Tác giả:

Cố Hiên thay vội vàng chiếc áo sơ mi trắng để tới trường. nó như nhanh hơn trong mọi việc. xuống nhà chưa kịp chào mẹ nó, vội chạy đi, mẹ nó chỉ kịp nhìn nó với cái bóng vừa gầy vừa thấp (1m6). đánh xe ra gara, nó phóng vội Chiếc xe đi trên đường không cần biết có ai. Bỗng chuông điện thoại reo lên - Tới đây, đợi mị khoảng 3 phút nữa nhé. - Bà nhanh lên hộ tôi cái Bên kia đầu dây là bạn thân của nó: Linh. Nó lái xe như phóng nhanh hơn. Bỗng:’’ kíit…..roành’’. chiếc xe phanh gấp nhưng vẫn tông thẳng vào một chiếc ô tô khác. Mọi thứ xung quanh đều quay cuồng rồi nó ngất lịm đi. Chương 1: TA đang ở đâu? - Tiểu thư, người tỉnh rồi. chị làm em sợ quá, có biết là phu nhân rất lo cho tiểu thư không? - Mày nói gì thế linh? Hôm nay mày bị dở à? tự nhiên gọi tao là ‘’ tiểu…tiểu..’’ Chưa nói hết câu, nó cứng họng lại. nhìn xung quanh có vẻ không giống nhà nó. Tivi đâu? Tủ lạnh đâu? Gara đâu? Nghĩ rằng mình đang mơ, nó tự tát mình mấy cái. - Tiểu thư sao lại làm thế? Sao lại tự làm khổ mình thế…

Chương 22

Lại Đây Hiên Hiên, Ta ThươngTác giả: Mạn HiênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngCố Hiên thay vội vàng chiếc áo sơ mi trắng để tới trường. nó như nhanh hơn trong mọi việc. xuống nhà chưa kịp chào mẹ nó, vội chạy đi, mẹ nó chỉ kịp nhìn nó với cái bóng vừa gầy vừa thấp (1m6). đánh xe ra gara, nó phóng vội Chiếc xe đi trên đường không cần biết có ai. Bỗng chuông điện thoại reo lên - Tới đây, đợi mị khoảng 3 phút nữa nhé. - Bà nhanh lên hộ tôi cái Bên kia đầu dây là bạn thân của nó: Linh. Nó lái xe như phóng nhanh hơn. Bỗng:’’ kíit…..roành’’. chiếc xe phanh gấp nhưng vẫn tông thẳng vào một chiếc ô tô khác. Mọi thứ xung quanh đều quay cuồng rồi nó ngất lịm đi. Chương 1: TA đang ở đâu? - Tiểu thư, người tỉnh rồi. chị làm em sợ quá, có biết là phu nhân rất lo cho tiểu thư không? - Mày nói gì thế linh? Hôm nay mày bị dở à? tự nhiên gọi tao là ‘’ tiểu…tiểu..’’ Chưa nói hết câu, nó cứng họng lại. nhìn xung quanh có vẻ không giống nhà nó. Tivi đâu? Tủ lạnh đâu? Gara đâu? Nghĩ rằng mình đang mơ, nó tự tát mình mấy cái. - Tiểu thư sao lại làm thế? Sao lại tự làm khổ mình thế… Bách tính nơi đây lầm than vô độ, kẻ sống thì không có chỗ nương thân, không có thức ăn, người chết thì không có cỗ chôn thân, thật là khiến người triều đình như Tiêu Long khó xử. nay lại thêm 1 cái loa phát thanh tới, thì chắc hăn phải già đi mấy sợi tóc trắng.Nơi hắn ở chẳng cao sang gì, chỉ là ngôi nhà tranh, bên trong có đúng 1 bộ bàn ghế và 1 cái giường- Thế này thì ngủ kiểu gì đây?- nó gãi đầu- Đành ngủ cùng thôi chứ kiểu gì nữa.- Há? Huynh đừng có mà suy nghĩ đen tối nhé.- Yên tâm, ai thèm động vào muội chứ? Nhìn kìa, người thì thấp 1 mẩu, ngực mông đều không có. haizzz, nữ nhi bây giờ chẳng ai giống muội cả, thật khiến ta cứ tưởng mình có của quý.- Huynh…- Huynh gì hả? đúng là ta có sức quyến rũ mà, khiến cho thiên kim tiểu thư phải nhớ tới mức đi tìm, mà đi tìm còn không mang nha hoàn đi theo, nào bây giờ thì ai hầu hạ ta, ai nấu cơm đây?- Để lão nương làm hết.- Thôi thôi- hắn xua tay. – ăn được bữa cơm của muội chắc ta không lết được xác về phủ mất.- Thế thì huynh hầu hạ. ok?- Ô …?- Ô kê. Nghĩa là được không- Sao muội nói cái gì kỳ lạ vậy?- Muội tới thừ thời gian mà.- Thôi đừng hoang tưởng nữa, nghỉ ngơi điNói rồi hắn chỉnh lại giường, dọn dẹp và quét lại nhà. Nó thì ngồi khoanh chân lên giường. ‘’ chà chà, ai biết rằng nhị hoàng tử có thể cởi bỏ long bào mà dọn dẹp như dân thường chứ? Xem ra ta vớ phải cục vàng rồi, vừa đẹp trai lại vừa biết lo cho cuộc sống, cũng ưu tú lắm chứ. Haizz, lại phải giữ chồng rồi’’.Vừa dứt suy nghĩ, nó nghe thấy tiếng người- Chào nhị hoàng tử, không biết hạ quan có làm phiền ngài không?- Không sao, có chuyện gì mau bẩm báo- Chuyện là thế này… quan tri phủ ở trốn này biết nhị hoàng tử tới nên đã chuẩn bị 1 chút tiệc gọi là chào đón. Không biết tối nay người có rảnh để thức hay không?- Không cần khách sáo thế đâu, ta tới đây để cứu dân chứ không phải dự tiệc- Chỉ là một chút lòng thành của mấy hạ quan ở đây mong người hiểu cho- Thôi được rồi nhưng hoàng phi của ta…Viên quan nhìn nó, có chút e ngại.- Vậy kính mời luôn hoàng phi- Được, vậy không tiễn.Hắn quay lại, còn nó thì vẫn đang vểnh tai lên nghe lỏm.- Tối nay muội đi với ta nhé.- Sao? đi đâu- Thì chắc muội cũng nghe rồi, mấy viên quan ở đây muốn bày tỏ chút lòng thành nên ta không đi e là không hay lắm- Đi thì đi, đỡ phải nấu cơm

Bách tính nơi đây lầm than vô độ, kẻ sống thì không có chỗ nương thân, không có thức ăn, người chết thì không có cỗ chôn thân, thật là khiến người triều đình như Tiêu Long khó xử. nay lại thêm 1 cái loa phát thanh tới, thì chắc hăn phải già đi mấy sợi tóc trắng.

Nơi hắn ở chẳng cao sang gì, chỉ là ngôi nhà tranh, bên trong có đúng 1 bộ bàn ghế và 1 cái giường

- Thế này thì ngủ kiểu gì đây?- nó gãi đầu

- Đành ngủ cùng thôi chứ kiểu gì nữa.

- Há? Huynh đừng có mà suy nghĩ đen tối nhé.

- Yên tâm, ai thèm động vào muội chứ? Nhìn kìa, người thì thấp 1 mẩu, ngực mông đều không có. haizzz, nữ nhi bây giờ chẳng ai giống muội cả, thật khiến ta cứ tưởng mình có của quý.

- Huynh…

- Huynh gì hả? đúng là ta có sức quyến rũ mà, khiến cho thiên kim tiểu thư phải nhớ tới mức đi tìm, mà đi tìm còn không mang nha hoàn đi theo, nào bây giờ thì ai hầu hạ ta, ai nấu cơm đây?

- Để lão nương làm hết.

- Thôi thôi- hắn xua tay. – ăn được bữa cơm của muội chắc ta không lết được xác về phủ mất.

- Thế thì huynh hầu hạ. ok?

- Ô …?

- Ô kê. Nghĩa là được không

- Sao muội nói cái gì kỳ lạ vậy?

- Muội tới thừ thời gian mà.

- Thôi đừng hoang tưởng nữa, nghỉ ngơi đi

Nói rồi hắn chỉnh lại giường, dọn dẹp và quét lại nhà. Nó thì ngồi khoanh chân lên giường. ‘’ chà chà, ai biết rằng nhị hoàng tử có thể cởi bỏ long bào mà dọn dẹp như dân thường chứ? Xem ra ta vớ phải cục vàng rồi, vừa đẹp trai lại vừa biết lo cho cuộc sống, cũng ưu tú lắm chứ. Haizz, lại phải giữ chồng rồi’’.

Vừa dứt suy nghĩ, nó nghe thấy tiếng người

- Chào nhị hoàng tử, không biết hạ quan có làm phiền ngài không?

- Không sao, có chuyện gì mau bẩm báo

- Chuyện là thế này… quan tri phủ ở trốn này biết nhị hoàng tử tới nên đã chuẩn bị 1 chút tiệc gọi là chào đón. Không biết tối nay người có rảnh để thức hay không?

- Không cần khách sáo thế đâu, ta tới đây để cứu dân chứ không phải dự tiệc

- Chỉ là một chút lòng thành của mấy hạ quan ở đây mong người hiểu cho

- Thôi được rồi nhưng hoàng phi của ta…

Viên quan nhìn nó, có chút e ngại.

- Vậy kính mời luôn hoàng phi

- Được, vậy không tiễn.

Hắn quay lại, còn nó thì vẫn đang vểnh tai lên nghe lỏm.

- Tối nay muội đi với ta nhé.

- Sao? đi đâu

- Thì chắc muội cũng nghe rồi, mấy viên quan ở đây muốn bày tỏ chút lòng thành nên ta không đi e là không hay lắm

- Đi thì đi, đỡ phải nấu cơm

Lại Đây Hiên Hiên, Ta ThươngTác giả: Mạn HiênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngCố Hiên thay vội vàng chiếc áo sơ mi trắng để tới trường. nó như nhanh hơn trong mọi việc. xuống nhà chưa kịp chào mẹ nó, vội chạy đi, mẹ nó chỉ kịp nhìn nó với cái bóng vừa gầy vừa thấp (1m6). đánh xe ra gara, nó phóng vội Chiếc xe đi trên đường không cần biết có ai. Bỗng chuông điện thoại reo lên - Tới đây, đợi mị khoảng 3 phút nữa nhé. - Bà nhanh lên hộ tôi cái Bên kia đầu dây là bạn thân của nó: Linh. Nó lái xe như phóng nhanh hơn. Bỗng:’’ kíit…..roành’’. chiếc xe phanh gấp nhưng vẫn tông thẳng vào một chiếc ô tô khác. Mọi thứ xung quanh đều quay cuồng rồi nó ngất lịm đi. Chương 1: TA đang ở đâu? - Tiểu thư, người tỉnh rồi. chị làm em sợ quá, có biết là phu nhân rất lo cho tiểu thư không? - Mày nói gì thế linh? Hôm nay mày bị dở à? tự nhiên gọi tao là ‘’ tiểu…tiểu..’’ Chưa nói hết câu, nó cứng họng lại. nhìn xung quanh có vẻ không giống nhà nó. Tivi đâu? Tủ lạnh đâu? Gara đâu? Nghĩ rằng mình đang mơ, nó tự tát mình mấy cái. - Tiểu thư sao lại làm thế? Sao lại tự làm khổ mình thế… Bách tính nơi đây lầm than vô độ, kẻ sống thì không có chỗ nương thân, không có thức ăn, người chết thì không có cỗ chôn thân, thật là khiến người triều đình như Tiêu Long khó xử. nay lại thêm 1 cái loa phát thanh tới, thì chắc hăn phải già đi mấy sợi tóc trắng.Nơi hắn ở chẳng cao sang gì, chỉ là ngôi nhà tranh, bên trong có đúng 1 bộ bàn ghế và 1 cái giường- Thế này thì ngủ kiểu gì đây?- nó gãi đầu- Đành ngủ cùng thôi chứ kiểu gì nữa.- Há? Huynh đừng có mà suy nghĩ đen tối nhé.- Yên tâm, ai thèm động vào muội chứ? Nhìn kìa, người thì thấp 1 mẩu, ngực mông đều không có. haizzz, nữ nhi bây giờ chẳng ai giống muội cả, thật khiến ta cứ tưởng mình có của quý.- Huynh…- Huynh gì hả? đúng là ta có sức quyến rũ mà, khiến cho thiên kim tiểu thư phải nhớ tới mức đi tìm, mà đi tìm còn không mang nha hoàn đi theo, nào bây giờ thì ai hầu hạ ta, ai nấu cơm đây?- Để lão nương làm hết.- Thôi thôi- hắn xua tay. – ăn được bữa cơm của muội chắc ta không lết được xác về phủ mất.- Thế thì huynh hầu hạ. ok?- Ô …?- Ô kê. Nghĩa là được không- Sao muội nói cái gì kỳ lạ vậy?- Muội tới thừ thời gian mà.- Thôi đừng hoang tưởng nữa, nghỉ ngơi điNói rồi hắn chỉnh lại giường, dọn dẹp và quét lại nhà. Nó thì ngồi khoanh chân lên giường. ‘’ chà chà, ai biết rằng nhị hoàng tử có thể cởi bỏ long bào mà dọn dẹp như dân thường chứ? Xem ra ta vớ phải cục vàng rồi, vừa đẹp trai lại vừa biết lo cho cuộc sống, cũng ưu tú lắm chứ. Haizz, lại phải giữ chồng rồi’’.Vừa dứt suy nghĩ, nó nghe thấy tiếng người- Chào nhị hoàng tử, không biết hạ quan có làm phiền ngài không?- Không sao, có chuyện gì mau bẩm báo- Chuyện là thế này… quan tri phủ ở trốn này biết nhị hoàng tử tới nên đã chuẩn bị 1 chút tiệc gọi là chào đón. Không biết tối nay người có rảnh để thức hay không?- Không cần khách sáo thế đâu, ta tới đây để cứu dân chứ không phải dự tiệc- Chỉ là một chút lòng thành của mấy hạ quan ở đây mong người hiểu cho- Thôi được rồi nhưng hoàng phi của ta…Viên quan nhìn nó, có chút e ngại.- Vậy kính mời luôn hoàng phi- Được, vậy không tiễn.Hắn quay lại, còn nó thì vẫn đang vểnh tai lên nghe lỏm.- Tối nay muội đi với ta nhé.- Sao? đi đâu- Thì chắc muội cũng nghe rồi, mấy viên quan ở đây muốn bày tỏ chút lòng thành nên ta không đi e là không hay lắm- Đi thì đi, đỡ phải nấu cơm

Chương 22