Tác giả:

Anh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi…

Chương 31: Sự lo lắng của anh

Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… Anh kéo cô lên phòng rồi ko nói một lời nào. Cô ngồi trên giường nhìn anh đang đóng tết cả cửa sổ. Anh ko nói một lời đi ra khỏi phòng. Sau 10 phút anh lên phòng trên tay phải cầm bát cháo, tay trái cầm cốc sữa đặt lên chiếc tủ đầu giừơng của cô. Anh ko đút cho cô ăn nữa mà để đâấy rồi đi đến chiếcơ ghế sofa ngồi và lấy đống tài liệu đã được anh để đấy từ bao giờ tiếp tục xem. Cô nhìn bát cháo rềi nhìn anh đang ko liếc cô một cái. Cô định xuống giừơng thì anh nói: Ngồi yên đấy. Ngừng 5 giây anh nói tiếp: Và aân cháo đi. Cô biết anh lại hay giận như lúc trước nên đành phải nghe lời. Cô vừa ăn vừa nhìn anh. Anh thì tiếp tục làm. Cô cuếi cùng ko chịu được lên tiếng: Chỉ là sốt nhẹ thôi? Sao anh phải giận tôi những chuyện nhỏ nhặt thế làm gì?? Anh lặng im. Cô tiếp tục nói với sự tức giận đang lên lỏi trong lòng: Anh thật là người chấp vặt mà. Anh gập tài liệu xuống đi đến trước mặt cô khiến thì cháo trong miệng cô trở nên khó nuốt. Cô cố gắng nuốt và kêu cái " ực " một tiếng. Anh nói: Em ko muốn tôi trở nên chấp vặt thì tại sao em lại ốm chứ. Em ko biết lo cho sức khỏe của mình mà còn nói sết nhẹ để bênh cho cái lý do đấy sao. Em sốt cũng ko biết, sức khỏe của mình cũng ko lo đc. Ăn thì cũng ko chú ý tới. Ai nhắc thì ăn đúng bữa ai ko nhắc thì thôi bỏ luôn bữa. Em cũng chẳng quan tâm đến sức khỏe của mình mà bảo tôi ko lo được sao? Cô ngẩng mặt nhìn anh. Ánh mắt của anh toàn là thất vọng nên cô cũng cảm thấy mình sai. Cô nói: Bây giờ tôi sẽ chũ ý đếm sức khỏe. Anh ko cần phải giận nữa đâu. Anh thở dài một tiếng rồi lấy miếng cao dán hạ sốt trong tủ thay vào cái miếng hạ sốt trên trán cô. Anh ngồi nhìn cô, cô cũng nhìn anh. Anh hỏi: Em làm gì ở phòng Tâm? Cô cúi mặt như đứa trẻ có lỗi nói: Xem phim.Anh hỏi: Của Park bo gum Cô gật đầu. Anh lại thở dài. Cô ngẳng mặt nhìn abh. Anh quay mặt nhìn ra chỗ khác. Ngồi một lúc lặng thịnh. Anh quay sang đỡ cô nằm xuống nói: Em ngủ sớm đi. Cô nói: Nhưng tôi chưa buồn ngủ.Anh nói: Em thì có bao giờ buồn ngủ đâu. Cô lại cố nói: Có mà. Anh dừng lại nhìn cô. Cô hiểu được ánh mắt của anh đang dọa cô lên cũng nằm ngoan ngoãn xuống giừơng. Anh lại tiếp tục xử lý đống

Anh kéo cô lên phòng rồi ko nói một lời nào. Cô ngồi trên giường nhìn anh đang đóng tết cả cửa sổ. Anh ko nói một lời đi ra khỏi phòng. Sau 10 phút anh lên phòng trên tay phải cầm bát cháo, tay trái cầm cốc sữa đặt lên chiếc tủ đầu giừơng của cô. Anh ko đút cho cô ăn nữa mà để đâấy rồi đi đến chiếcơ ghế sofa ngồi và lấy đống tài liệu đã được anh để đấy từ bao giờ tiếp tục xem. Cô nhìn bát cháo rềi nhìn anh đang ko liếc cô một cái. Cô định xuống giừơng thì anh nói: 

Ngồi yên đấy. 

Ngừng 5 giây anh nói tiếp: 

Và aân cháo đi. 

Cô biết anh lại hay giận như lúc trước nên đành phải nghe lời. Cô vừa ăn vừa nhìn anh. Anh thì tiếp tục làm. Cô cuếi cùng ko chịu được lên tiếng: 

Chỉ là sốt nhẹ thôi? Sao anh phải giận tôi những chuyện nhỏ nhặt thế làm gì?? 

Anh lặng im. 

Cô tiếp tục nói với sự tức giận đang lên lỏi trong lòng: 

Anh thật là người chấp vặt mà. 

Anh gập tài liệu xuống đi đến trước mặt cô khiến thì cháo trong miệng cô trở nên khó nuốt. Cô cố gắng nuốt và kêu cái " ực " một tiếng. Anh nói: 

Em ko muốn tôi trở nên chấp vặt thì tại sao em lại ốm chứ. Em ko biết lo cho sức khỏe của mình mà còn nói sết nhẹ để bênh cho cái lý do đấy sao. Em sốt cũng ko biết, sức khỏe của mình cũng ko lo đc. Ăn thì cũng ko chú ý tới. Ai nhắc thì ăn đúng bữa ai ko nhắc thì thôi bỏ luôn bữa. Em cũng chẳng quan tâm đến sức khỏe của mình mà bảo tôi ko lo được sao? 

Cô ngẩng mặt nhìn anh. Ánh mắt của anh toàn là thất vọng nên cô cũng cảm thấy mình sai. Cô nói: 

Bây giờ tôi sẽ chũ ý đếm sức khỏe. Anh ko cần phải giận nữa đâu. 

Anh thở dài một tiếng rồi lấy miếng cao dán hạ sốt trong tủ thay vào cái miếng hạ sốt trên trán cô. Anh ngồi nhìn cô, cô cũng nhìn anh. Anh hỏi: 

Em làm gì ở phòng Tâm? 

Cô cúi mặt như đứa trẻ có lỗi nói: 

Xem phim.

Anh hỏi: 

Của Park bo gum 

Cô gật đầu. 

Anh lại thở dài. Cô ngẳng mặt nhìn abh. Anh quay mặt nhìn ra chỗ khác. Ngồi một lúc lặng thịnh. Anh quay sang đỡ cô nằm xuống nói: 

Em ngủ sớm đi. 

Cô nói: 

Nhưng tôi chưa buồn ngủ.

Anh nói: 

Em thì có bao giờ buồn ngủ đâu. 

Cô lại cố nói: 

Có mà. 

Anh dừng lại nhìn cô. Cô hiểu được ánh mắt của anh đang dọa cô lên cũng nằm ngoan ngoãn xuống giừơng. Anh lại tiếp tục xử lý đống

Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… Anh kéo cô lên phòng rồi ko nói một lời nào. Cô ngồi trên giường nhìn anh đang đóng tết cả cửa sổ. Anh ko nói một lời đi ra khỏi phòng. Sau 10 phút anh lên phòng trên tay phải cầm bát cháo, tay trái cầm cốc sữa đặt lên chiếc tủ đầu giừơng của cô. Anh ko đút cho cô ăn nữa mà để đâấy rồi đi đến chiếcơ ghế sofa ngồi và lấy đống tài liệu đã được anh để đấy từ bao giờ tiếp tục xem. Cô nhìn bát cháo rềi nhìn anh đang ko liếc cô một cái. Cô định xuống giừơng thì anh nói: Ngồi yên đấy. Ngừng 5 giây anh nói tiếp: Và aân cháo đi. Cô biết anh lại hay giận như lúc trước nên đành phải nghe lời. Cô vừa ăn vừa nhìn anh. Anh thì tiếp tục làm. Cô cuếi cùng ko chịu được lên tiếng: Chỉ là sốt nhẹ thôi? Sao anh phải giận tôi những chuyện nhỏ nhặt thế làm gì?? Anh lặng im. Cô tiếp tục nói với sự tức giận đang lên lỏi trong lòng: Anh thật là người chấp vặt mà. Anh gập tài liệu xuống đi đến trước mặt cô khiến thì cháo trong miệng cô trở nên khó nuốt. Cô cố gắng nuốt và kêu cái " ực " một tiếng. Anh nói: Em ko muốn tôi trở nên chấp vặt thì tại sao em lại ốm chứ. Em ko biết lo cho sức khỏe của mình mà còn nói sết nhẹ để bênh cho cái lý do đấy sao. Em sốt cũng ko biết, sức khỏe của mình cũng ko lo đc. Ăn thì cũng ko chú ý tới. Ai nhắc thì ăn đúng bữa ai ko nhắc thì thôi bỏ luôn bữa. Em cũng chẳng quan tâm đến sức khỏe của mình mà bảo tôi ko lo được sao? Cô ngẩng mặt nhìn anh. Ánh mắt của anh toàn là thất vọng nên cô cũng cảm thấy mình sai. Cô nói: Bây giờ tôi sẽ chũ ý đếm sức khỏe. Anh ko cần phải giận nữa đâu. Anh thở dài một tiếng rồi lấy miếng cao dán hạ sốt trong tủ thay vào cái miếng hạ sốt trên trán cô. Anh ngồi nhìn cô, cô cũng nhìn anh. Anh hỏi: Em làm gì ở phòng Tâm? Cô cúi mặt như đứa trẻ có lỗi nói: Xem phim.Anh hỏi: Của Park bo gum Cô gật đầu. Anh lại thở dài. Cô ngẳng mặt nhìn abh. Anh quay mặt nhìn ra chỗ khác. Ngồi một lúc lặng thịnh. Anh quay sang đỡ cô nằm xuống nói: Em ngủ sớm đi. Cô nói: Nhưng tôi chưa buồn ngủ.Anh nói: Em thì có bao giờ buồn ngủ đâu. Cô lại cố nói: Có mà. Anh dừng lại nhìn cô. Cô hiểu được ánh mắt của anh đang dọa cô lên cũng nằm ngoan ngoãn xuống giừơng. Anh lại tiếp tục xử lý đống

Chương 31: Sự lo lắng của anh