Tác giả:

Anh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi…

Chương 3: Mua đồ

Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… Sau khi mẹ anh xuống phòng, nó rút tay mình khỏi tay anh, anh nhìn nó, nó cũng quay sang nhìn anh nói:Lần sau chỉ cần nhắc nhẹ thôi, ko cần phải thân mật thế đâu dù gì chúng ta cũng ko thân đến thế với cả dù có lấy lí do vợ chồng đi chăng nữa thì chúng ta cũng chỉ trên danh nghĩa mà thôi4 mắt vẫn nhìn nhau, anh nói như trêu cô:Ở lâu với nhau thì cũng sẽ có tình cảm thôi, cô chưa nghe câu " Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén " à? Nói xong anh lấy khăn bông lau tóc mình.Nó nhất thời cứng họng nhưng sau 2 phút đơ người nó nói với anh:Chúng ta sẽ li hôn nhanh thôi cần gì phải có thứ tình cảm " Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén " để làm gì?Anh đang đứng trước tủ đồ chọn vest cho mình nghe thấy câu nói của cô thì đi thẳng đến chỗ cô đứng trước mặt,cô:Dù có trên danh nghĩa thì cô cũng đừng nghĩ đến chuyện li hôn sớm như vậyCô nhìn thấy đôi mắt anh đang cau lại bất giác sợ hãi:Anh có quyền gì để đe tôi chứ. Cô đẩy anh ra, rồi đi qua anh khi cô chuẩn bị mở cửa ra khỏi phòng, anh bất chợt lên tiếng:Tôi là chồng em dù là trên danh nghĩa thì bây giờ vẫn có hiệu lực. Cô mở cửa đáp lại ko cần suy nghĩ nhiều:Anh cứ việc đe tôi cứ ko ngheNói rồi cô phi thẳng từ cầu thang xuống bàn ăn. Anh từ cửa nhìn cô đang tươi cười nói chuyện với Vú Lan ( người giúp việc) anh thay vội chiếc áo sơ mi rồi thanh thản xuống cầu thang. Lúc này nó đã ngồi trên bàn ăn, anh đi xuống định ngồi trên chiếc ghế cạnh nó nhưng đã bị cái tâm nó ngồi sụp xuống như có ý muốn trêu anh nói:Em muốn ngồi cạnh chị dâu em ăn sáng. Anh hích nhẹ ghế ra và nói: Đứng dậy đi anh muốn gọi cạnh vợ của anh. Anh cố tính nhấn mạnh chữ vợ nhưng thảo lại ko muốn, thấy thế ba cô ngồi đầu bạn nói:Vợ của anh con anh con muốn ngồi thì con phải nhường chứ.Mẹ của anh cũng lên tiếng:Đúng rồi, con sqng đấy ngồi với mẹ.Thảo đứng dậy lườm anh rồi đi đến ngồi cạnh mẹ cô.Anh ngồi xuống cạnh cô, cô nhìn anh rồi chuyển ánh mắt đi chỗ khác trong đầu thầm nghĩ " anh ta có ý gì??Mẹ anh nhìn cô nói:Thôi chúng ta ăn nhanh lên còn chuển bị đi nữaCô tươi cười trả lời:Vâng mẹ

Sau khi mẹ anh xuống phòng, nó rút tay mình khỏi tay anh, anh nhìn nó, nó cũng quay sang nhìn anh nói:

Lần sau chỉ cần nhắc nhẹ thôi, ko cần phải thân mật thế đâu dù gì chúng ta cũng ko thân đến thế với cả dù có lấy lí do vợ chồng đi chăng nữa thì chúng ta cũng chỉ trên danh nghĩa mà thôi

4 mắt vẫn nhìn nhau, anh nói như trêu cô:

Ở lâu với nhau thì cũng sẽ có tình cảm thôi, cô chưa nghe câu " Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén " à? Nói xong anh lấy khăn bông lau tóc mình.

Nó nhất thời cứng họng nhưng sau 2 phút đơ người nó nói với anh:

Chúng ta sẽ li hôn nhanh thôi cần gì phải có thứ tình cảm " Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén " để làm gì?

Anh đang đứng trước tủ đồ chọn vest cho mình nghe thấy câu nói của cô thì đi thẳng đến chỗ cô đứng trước mặt,cô:

Dù có trên danh nghĩa thì cô cũng đừng nghĩ đến chuyện li hôn sớm như vậy

Cô nhìn thấy đôi mắt anh đang cau lại bất giác sợ hãi:

Anh có quyền gì để đe tôi chứ. Cô đẩy anh ra, rồi đi qua anh khi cô chuẩn bị mở cửa ra khỏi phòng, anh bất chợt lên tiếng:

Tôi là chồng em dù là trên danh nghĩa thì bây giờ vẫn có hiệu lực. Cô mở cửa đáp lại ko cần suy nghĩ nhiều:

Anh cứ việc đe tôi cứ ko nghe

Nói rồi cô phi thẳng từ cầu thang xuống bàn ăn. Anh từ cửa nhìn cô đang tươi cười nói chuyện với Vú Lan ( người giúp việc) anh thay vội chiếc áo sơ mi rồi thanh thản xuống cầu thang. Lúc này nó đã ngồi trên bàn ăn, anh đi xuống định ngồi trên chiếc ghế cạnh nó nhưng đã bị cái tâm nó ngồi sụp xuống như có ý muốn trêu anh nói:

Em muốn ngồi cạnh chị dâu em ăn sáng. Anh hích nhẹ ghế ra và nói: Đứng dậy đi anh muốn gọi cạnh vợ của anh. Anh cố tính nhấn mạnh chữ vợ nhưng thảo lại ko muốn, thấy thế ba cô ngồi đầu bạn nói:

Vợ của anh con anh con muốn ngồi thì con phải nhường chứ.

Mẹ của anh cũng lên tiếng:

Đúng rồi, con sqng đấy ngồi với mẹ.

Thảo đứng dậy lườm anh rồi đi đến ngồi cạnh mẹ cô.

Anh ngồi xuống cạnh cô, cô nhìn anh rồi chuyển ánh mắt đi chỗ khác trong đầu thầm nghĩ " anh ta có ý gì??

Mẹ anh nhìn cô nói:

Thôi chúng ta ăn nhanh lên còn chuển bị đi nữa

Cô tươi cười trả lời:

Vâng mẹ

Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… Sau khi mẹ anh xuống phòng, nó rút tay mình khỏi tay anh, anh nhìn nó, nó cũng quay sang nhìn anh nói:Lần sau chỉ cần nhắc nhẹ thôi, ko cần phải thân mật thế đâu dù gì chúng ta cũng ko thân đến thế với cả dù có lấy lí do vợ chồng đi chăng nữa thì chúng ta cũng chỉ trên danh nghĩa mà thôi4 mắt vẫn nhìn nhau, anh nói như trêu cô:Ở lâu với nhau thì cũng sẽ có tình cảm thôi, cô chưa nghe câu " Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén " à? Nói xong anh lấy khăn bông lau tóc mình.Nó nhất thời cứng họng nhưng sau 2 phút đơ người nó nói với anh:Chúng ta sẽ li hôn nhanh thôi cần gì phải có thứ tình cảm " Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén " để làm gì?Anh đang đứng trước tủ đồ chọn vest cho mình nghe thấy câu nói của cô thì đi thẳng đến chỗ cô đứng trước mặt,cô:Dù có trên danh nghĩa thì cô cũng đừng nghĩ đến chuyện li hôn sớm như vậyCô nhìn thấy đôi mắt anh đang cau lại bất giác sợ hãi:Anh có quyền gì để đe tôi chứ. Cô đẩy anh ra, rồi đi qua anh khi cô chuẩn bị mở cửa ra khỏi phòng, anh bất chợt lên tiếng:Tôi là chồng em dù là trên danh nghĩa thì bây giờ vẫn có hiệu lực. Cô mở cửa đáp lại ko cần suy nghĩ nhiều:Anh cứ việc đe tôi cứ ko ngheNói rồi cô phi thẳng từ cầu thang xuống bàn ăn. Anh từ cửa nhìn cô đang tươi cười nói chuyện với Vú Lan ( người giúp việc) anh thay vội chiếc áo sơ mi rồi thanh thản xuống cầu thang. Lúc này nó đã ngồi trên bàn ăn, anh đi xuống định ngồi trên chiếc ghế cạnh nó nhưng đã bị cái tâm nó ngồi sụp xuống như có ý muốn trêu anh nói:Em muốn ngồi cạnh chị dâu em ăn sáng. Anh hích nhẹ ghế ra và nói: Đứng dậy đi anh muốn gọi cạnh vợ của anh. Anh cố tính nhấn mạnh chữ vợ nhưng thảo lại ko muốn, thấy thế ba cô ngồi đầu bạn nói:Vợ của anh con anh con muốn ngồi thì con phải nhường chứ.Mẹ của anh cũng lên tiếng:Đúng rồi, con sqng đấy ngồi với mẹ.Thảo đứng dậy lườm anh rồi đi đến ngồi cạnh mẹ cô.Anh ngồi xuống cạnh cô, cô nhìn anh rồi chuyển ánh mắt đi chỗ khác trong đầu thầm nghĩ " anh ta có ý gì??Mẹ anh nhìn cô nói:Thôi chúng ta ăn nhanh lên còn chuển bị đi nữaCô tươi cười trả lời:Vâng mẹ

Chương 3: Mua đồ