Tác giả:

Anh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi…

Chương 51: Em nghĩ gì mà rời khỏi tôi

Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… May mắn sao tôi đã trốn được 3 ngày rồi. Tôi cảm thấy bản thân mình thật may mắn vì bản thân mình được rất nhiều người giúp đỡ. Trưởng phòng ngày nào đi làm về cùng mang tài liệu về cho tôi làm và giám đốc Mình tú cũng không trách mắng. Tối tôi cùng với chị dùng bữa, tâm sự rất nhiều điều. Tôi cảm thấy nếu cứ thế này thì rất tốt. Một tháng làm được 7 triệu, đủ tiền ăn chỉ việc nuôi bản thân mình thì không có gì quá khó khăn cả. Nếu nó cứ như thế này thì tốt. Hôm nay, tôi ở nhà đang hoàn thành xong tài liệu này. Chị nhắn với tôi hôm nay chị sẽ về muộn nếu tôi đói có thể ăn trc nhưng tôi vẫn muốn đợi chị nên sau khi nấu xong tôi dọn đồ lên bàn và ra sofa xem tivi. Đột nhiên có tiếng chuông cửa, tôi nhìn đồng hồ. Vẫn còn sớm mà sao chị bảo là chị về muộn nhỉ? Tôi nhanh nhẹn ra mở cửa. Tôi giật mình vì anh cùng với kiệt dương đang đứng tra mặt tôi. Chị đừng ở sau nói:-" Chị xin lỗi "Tôi lùi về sau vài bước. Sơ mi đen của anh được mở hai nút áo đầu tiên, anh có vẻ mệt mỏi và đặc biệt mày đen của anh nhíu vào khi thấy tôi lùi lại. Kiệt dương nhẹ giọng khuyên tôi:-" Tiểu vân à, đừng như vậy "Rồi nhẹ vẫy tay như ý đừng làm anh ta tức giận. Tôi lắc đầu. Anh nói:-" RA đây "Rồi anh đưa tay ra. Tôi không bt tại sao lại khóc. Nước mắt cứ thế đi xuống.Anh bước đến kéo tay tôi, dứt khoác ôm tôi vào lòng. Môi mỏng ngay lập tức đặt lên môi tôi. Một nụ hôn mang theo sự trừng phạt. Tôi cắn chặt răng. Anh véo vào eo tôi. Nhân lúc tôi đau mà tiến vào. Tôi cảm thấy mình sắp hết hơi anh vẫn không buông tôi ra. Tôi tự nghĩ: Có khi nào mình sẽ chết như thế này không?.Rất nhanh sau đó anh liền buông tôi ra. Tôi ngục xuống thở. Anh bế tôi lên cho tôi vào xe và lái với tốc độ chóng mặt. Anh đưa tôi về biệt thự của anh. Ngay ở cửa tôi vùng tay mình ra khỏi tay anh

May mắn sao tôi đã trốn được 3 ngày rồi. Tôi cảm thấy bản thân mình thật may mắn vì bản thân mình được rất nhiều người giúp đỡ. Trưởng phòng ngày nào đi làm về cùng mang tài liệu về cho tôi làm và giám đốc Mình tú cũng không trách mắng. Tối tôi cùng với chị dùng bữa, tâm sự rất nhiều điều. Tôi cảm thấy nếu cứ thế này thì rất tốt. Một tháng làm được 7 triệu, đủ tiền ăn chỉ việc nuôi bản thân mình thì không có gì quá khó khăn cả. Nếu nó cứ như thế này thì tốt. Hôm nay, tôi ở nhà đang hoàn thành xong tài liệu này. Chị nhắn với tôi hôm nay chị sẽ về muộn nếu tôi đói có thể ăn trc nhưng tôi vẫn muốn đợi chị nên sau khi nấu xong tôi dọn đồ lên bàn và ra sofa xem tivi. Đột nhiên có tiếng chuông cửa, tôi nhìn đồng hồ. Vẫn còn sớm mà sao chị bảo là chị về muộn nhỉ? Tôi nhanh nhẹn ra mở cửa. Tôi giật mình vì anh cùng với kiệt dương đang đứng tra mặt tôi. Chị đừng ở sau nói:

-" Chị xin lỗi "

Tôi lùi về sau vài bước. Sơ mi đen của anh được mở hai nút áo đầu tiên, anh có vẻ mệt mỏi và đặc biệt mày đen của anh nhíu vào khi thấy tôi lùi lại. Kiệt dương nhẹ giọng khuyên tôi:

-" Tiểu vân à, đừng như vậy "

Rồi nhẹ vẫy tay như ý đừng làm anh ta tức giận. Tôi lắc đầu. Anh nói:

-" RA đây "

Rồi anh đưa tay ra. Tôi không bt tại sao lại khóc. Nước mắt cứ thế đi xuống.Anh bước đến kéo tay tôi, dứt khoác ôm tôi vào lòng. Môi mỏng ngay lập tức đặt lên môi tôi. Một nụ hôn mang theo sự trừng phạt. Tôi cắn chặt răng. Anh véo vào eo tôi. Nhân lúc tôi đau mà tiến vào. Tôi cảm thấy mình sắp hết hơi anh vẫn không buông tôi ra. Tôi tự nghĩ: Có khi nào mình sẽ chết như thế này không?.Rất nhanh sau đó anh liền buông tôi ra. Tôi ngục xuống thở. Anh bế tôi lên cho tôi vào xe và lái với tốc độ chóng mặt. Anh đưa tôi về biệt thự của anh. Ngay ở cửa tôi vùng tay mình ra khỏi tay anh

Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… May mắn sao tôi đã trốn được 3 ngày rồi. Tôi cảm thấy bản thân mình thật may mắn vì bản thân mình được rất nhiều người giúp đỡ. Trưởng phòng ngày nào đi làm về cùng mang tài liệu về cho tôi làm và giám đốc Mình tú cũng không trách mắng. Tối tôi cùng với chị dùng bữa, tâm sự rất nhiều điều. Tôi cảm thấy nếu cứ thế này thì rất tốt. Một tháng làm được 7 triệu, đủ tiền ăn chỉ việc nuôi bản thân mình thì không có gì quá khó khăn cả. Nếu nó cứ như thế này thì tốt. Hôm nay, tôi ở nhà đang hoàn thành xong tài liệu này. Chị nhắn với tôi hôm nay chị sẽ về muộn nếu tôi đói có thể ăn trc nhưng tôi vẫn muốn đợi chị nên sau khi nấu xong tôi dọn đồ lên bàn và ra sofa xem tivi. Đột nhiên có tiếng chuông cửa, tôi nhìn đồng hồ. Vẫn còn sớm mà sao chị bảo là chị về muộn nhỉ? Tôi nhanh nhẹn ra mở cửa. Tôi giật mình vì anh cùng với kiệt dương đang đứng tra mặt tôi. Chị đừng ở sau nói:-" Chị xin lỗi "Tôi lùi về sau vài bước. Sơ mi đen của anh được mở hai nút áo đầu tiên, anh có vẻ mệt mỏi và đặc biệt mày đen của anh nhíu vào khi thấy tôi lùi lại. Kiệt dương nhẹ giọng khuyên tôi:-" Tiểu vân à, đừng như vậy "Rồi nhẹ vẫy tay như ý đừng làm anh ta tức giận. Tôi lắc đầu. Anh nói:-" RA đây "Rồi anh đưa tay ra. Tôi không bt tại sao lại khóc. Nước mắt cứ thế đi xuống.Anh bước đến kéo tay tôi, dứt khoác ôm tôi vào lòng. Môi mỏng ngay lập tức đặt lên môi tôi. Một nụ hôn mang theo sự trừng phạt. Tôi cắn chặt răng. Anh véo vào eo tôi. Nhân lúc tôi đau mà tiến vào. Tôi cảm thấy mình sắp hết hơi anh vẫn không buông tôi ra. Tôi tự nghĩ: Có khi nào mình sẽ chết như thế này không?.Rất nhanh sau đó anh liền buông tôi ra. Tôi ngục xuống thở. Anh bế tôi lên cho tôi vào xe và lái với tốc độ chóng mặt. Anh đưa tôi về biệt thự của anh. Ngay ở cửa tôi vùng tay mình ra khỏi tay anh

Chương 51: Em nghĩ gì mà rời khỏi tôi