lẻ đáng ngưỡng mộ. Hắn đi vào phòng, nhưng không đóng cửa, hắn cố tình để âm thanh có thể lọt vào phòng, nhẹ nhàng nằm xuống giường, hắn nhắm mắt lại một cách thư thái nhất, đôi mày cong thanh tú dãn ra, nhìn rất thoải mái. Hắn dần chìm vào giấc ngủ, mang theo những nốt nhạc thần tiên, đi tới một cánh đồng đầy hương hoa thơm ngọt, ở đằng xa, một cô gái đáng yêu mặc chiếc váy hồng giản dị đang đứng hát một bài hát êm dịu, làm hắn mỉm cười. Một bức tranh tuyệt đẹp hiện ra trong lời hát của cô gái ấy, khiến hắn phải dán mắt chẳng muốn rời. ……………….Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng kéo thêm chăn lên cho cơ thể của hắn, hắn hơi co người lại để có thêm nhiều hơi ấm từ chiếc chăn hơn. Trong giấc mơ, cô gái thiên thần ấy vẫn đang hát, đôi môi của hắn cong lên thành một nụ cười mỉm. Không hay biết rằng, có một người con gái đang đứng đơ người, thầm nghĩ: “ Một “ đại bàng máu lạnh “ mà cũng biết cười, không biết cậu ấy đã mơ thấy gì đây? Hẳn phải thú vị lắm! “ Rồi người con gái ấy lấy ra từ trong tạp dề chiếc máy điện thoại chụp lấy một bức ảnh lúc hắn đang cười rồi mủm mỉm bước ra ngoài, ánh mắt lấp lánh niềm thích thú từ tận đáy lòng