Anh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi…
Chương 21: Vô tình chạm mặt bạn gái cũ của anh
Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… Sau khi ăn trưa xong, anh mở cửa cho cô ngồi ghế sau rồi cùng ngồi vào. Cô thắc mắc hỏi:Ai lái xe?Anh nói:Để Kiệt dương lái.Vừa nói xong thì Kiệt dương cũng vào ngồi vào ghế lái. Xe chạy được 1 đoạn cô quay sang nói với anh:Từ mai anh ko cần phải đưa đón tôi đi làm mỗi ngày thế này đâu.Anh đang xem tài liệu ko quay mặt hỏi cô:Tại sao?Cô nói:Vì công việc của anh cũng bận mà tôi thì cũng ko muốn bị mọi người chú ý nhiều đến mình quá.Anh vẫn như nguyên dáng vẻ nói:Dù có bận đến đâu thì tôi vẫn có thể thu xếp lịch trình để đưa đón vợ mỗi ngày.Cô vội vàng nói:Ko phải là tôi bảo anh ko có trách nhiệm nhưng mà nếu cứ đưa đón kiểu này thì sẽ lộ thân phận mất.Anh nghe cô ko nó gì. Cô noói thêm cho anh yên tâm:Nếu vậy thì để anh đang lái xe chở tôi đi cũng được ko cần phải phiền tới anh.Anh ngẩng mặt véo nhẹ mũi cô nói:Là Kiệt dương.Kiệt dương lúc này cũng lên tiếng nói:Em dâu à, sao em lại ko nhớ tên anh chứ?Cô nói:Em xin lỗi mà nhưng bây giờ thì em đã nhớ tên anh rồi. Là Kiệt dương.Kiệt dương quay đầu lại cười với cô một cái rồi tiếp tục công việc lái xe của mình.Anh bất bình lên tiếng:Vợ tôi nhưng sao cậu lại cứ thân mật như thế nhỉ? Có phải chán sống rồi ko?Kiệt dương đáp:Vợ cậu thì ai có gan trời mới dám đụng còn lá gan mình bé lắm, ko dám đụng đến vợ cậu đâu.Nghỉ một lúc anh nói tiếp:Với cả có khi mình cũng chán sống rồi, tới bây giờ mà vẫn " cô đơn ".Cô nghe Dương nói thì trong đầu liền nghĩ đến cô bạn " Anh nhi " háo sắc của mình. Cô cười một cái rồi vạch ra những kế hoạch cho thời gian sắp tới
Sau khi ăn trưa xong, anh mở cửa cho cô ngồi ghế sau rồi cùng ngồi vào. Cô thắc mắc hỏi:
Ai lái xe?
Anh nói:
Để Kiệt dương lái.
Vừa nói xong thì Kiệt dương cũng vào ngồi vào ghế lái. Xe chạy được 1 đoạn cô quay sang nói với anh:
Từ mai anh ko cần phải đưa đón tôi đi làm mỗi ngày thế này đâu.
Anh đang xem tài liệu ko quay mặt hỏi cô:
Tại sao?
Cô nói:
Vì công việc của anh cũng bận mà tôi thì cũng ko muốn bị mọi người chú ý nhiều đến mình quá.
Anh vẫn như nguyên dáng vẻ nói:
Dù có bận đến đâu thì tôi vẫn có thể thu xếp lịch trình để đưa đón vợ mỗi ngày.
Cô vội vàng nói:
Ko phải là tôi bảo anh ko có trách nhiệm nhưng mà nếu cứ đưa đón kiểu này thì sẽ lộ thân phận mất.
Anh nghe cô ko nó gì. Cô noói thêm cho anh yên tâm:
Nếu vậy thì để anh đang lái xe chở tôi đi cũng được ko cần phải phiền tới anh.
Anh ngẩng mặt véo nhẹ mũi cô nói:
Là Kiệt dương.
Kiệt dương lúc này cũng lên tiếng nói:
Em dâu à, sao em lại ko nhớ tên anh chứ?
Cô nói:
Em xin lỗi mà nhưng bây giờ thì em đã nhớ tên anh rồi. Là Kiệt dương.
Kiệt dương quay đầu lại cười với cô một cái rồi tiếp tục công việc lái xe của mình.
Anh bất bình lên tiếng:
Vợ tôi nhưng sao cậu lại cứ thân mật như thế nhỉ? Có phải chán sống rồi ko?
Kiệt dương đáp:
Vợ cậu thì ai có gan trời mới dám đụng còn lá gan mình bé lắm, ko dám đụng đến vợ cậu đâu.
Nghỉ một lúc anh nói tiếp:
Với cả có khi mình cũng chán sống rồi, tới bây giờ mà vẫn " cô đơn ".
Cô nghe Dương nói thì trong đầu liền nghĩ đến cô bạn " Anh nhi " háo sắc của mình. Cô cười một cái rồi vạch ra những kế hoạch cho thời gian sắp tới
Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… Sau khi ăn trưa xong, anh mở cửa cho cô ngồi ghế sau rồi cùng ngồi vào. Cô thắc mắc hỏi:Ai lái xe?Anh nói:Để Kiệt dương lái.Vừa nói xong thì Kiệt dương cũng vào ngồi vào ghế lái. Xe chạy được 1 đoạn cô quay sang nói với anh:Từ mai anh ko cần phải đưa đón tôi đi làm mỗi ngày thế này đâu.Anh đang xem tài liệu ko quay mặt hỏi cô:Tại sao?Cô nói:Vì công việc của anh cũng bận mà tôi thì cũng ko muốn bị mọi người chú ý nhiều đến mình quá.Anh vẫn như nguyên dáng vẻ nói:Dù có bận đến đâu thì tôi vẫn có thể thu xếp lịch trình để đưa đón vợ mỗi ngày.Cô vội vàng nói:Ko phải là tôi bảo anh ko có trách nhiệm nhưng mà nếu cứ đưa đón kiểu này thì sẽ lộ thân phận mất.Anh nghe cô ko nó gì. Cô noói thêm cho anh yên tâm:Nếu vậy thì để anh đang lái xe chở tôi đi cũng được ko cần phải phiền tới anh.Anh ngẩng mặt véo nhẹ mũi cô nói:Là Kiệt dương.Kiệt dương lúc này cũng lên tiếng nói:Em dâu à, sao em lại ko nhớ tên anh chứ?Cô nói:Em xin lỗi mà nhưng bây giờ thì em đã nhớ tên anh rồi. Là Kiệt dương.Kiệt dương quay đầu lại cười với cô một cái rồi tiếp tục công việc lái xe của mình.Anh bất bình lên tiếng:Vợ tôi nhưng sao cậu lại cứ thân mật như thế nhỉ? Có phải chán sống rồi ko?Kiệt dương đáp:Vợ cậu thì ai có gan trời mới dám đụng còn lá gan mình bé lắm, ko dám đụng đến vợ cậu đâu.Nghỉ một lúc anh nói tiếp:Với cả có khi mình cũng chán sống rồi, tới bây giờ mà vẫn " cô đơn ".Cô nghe Dương nói thì trong đầu liền nghĩ đến cô bạn " Anh nhi " háo sắc của mình. Cô cười một cái rồi vạch ra những kế hoạch cho thời gian sắp tới