Tác giả:

Cố Hiên thay vội vàng chiếc áo sơ mi trắng để tới trường. nó như nhanh hơn trong mọi việc. xuống nhà chưa kịp chào mẹ nó, vội chạy đi, mẹ nó chỉ kịp nhìn nó với cái bóng vừa gầy vừa thấp (1m6). đánh xe ra gara, nó phóng vội Chiếc xe đi trên đường không cần biết có ai. Bỗng chuông điện thoại reo lên - Tới đây, đợi mị khoảng 3 phút nữa nhé. - Bà nhanh lên hộ tôi cái Bên kia đầu dây là bạn thân của nó: Linh. Nó lái xe như phóng nhanh hơn. Bỗng:’’ kíit…..roành’’. chiếc xe phanh gấp nhưng vẫn tông thẳng vào một chiếc ô tô khác. Mọi thứ xung quanh đều quay cuồng rồi nó ngất lịm đi. Chương 1: TA đang ở đâu? - Tiểu thư, người tỉnh rồi. chị làm em sợ quá, có biết là phu nhân rất lo cho tiểu thư không? - Mày nói gì thế linh? Hôm nay mày bị dở à? tự nhiên gọi tao là ‘’ tiểu…tiểu..’’ Chưa nói hết câu, nó cứng họng lại. nhìn xung quanh có vẻ không giống nhà nó. Tivi đâu? Tủ lạnh đâu? Gara đâu? Nghĩ rằng mình đang mơ, nó tự tát mình mấy cái. - Tiểu thư sao lại làm thế? Sao lại tự làm khổ mình thế…

Chương 18: Trống vắng

Lại Đây Hiên Hiên, Ta ThươngTác giả: Mạn HiênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngCố Hiên thay vội vàng chiếc áo sơ mi trắng để tới trường. nó như nhanh hơn trong mọi việc. xuống nhà chưa kịp chào mẹ nó, vội chạy đi, mẹ nó chỉ kịp nhìn nó với cái bóng vừa gầy vừa thấp (1m6). đánh xe ra gara, nó phóng vội Chiếc xe đi trên đường không cần biết có ai. Bỗng chuông điện thoại reo lên - Tới đây, đợi mị khoảng 3 phút nữa nhé. - Bà nhanh lên hộ tôi cái Bên kia đầu dây là bạn thân của nó: Linh. Nó lái xe như phóng nhanh hơn. Bỗng:’’ kíit…..roành’’. chiếc xe phanh gấp nhưng vẫn tông thẳng vào một chiếc ô tô khác. Mọi thứ xung quanh đều quay cuồng rồi nó ngất lịm đi. Chương 1: TA đang ở đâu? - Tiểu thư, người tỉnh rồi. chị làm em sợ quá, có biết là phu nhân rất lo cho tiểu thư không? - Mày nói gì thế linh? Hôm nay mày bị dở à? tự nhiên gọi tao là ‘’ tiểu…tiểu..’’ Chưa nói hết câu, nó cứng họng lại. nhìn xung quanh có vẻ không giống nhà nó. Tivi đâu? Tủ lạnh đâu? Gara đâu? Nghĩ rằng mình đang mơ, nó tự tát mình mấy cái. - Tiểu thư sao lại làm thế? Sao lại tự làm khổ mình thế… Buổi sáng thức giấc, nó tràn đầy sức sống. chạy quanh loanh khắp phủ nhị hoàng tử, nó đều thân thiện chào mọi người. còn hắn thì mặt bí xị ra- Ê, hôm nay huynh sao thế? Đến tháng à?- nó đùa giỡn- Đến tháng là gì? Mà ta chẳng quan tâm, ta chán.- Sao thế? Kể ta nghe đi- Phụ hoàng truyền chỉ xuống, bảo ta đi thị sát dân tình ở phía Tây ngoại ô. Vùng đó mới bị hạn hán. Xem ra lần này lại phải đi mấy hôm rồi- Thế sao? –mắt nó long lanh- Sao cô vui thế? Không muốn ta ở phủ hả?- Không không. Ta đâu có dám. Thị sát dân tình là rất tốt, nay mai có thể làm 1 vị quan liêm chính, biết thương dân yêu nước.- Hứ. nói như hát hay. Sao cô không làm quan văn nhỉ. Thôi mau vào thu dọn hành lý cho ta đi- Oke luôn- nó vui sướngNó cùng hắn chạy vào Tiêu viện( Phòng của nó và hắn). Thu dọn đồ xong, hắn ghé xuống, véo má nó một cái- Chả biết tại sao ta lại thích véo má cô đến thế?- What? Sao lại véo má ta. đau lắm đó- Ta thích đó- hắn vừa nói vừa đưa cả hai tay lên véo hai bên má nó- ứ ừ…- nó lắc đầu- nào đứng im nghe ta nói đây: ở phủ không được quậy phá nghe chưa? Không được gây sự nghe chưa? Không được đùa giỡn với nam nhi. Nếu hoàng hậu và công chúa có ức h**p thì phải nhịn, khi nào ta về ta sẽ tính sổ hộ cho. Nhớ nhé- biết rồi. cứ như sinh ly tử biệt không bằng. huynh nhớ giữu gìn sức khỏe nhé- à mà không được quên ta đo- hắn vừa chạy ra xe ngựa vừa nói vọng vàoxe ngựa vừa chạy, nó hướng mắt theo. Trong lòng có chút buồn ‘’ nhớ Tiêu Long sao? Còn lâu nhé. Mình làm sao có thể nhớ huynh ấy được chứ’’ ( có chút thay đổi xưng hô).Nhưng không, không những nhớ mà là cực kì nhớ. Nó lúc nào cũng muốn đối đầu với hắn nhưng giờ trong phủ chẳng ai dám cãi tay đôi với nó cả. nó cũng nhớ cảm giác được chăm sóc một cách tận tình từ một con người khác giới, nhớ cái ômBiết là rời xa nó thì nó sẽ nhàm chán nên hắn đã nhắc nhở Tiêu Hạo thường xuyên tới chơi với nó- tẩu tẩu à, người đừng buồn. hoàng huynh chỉ đi hơn 10 ngày thôi mà. Người đừng quá lo. Ta sẽ sai người hầu làm mấy trò hay ho cho người xem- thôi không cần đâu, ta có buồn gì, ta chỉ thấy không khỏe nên mới thế.- Vậy để ta gọi đại phu- Không cần làm phiền tới tứ hoàng tử như vậy, ta thật sự không sao cảHết cách tứ hoàng tử cũng chịu.

Buổi sáng thức giấc, nó tràn đầy sức sống. chạy quanh loanh khắp phủ nhị hoàng tử, nó đều thân thiện chào mọi người. còn hắn thì mặt bí xị ra

- Ê, hôm nay huynh sao thế? Đến tháng à?- nó đùa giỡn

- Đến tháng là gì? Mà ta chẳng quan tâm, ta chán.

- Sao thế? Kể ta nghe đi

- Phụ hoàng truyền chỉ xuống, bảo ta đi thị sát dân tình ở phía Tây ngoại ô. Vùng đó mới bị hạn hán. Xem ra lần này lại phải đi mấy hôm rồi

- Thế sao? –mắt nó long lanh

- Sao cô vui thế? Không muốn ta ở phủ hả?

- Không không. Ta đâu có dám. Thị sát dân tình là rất tốt, nay mai có thể làm 1 vị quan liêm chính, biết thương dân yêu nước.

- Hứ. nói như hát hay. Sao cô không làm quan văn nhỉ. Thôi mau vào thu dọn hành lý cho ta đi

- Oke luôn- nó vui sướng

Nó cùng hắn chạy vào Tiêu viện( Phòng của nó và hắn). Thu dọn đồ xong, hắn ghé xuống, véo má nó một cái

- Chả biết tại sao ta lại thích véo má cô đến thế?

- What? Sao lại véo má ta. đau lắm đó

- Ta thích đó- hắn vừa nói vừa đưa cả hai tay lên véo hai bên má nó

- ứ ừ…- nó lắc đầu

- nào đứng im nghe ta nói đây: ở phủ không được quậy phá nghe chưa? Không được gây sự nghe chưa? Không được đùa giỡn với nam nhi. Nếu hoàng hậu và công chúa có ức h**p thì phải nhịn, khi nào ta về ta sẽ tính sổ hộ cho. Nhớ nhé

- biết rồi. cứ như sinh ly tử biệt không bằng. huynh nhớ giữu gìn sức khỏe nhé

- à mà không được quên ta đo- hắn vừa chạy ra xe ngựa vừa nói vọng vào

xe ngựa vừa chạy, nó hướng mắt theo. Trong lòng có chút buồn ‘’ nhớ Tiêu Long sao? Còn lâu nhé. Mình làm sao có thể nhớ huynh ấy được chứ’’ ( có chút thay đổi xưng hô).

Nhưng không, không những nhớ mà là cực kì nhớ. Nó lúc nào cũng muốn đối đầu với hắn nhưng giờ trong phủ chẳng ai dám cãi tay đôi với nó cả. nó cũng nhớ cảm giác được chăm sóc một cách tận tình từ một con người khác giới, nhớ cái ôm

Biết là rời xa nó thì nó sẽ nhàm chán nên hắn đã nhắc nhở Tiêu Hạo thường xuyên tới chơi với nó

- tẩu tẩu à, người đừng buồn. hoàng huynh chỉ đi hơn 10 ngày thôi mà. Người đừng quá lo. Ta sẽ sai người hầu làm mấy trò hay ho cho người xem

- thôi không cần đâu, ta có buồn gì, ta chỉ thấy không khỏe nên mới thế.

- Vậy để ta gọi đại phu

- Không cần làm phiền tới tứ hoàng tử như vậy, ta thật sự không sao cả

Hết cách tứ hoàng tử cũng chịu.

Lại Đây Hiên Hiên, Ta ThươngTác giả: Mạn HiênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngCố Hiên thay vội vàng chiếc áo sơ mi trắng để tới trường. nó như nhanh hơn trong mọi việc. xuống nhà chưa kịp chào mẹ nó, vội chạy đi, mẹ nó chỉ kịp nhìn nó với cái bóng vừa gầy vừa thấp (1m6). đánh xe ra gara, nó phóng vội Chiếc xe đi trên đường không cần biết có ai. Bỗng chuông điện thoại reo lên - Tới đây, đợi mị khoảng 3 phút nữa nhé. - Bà nhanh lên hộ tôi cái Bên kia đầu dây là bạn thân của nó: Linh. Nó lái xe như phóng nhanh hơn. Bỗng:’’ kíit…..roành’’. chiếc xe phanh gấp nhưng vẫn tông thẳng vào một chiếc ô tô khác. Mọi thứ xung quanh đều quay cuồng rồi nó ngất lịm đi. Chương 1: TA đang ở đâu? - Tiểu thư, người tỉnh rồi. chị làm em sợ quá, có biết là phu nhân rất lo cho tiểu thư không? - Mày nói gì thế linh? Hôm nay mày bị dở à? tự nhiên gọi tao là ‘’ tiểu…tiểu..’’ Chưa nói hết câu, nó cứng họng lại. nhìn xung quanh có vẻ không giống nhà nó. Tivi đâu? Tủ lạnh đâu? Gara đâu? Nghĩ rằng mình đang mơ, nó tự tát mình mấy cái. - Tiểu thư sao lại làm thế? Sao lại tự làm khổ mình thế… Buổi sáng thức giấc, nó tràn đầy sức sống. chạy quanh loanh khắp phủ nhị hoàng tử, nó đều thân thiện chào mọi người. còn hắn thì mặt bí xị ra- Ê, hôm nay huynh sao thế? Đến tháng à?- nó đùa giỡn- Đến tháng là gì? Mà ta chẳng quan tâm, ta chán.- Sao thế? Kể ta nghe đi- Phụ hoàng truyền chỉ xuống, bảo ta đi thị sát dân tình ở phía Tây ngoại ô. Vùng đó mới bị hạn hán. Xem ra lần này lại phải đi mấy hôm rồi- Thế sao? –mắt nó long lanh- Sao cô vui thế? Không muốn ta ở phủ hả?- Không không. Ta đâu có dám. Thị sát dân tình là rất tốt, nay mai có thể làm 1 vị quan liêm chính, biết thương dân yêu nước.- Hứ. nói như hát hay. Sao cô không làm quan văn nhỉ. Thôi mau vào thu dọn hành lý cho ta đi- Oke luôn- nó vui sướngNó cùng hắn chạy vào Tiêu viện( Phòng của nó và hắn). Thu dọn đồ xong, hắn ghé xuống, véo má nó một cái- Chả biết tại sao ta lại thích véo má cô đến thế?- What? Sao lại véo má ta. đau lắm đó- Ta thích đó- hắn vừa nói vừa đưa cả hai tay lên véo hai bên má nó- ứ ừ…- nó lắc đầu- nào đứng im nghe ta nói đây: ở phủ không được quậy phá nghe chưa? Không được gây sự nghe chưa? Không được đùa giỡn với nam nhi. Nếu hoàng hậu và công chúa có ức h**p thì phải nhịn, khi nào ta về ta sẽ tính sổ hộ cho. Nhớ nhé- biết rồi. cứ như sinh ly tử biệt không bằng. huynh nhớ giữu gìn sức khỏe nhé- à mà không được quên ta đo- hắn vừa chạy ra xe ngựa vừa nói vọng vàoxe ngựa vừa chạy, nó hướng mắt theo. Trong lòng có chút buồn ‘’ nhớ Tiêu Long sao? Còn lâu nhé. Mình làm sao có thể nhớ huynh ấy được chứ’’ ( có chút thay đổi xưng hô).Nhưng không, không những nhớ mà là cực kì nhớ. Nó lúc nào cũng muốn đối đầu với hắn nhưng giờ trong phủ chẳng ai dám cãi tay đôi với nó cả. nó cũng nhớ cảm giác được chăm sóc một cách tận tình từ một con người khác giới, nhớ cái ômBiết là rời xa nó thì nó sẽ nhàm chán nên hắn đã nhắc nhở Tiêu Hạo thường xuyên tới chơi với nó- tẩu tẩu à, người đừng buồn. hoàng huynh chỉ đi hơn 10 ngày thôi mà. Người đừng quá lo. Ta sẽ sai người hầu làm mấy trò hay ho cho người xem- thôi không cần đâu, ta có buồn gì, ta chỉ thấy không khỏe nên mới thế.- Vậy để ta gọi đại phu- Không cần làm phiền tới tứ hoàng tử như vậy, ta thật sự không sao cảHết cách tứ hoàng tử cũng chịu.

Chương 18: Trống vắng