- Vũ Hà Nhật Mi (Selina) – nó năm nay 15 tuổi, với khuôn mặt baby, cute, thân hình lùn lùn ( nó có 1m60 thôi) nhưng tính tình trẻ con vô cùng, bướng bỉnh, nhưng lại rất hòa đồng, thích nghi môi trường mới rất nhanh…tuy nhiên, nó không có bạn lý do thì đành hạ hồi phân giải, thân thế là con của nhà Vũ Hà, nhà có công ti kinh doanh bất động sản nhưng không lớn. papa nuôi của nó là ông Hoàng Thanh Vân - Hoàng Thanh Vân – papa nuôi của nó và là papa ruột của hắn, hết sức yêu thương nó, là chủ gia tộc Hoàng Thanh, có công ti lớn nhất thế giới về mọi mặt, đặc biệt, đây là một gia tộc có tiếng trong hắc đạo lẫn bạch đạo, chuyên đào tạo sát thủ và buôn bán vũ khí. - Hoàng Thanh Phong (King)– hắn, đẹp trai khỏi nói, body thuộc hàng hiếm không thể nào chỉnh sửa (hắn những 1m89), năm nay 17 tuổi, sát thủ đứng nhất thế giới đêm, là bang chủ bang Black Dragon, đang chuẩn bị thành lập một công ty tại VN theo lời papa - Nguyễn Minh Vy: xinh xắn với khuôn mặt sắc sảo cùng body quyến rũ, thân cận của…
Chương 17
Nhỏ Khờ! Người Tôi Yêu Là EmTác giả: mimeow_13192001- Vũ Hà Nhật Mi (Selina) – nó năm nay 15 tuổi, với khuôn mặt baby, cute, thân hình lùn lùn ( nó có 1m60 thôi) nhưng tính tình trẻ con vô cùng, bướng bỉnh, nhưng lại rất hòa đồng, thích nghi môi trường mới rất nhanh…tuy nhiên, nó không có bạn lý do thì đành hạ hồi phân giải, thân thế là con của nhà Vũ Hà, nhà có công ti kinh doanh bất động sản nhưng không lớn. papa nuôi của nó là ông Hoàng Thanh Vân - Hoàng Thanh Vân – papa nuôi của nó và là papa ruột của hắn, hết sức yêu thương nó, là chủ gia tộc Hoàng Thanh, có công ti lớn nhất thế giới về mọi mặt, đặc biệt, đây là một gia tộc có tiếng trong hắc đạo lẫn bạch đạo, chuyên đào tạo sát thủ và buôn bán vũ khí. - Hoàng Thanh Phong (King)– hắn, đẹp trai khỏi nói, body thuộc hàng hiếm không thể nào chỉnh sửa (hắn những 1m89), năm nay 17 tuổi, sát thủ đứng nhất thế giới đêm, là bang chủ bang Black Dragon, đang chuẩn bị thành lập một công ty tại VN theo lời papa - Nguyễn Minh Vy: xinh xắn với khuôn mặt sắc sảo cùng body quyến rũ, thân cận của… Và kết quả cuối cùng chính là nó thắng và hắn thua. Hắn đành ngậm ngùi đi trả tiền, mặc dù số tiền chả đáng là bao, chỉ vài triệu thôi, nhưng làm hắn tức lộn ruột. Hai anh nó thì hả hê vì trước giờ toàn là họ thua nay lại có người trả thế. Ăn uống xong xuôi, bọn họ ngồi nghỉ một chút thì cũng đã gần bốn giờ. Nó lên tiếng:- Hai với ba về trước nhé, hôm nay chơi tới đây thôi, em và thiếu chủ còn có việc.- Vậy được, hai anh về trước em lo giữ sức khỏe. Chào thiếu chủ.- Um tạm biệt anh có gì em sẽ liên lạc nha- Ừ.Thế là hai anh nó ra về. Khuôn mặt có vẻ tiếc nuối nhưng thiệt ra là muốn nhảy tưng tưng, trốn việc cả ngày nay để đi theo nó, hôm nay được nó cấp lệnh về sớm quả là một kỳ tích. Mà dù sao nó cũng là người có trách nhiệm chắc hôm nay lại giao bài tập cho thiếu chủ rồi. nhìn mặt thiếu chủ ngơ ngác là biết chắc bài tập bất ngờ. Nhưng mà họ không có phận sự nên miễn xen vào, chỉ biết cầu may cho thiếu chủ thôi. Còn nói về thiếu chủ chuẩn bị đáng thương kia thì- Nè tôi với em có việc gì vậy?- Đi theo đi rồi biết.Thế là nó dẫn hắn đi. Chả biết từ đâu mà trước cổng công viên đậu một chiếc Ferrari màu đen bóng. Từ trong xe một người thanh niên bước ra đi lại phía nó. Nó thì bình thản kêu hắn rồi đi vào trong xe. Hắn cũng đi theo, trong đầu hiện ra một lô chấm hỏi. Người đàn ông kia lái xe đến trung tâm thành phố, dừng lại ở một lô đất trống. Anh ta bước xuống xe và mở cửa cho nó và hắn. Nó bước xuống xe, dáng vẻ khoan thai, hắn cũng theo đó mà xuống. Nhìn bãi đất trống rộng rãi, địa hình nhìn có vẻ khá tốt nhưng theo hắn biết thì đây là bãi đất trống mà trước giờ không ai thèm để tâm đến.- Em đưa tôi đến đây làm gì?- Đây là quà cho anh đó. Thế nào?- Cho tôi? để làm gì? Mà tôi nhớ mảnh đất này có ai thèm ngó tới đâu, sao em lại mua nó?- Haha là vì những người đó không có mắt. Mảnh đất này tôi mua nó tặng cho anh đương nhiên là để anh mở trụ sở cho công ty của anh rồi, chả lẽ mua để cho anh làm thêm một cái nhà.- Vậy cám...ơn...em.Nó chẳng buồn nhìn khuôn mặt đang đỏ lên của hắn, một tay đưa ra, người đàn ông kia hiểu ý liền đưa cho nó một sấp hồ sơ. Nó lật xem một chút rồi đưa cho hắn. Hắn hơi khó hiểu xen lẫn một chút bực vì trước giờ hắn có cảm ơn ai đâu, lần này như vậy mà nó còn chả thèm để í cơ.- Đây là hồ sơ về miếng đất này, tôi có nghe ba Vân nói anh biết thiết kế vậy tự thiết kế trụ sở cho riêng mình đi.- A ừ. Dược rồi.- D(i thôi.Nó nhìn lại miếng đất đó một lần nữa rồi bước đi, một tay đưa ra lấy chiếc chìa khóa xe do người đàn ông kia đưa. Hắn đi theo nó ra xe. Vào xe, hắn thấy khuôn mặt nó thay đổi khác ban nãy.- Nè nè, anh thấy miếng đất đó sao.- Cũng được- Tôi chọn cho anh mà, dự trù trong vòng một, hai năm nữa thì miếng đất đó sẽ quy hoạch, giá cả của miếng đất này cũng tăng lên, đây là miếng đất khá đắt địa, rất thuận lợi cho công ty sau này.- Sao em biết?- Haha kinh nghiệm thôi.- Giờ đi đâu?- Đi đi rồi biết, có thưởng thì phải có cái gì đó xứng đáng cho phần thưởng đó chứ.- Gì?- Yên tâm thực hành lại một số bài tôi đã giảng cho anh thôi.@Pé_cá cám ơn bạn ủng hộ truyện nha chương này tặng cho bạn á bạn tiếp sức cho Mi viết một mạch luôn.
Và kết quả cuối cùng chính là nó thắng và hắn thua. Hắn đành ngậm ngùi đi trả tiền, mặc dù số tiền chả đáng là bao, chỉ vài triệu thôi, nhưng làm hắn tức lộn ruột. Hai anh nó thì hả hê vì trước giờ toàn là họ thua nay lại có người trả thế. Ăn uống xong xuôi, bọn họ ngồi nghỉ một chút thì cũng đã gần bốn giờ. Nó lên tiếng:
- Hai với ba về trước nhé, hôm nay chơi tới đây thôi, em và thiếu chủ còn có việc.
- Vậy được, hai anh về trước em lo giữ sức khỏe. Chào thiếu chủ.
- Um tạm biệt anh có gì em sẽ liên lạc nha
- Ừ.
Thế là hai anh nó ra về. Khuôn mặt có vẻ tiếc nuối nhưng thiệt ra là muốn nhảy tưng tưng, trốn việc cả ngày nay để đi theo nó, hôm nay được nó cấp lệnh về sớm quả là một kỳ tích. Mà dù sao nó cũng là người có trách nhiệm chắc hôm nay lại giao bài tập cho thiếu chủ rồi. nhìn mặt thiếu chủ ngơ ngác là biết chắc bài tập bất ngờ. Nhưng mà họ không có phận sự nên miễn xen vào, chỉ biết cầu may cho thiếu chủ thôi. Còn nói về thiếu chủ chuẩn bị đáng thương kia thì
- Nè tôi với em có việc gì vậy?
- Đi theo đi rồi biết.
Thế là nó dẫn hắn đi. Chả biết từ đâu mà trước cổng công viên đậu một chiếc Ferrari màu đen bóng. Từ trong xe một người thanh niên bước ra đi lại phía nó. Nó thì bình thản kêu hắn rồi đi vào trong xe. Hắn cũng đi theo, trong đầu hiện ra một lô chấm hỏi. Người đàn ông kia lái xe đến trung tâm thành phố, dừng lại ở một lô đất trống. Anh ta bước xuống xe và mở cửa cho nó và hắn. Nó bước xuống xe, dáng vẻ khoan thai, hắn cũng theo đó mà xuống. Nhìn bãi đất trống rộng rãi, địa hình nhìn có vẻ khá tốt nhưng theo hắn biết thì đây là bãi đất trống mà trước giờ không ai thèm để tâm đến.
- Em đưa tôi đến đây làm gì?
- Đây là quà cho anh đó. Thế nào?
- Cho tôi? để làm gì? Mà tôi nhớ mảnh đất này có ai thèm ngó tới đâu, sao em lại mua nó?
- Haha là vì những người đó không có mắt. Mảnh đất này tôi mua nó tặng cho anh đương nhiên là để anh mở trụ sở cho công ty của anh rồi, chả lẽ mua để cho anh làm thêm một cái nhà.
- Vậy cám...ơn...em.
Nó chẳng buồn nhìn khuôn mặt đang đỏ lên của hắn, một tay đưa ra, người đàn ông kia hiểu ý liền đưa cho nó một sấp hồ sơ. Nó lật xem một chút rồi đưa cho hắn. Hắn hơi khó hiểu xen lẫn một chút bực vì trước giờ hắn có cảm ơn ai đâu, lần này như vậy mà nó còn chả thèm để í cơ.
- Đây là hồ sơ về miếng đất này, tôi có nghe ba Vân nói anh biết thiết kế vậy tự thiết kế trụ sở cho riêng mình đi.
- A ừ. Dược rồi.
- D(i thôi.
Nó nhìn lại miếng đất đó một lần nữa rồi bước đi, một tay đưa ra lấy chiếc chìa khóa xe do người đàn ông kia đưa. Hắn đi theo nó ra xe. Vào xe, hắn thấy khuôn mặt nó thay đổi khác ban nãy.
- Nè nè, anh thấy miếng đất đó sao.
- Cũng được
- Tôi chọn cho anh mà, dự trù trong vòng một, hai năm nữa thì miếng đất đó sẽ quy hoạch, giá cả của miếng đất này cũng tăng lên, đây là miếng đất khá đắt địa, rất thuận lợi cho công ty sau này.
- Sao em biết?
- Haha kinh nghiệm thôi.
- Giờ đi đâu?
- Đi đi rồi biết, có thưởng thì phải có cái gì đó xứng đáng cho phần thưởng đó chứ.
- Gì?
- Yên tâm thực hành lại một số bài tôi đã giảng cho anh thôi.
@Pé_cá cám ơn bạn ủng hộ truyện nha chương này tặng cho bạn á bạn tiếp sức cho Mi viết một mạch luôn.
Nhỏ Khờ! Người Tôi Yêu Là EmTác giả: mimeow_13192001- Vũ Hà Nhật Mi (Selina) – nó năm nay 15 tuổi, với khuôn mặt baby, cute, thân hình lùn lùn ( nó có 1m60 thôi) nhưng tính tình trẻ con vô cùng, bướng bỉnh, nhưng lại rất hòa đồng, thích nghi môi trường mới rất nhanh…tuy nhiên, nó không có bạn lý do thì đành hạ hồi phân giải, thân thế là con của nhà Vũ Hà, nhà có công ti kinh doanh bất động sản nhưng không lớn. papa nuôi của nó là ông Hoàng Thanh Vân - Hoàng Thanh Vân – papa nuôi của nó và là papa ruột của hắn, hết sức yêu thương nó, là chủ gia tộc Hoàng Thanh, có công ti lớn nhất thế giới về mọi mặt, đặc biệt, đây là một gia tộc có tiếng trong hắc đạo lẫn bạch đạo, chuyên đào tạo sát thủ và buôn bán vũ khí. - Hoàng Thanh Phong (King)– hắn, đẹp trai khỏi nói, body thuộc hàng hiếm không thể nào chỉnh sửa (hắn những 1m89), năm nay 17 tuổi, sát thủ đứng nhất thế giới đêm, là bang chủ bang Black Dragon, đang chuẩn bị thành lập một công ty tại VN theo lời papa - Nguyễn Minh Vy: xinh xắn với khuôn mặt sắc sảo cùng body quyến rũ, thân cận của… Và kết quả cuối cùng chính là nó thắng và hắn thua. Hắn đành ngậm ngùi đi trả tiền, mặc dù số tiền chả đáng là bao, chỉ vài triệu thôi, nhưng làm hắn tức lộn ruột. Hai anh nó thì hả hê vì trước giờ toàn là họ thua nay lại có người trả thế. Ăn uống xong xuôi, bọn họ ngồi nghỉ một chút thì cũng đã gần bốn giờ. Nó lên tiếng:- Hai với ba về trước nhé, hôm nay chơi tới đây thôi, em và thiếu chủ còn có việc.- Vậy được, hai anh về trước em lo giữ sức khỏe. Chào thiếu chủ.- Um tạm biệt anh có gì em sẽ liên lạc nha- Ừ.Thế là hai anh nó ra về. Khuôn mặt có vẻ tiếc nuối nhưng thiệt ra là muốn nhảy tưng tưng, trốn việc cả ngày nay để đi theo nó, hôm nay được nó cấp lệnh về sớm quả là một kỳ tích. Mà dù sao nó cũng là người có trách nhiệm chắc hôm nay lại giao bài tập cho thiếu chủ rồi. nhìn mặt thiếu chủ ngơ ngác là biết chắc bài tập bất ngờ. Nhưng mà họ không có phận sự nên miễn xen vào, chỉ biết cầu may cho thiếu chủ thôi. Còn nói về thiếu chủ chuẩn bị đáng thương kia thì- Nè tôi với em có việc gì vậy?- Đi theo đi rồi biết.Thế là nó dẫn hắn đi. Chả biết từ đâu mà trước cổng công viên đậu một chiếc Ferrari màu đen bóng. Từ trong xe một người thanh niên bước ra đi lại phía nó. Nó thì bình thản kêu hắn rồi đi vào trong xe. Hắn cũng đi theo, trong đầu hiện ra một lô chấm hỏi. Người đàn ông kia lái xe đến trung tâm thành phố, dừng lại ở một lô đất trống. Anh ta bước xuống xe và mở cửa cho nó và hắn. Nó bước xuống xe, dáng vẻ khoan thai, hắn cũng theo đó mà xuống. Nhìn bãi đất trống rộng rãi, địa hình nhìn có vẻ khá tốt nhưng theo hắn biết thì đây là bãi đất trống mà trước giờ không ai thèm để tâm đến.- Em đưa tôi đến đây làm gì?- Đây là quà cho anh đó. Thế nào?- Cho tôi? để làm gì? Mà tôi nhớ mảnh đất này có ai thèm ngó tới đâu, sao em lại mua nó?- Haha là vì những người đó không có mắt. Mảnh đất này tôi mua nó tặng cho anh đương nhiên là để anh mở trụ sở cho công ty của anh rồi, chả lẽ mua để cho anh làm thêm một cái nhà.- Vậy cám...ơn...em.Nó chẳng buồn nhìn khuôn mặt đang đỏ lên của hắn, một tay đưa ra, người đàn ông kia hiểu ý liền đưa cho nó một sấp hồ sơ. Nó lật xem một chút rồi đưa cho hắn. Hắn hơi khó hiểu xen lẫn một chút bực vì trước giờ hắn có cảm ơn ai đâu, lần này như vậy mà nó còn chả thèm để í cơ.- Đây là hồ sơ về miếng đất này, tôi có nghe ba Vân nói anh biết thiết kế vậy tự thiết kế trụ sở cho riêng mình đi.- A ừ. Dược rồi.- D(i thôi.Nó nhìn lại miếng đất đó một lần nữa rồi bước đi, một tay đưa ra lấy chiếc chìa khóa xe do người đàn ông kia đưa. Hắn đi theo nó ra xe. Vào xe, hắn thấy khuôn mặt nó thay đổi khác ban nãy.- Nè nè, anh thấy miếng đất đó sao.- Cũng được- Tôi chọn cho anh mà, dự trù trong vòng một, hai năm nữa thì miếng đất đó sẽ quy hoạch, giá cả của miếng đất này cũng tăng lên, đây là miếng đất khá đắt địa, rất thuận lợi cho công ty sau này.- Sao em biết?- Haha kinh nghiệm thôi.- Giờ đi đâu?- Đi đi rồi biết, có thưởng thì phải có cái gì đó xứng đáng cho phần thưởng đó chứ.- Gì?- Yên tâm thực hành lại một số bài tôi đã giảng cho anh thôi.@Pé_cá cám ơn bạn ủng hộ truyện nha chương này tặng cho bạn á bạn tiếp sức cho Mi viết một mạch luôn.