Anh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi…
Chương 53: Giận dỗi (2)
Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… Tôi đã thực sự bực mình nói:-" Anh bị gì à?, tôi đã nói không ăn liên quan gì đến giận dỗi. Anh đi ra ngoài đi "Sau câu nói đầy tức giận đó là một bầu không khí im lặng bao trùm, tôi nuốt nước bọt đang định quay đầu lại thì nghe thấy tiếng đóng cửa. Thở phào một cái anh đã đi ra ngoài rồi, dì Lan nhìn tôi nói:-" Con vừa quát..."Tôi thản nhiên gật đầu. Lại tiếp tục xem cái mắt của tôi sưng lên khi mở nhiều cảm thấy rất mỏi mắt. Đang lúc tôi xoa xoa mắt thì anh mở cửa bước vào bên cạnh là một chị giúp việc đang cầm trên tay khay đồ ăn bốc khói nghi ngút. Ánh mắt của anh nheo lại nhìn mắt của tôi, anh quay sang bảo dì lan và chị kia:-" Ra ngoài "2 người nhanh chóng bước ra ngoài sau đó anh đóng sầm cửa lại, bước nhanh tới tôi. Tôi che mắt lại, anh cầm tay tôi giật ra rồi nhìn thật kĩ và nói:-" Cái gì đây?"Tôi phụng phịu nói:-" Bỏ ra "Anh nói lại:-" Tôi hỏi em bị làm sao?"Tôi chán ghét nhìn anh nói:-" Bị sưng anh không nhìn thấy à?Anh ngay lập tức bế tôi lên bước nhanh lên phòng của chúng tôi. Anh nói:-" Nếu biết em chỉ vì như thế này mà không nhìn tôi thì có phải em quá coi thường tôi rồi không?"Sau khi đặt tôi lên giường, theo cách nói chuyện của anh thì tôi biết anh đang gọi cho Nam. Tôi nói:-" Chỉ bị con gì cắn thôi đã bôi thuốc rồi không cần phải phức tạp thế đâu?"Anh quay lại lườm tôi một cái. Nói chuyện điện thoại xong anh đến cạnh tôi cúi xuống hôn môi, nụ hôn mang theo sự giận dữ, tôi tránh né anh lại ép tôi quay lại để đón anh, anh không cho phép tôi trốn chạy tôi không đáp trả nhưng anh thì vẫn anh mạnh mẽ hôn lấy.Đúng lúc đó, cánh cửa được mở ra, Hải nam, trần lâm,kiệt dương, thảo, tâm, anh nhi xông vào. Tôi đỏ mặt đẩy anh ra. Trần lâm lập tức ho lấy ho để. Anh đứng dậy thong thả nhìn họ nói:-" TÔI có gọi hết các người đến đây à?"Trần lâm và kiệt dương không trả lời mà nhìn chăm chú vào mặt tôi. TRần lâm đi tới đặt tay lên vai tôi nói bằng giọng cảm thông:-" Tiểu vân, nói anh nghe, có phải vương tuấn đánh em sưng mắt như thế này đúng không? Em nói đi chỉ cần em nói, anh sẽ giúp em nộp đơn kiện."Anh nhếch mép để tay trần lâm ra khỏi vai tôi nói:-" Ai dám nhận đơn "
Tôi đã thực sự bực mình nói:
-" Anh bị gì à?, tôi đã nói không ăn liên quan gì đến giận dỗi. Anh đi ra ngoài đi "
Sau câu nói đầy tức giận đó là một bầu không khí im lặng bao trùm, tôi nuốt nước bọt đang định quay đầu lại thì nghe thấy tiếng đóng cửa. Thở phào một cái anh đã đi ra ngoài rồi, dì Lan nhìn tôi nói:
-" Con vừa quát..."
Tôi thản nhiên gật đầu. Lại tiếp tục xem cái mắt của tôi sưng lên khi mở nhiều cảm thấy rất mỏi mắt. Đang lúc tôi xoa xoa mắt thì anh mở cửa bước vào bên cạnh là một chị giúp việc đang cầm trên tay khay đồ ăn bốc khói nghi ngút. Ánh mắt của anh nheo lại nhìn mắt của tôi, anh quay sang bảo dì lan và chị kia:
-" Ra ngoài "
2 người nhanh chóng bước ra ngoài sau đó anh đóng sầm cửa lại, bước nhanh tới tôi. Tôi che mắt lại, anh cầm tay tôi giật ra rồi nhìn thật kĩ và nói:
-" Cái gì đây?"
Tôi phụng phịu nói:
-" Bỏ ra "
Anh nói lại:
-" Tôi hỏi em bị làm sao?"
Tôi chán ghét nhìn anh nói:
-" Bị sưng anh không nhìn thấy à?
Anh ngay lập tức bế tôi lên bước nhanh lên phòng của chúng tôi. Anh nói:
-" Nếu biết em chỉ vì như thế này mà không nhìn tôi thì có phải em quá coi thường tôi rồi không?"
Sau khi đặt tôi lên giường, theo cách nói chuyện của anh thì tôi biết anh đang gọi cho Nam. Tôi nói:
-" Chỉ bị con gì cắn thôi đã bôi thuốc rồi không cần phải phức tạp thế đâu?"
Anh quay lại lườm tôi một cái. Nói chuyện điện thoại xong anh đến cạnh tôi cúi xuống hôn môi, nụ hôn mang theo sự giận dữ, tôi tránh né anh lại ép tôi quay lại để đón anh, anh không cho phép tôi trốn chạy tôi không đáp trả nhưng anh thì vẫn anh mạnh mẽ hôn lấy.Đúng lúc đó, cánh cửa được mở ra, Hải nam, trần lâm,kiệt dương, thảo, tâm, anh nhi xông vào. Tôi đỏ mặt đẩy anh ra. Trần lâm lập tức ho lấy ho để. Anh đứng dậy thong thả nhìn họ nói:
-" TÔI có gọi hết các người đến đây à?"
Trần lâm và kiệt dương không trả lời mà nhìn chăm chú vào mặt tôi. TRần lâm đi tới đặt tay lên vai tôi nói bằng giọng cảm thông:
-" Tiểu vân, nói anh nghe, có phải vương tuấn đánh em sưng mắt như thế này đúng không? Em nói đi chỉ cần em nói, anh sẽ giúp em nộp đơn kiện."
Anh nhếch mép để tay trần lâm ra khỏi vai tôi nói:
-" Ai dám nhận đơn "
Tình Yêu Với Chủ TịchTác giả: nguyentramiAnh [ Vũ ] là người trưởng thành có công ty riêng và là chủ, thân hình đẹp gương mặt tuấn tú nhưng chuyện tình yêu đến với anh dường như không may mắn, hơn nó 4 tuổi. Nó [ Vân ] là một cô bé xinh đẹp thân hình nhỏ gọn vừa mới lấy được bằng đại học thì đã bị mẹ ép lấy anh vì mẹ của anh là ân nhân với mẹ của nó. Mẹ anh và mẹ nó rất thân với nhau sau vụ tai nạn mà mẹ anh đã cứu mẹ nó. Mẹ anh như muốn anh lấy vợ sớm nhưng anh vừa trải qua một mối tình không đẹp nên anh cũng chấp nhận thuận theo ý mẹ. Mẹ của anh đã để ý nó từ lâu và cũng thầm muốn có một đứa con dâu ngoan và hiếu thảo như nó vậy. Sau buổi gặp mặt, anh có cảm tình tốt và cũng đồng ý cưới nhưng với nó thì vẫn muốn có sự nghiệp rồi mới lập gia đình. Sau bao nhiêu lần mẹ nó đã khóc và nói với nó mọi điều nên nó cũng ứa nước mắt chấp nhận hôn sự vì mẹ. Đám cưới được diễn ra trong sự vui vẻ của 2 bên nhưng trừ người trong gia đình thì không ai biết mặt cô dâu vì anh là một chủ tịch nổi tiếng nên nó muốn dấu mặt để nếu có thể đi… Tôi đã thực sự bực mình nói:-" Anh bị gì à?, tôi đã nói không ăn liên quan gì đến giận dỗi. Anh đi ra ngoài đi "Sau câu nói đầy tức giận đó là một bầu không khí im lặng bao trùm, tôi nuốt nước bọt đang định quay đầu lại thì nghe thấy tiếng đóng cửa. Thở phào một cái anh đã đi ra ngoài rồi, dì Lan nhìn tôi nói:-" Con vừa quát..."Tôi thản nhiên gật đầu. Lại tiếp tục xem cái mắt của tôi sưng lên khi mở nhiều cảm thấy rất mỏi mắt. Đang lúc tôi xoa xoa mắt thì anh mở cửa bước vào bên cạnh là một chị giúp việc đang cầm trên tay khay đồ ăn bốc khói nghi ngút. Ánh mắt của anh nheo lại nhìn mắt của tôi, anh quay sang bảo dì lan và chị kia:-" Ra ngoài "2 người nhanh chóng bước ra ngoài sau đó anh đóng sầm cửa lại, bước nhanh tới tôi. Tôi che mắt lại, anh cầm tay tôi giật ra rồi nhìn thật kĩ và nói:-" Cái gì đây?"Tôi phụng phịu nói:-" Bỏ ra "Anh nói lại:-" Tôi hỏi em bị làm sao?"Tôi chán ghét nhìn anh nói:-" Bị sưng anh không nhìn thấy à?Anh ngay lập tức bế tôi lên bước nhanh lên phòng của chúng tôi. Anh nói:-" Nếu biết em chỉ vì như thế này mà không nhìn tôi thì có phải em quá coi thường tôi rồi không?"Sau khi đặt tôi lên giường, theo cách nói chuyện của anh thì tôi biết anh đang gọi cho Nam. Tôi nói:-" Chỉ bị con gì cắn thôi đã bôi thuốc rồi không cần phải phức tạp thế đâu?"Anh quay lại lườm tôi một cái. Nói chuyện điện thoại xong anh đến cạnh tôi cúi xuống hôn môi, nụ hôn mang theo sự giận dữ, tôi tránh né anh lại ép tôi quay lại để đón anh, anh không cho phép tôi trốn chạy tôi không đáp trả nhưng anh thì vẫn anh mạnh mẽ hôn lấy.Đúng lúc đó, cánh cửa được mở ra, Hải nam, trần lâm,kiệt dương, thảo, tâm, anh nhi xông vào. Tôi đỏ mặt đẩy anh ra. Trần lâm lập tức ho lấy ho để. Anh đứng dậy thong thả nhìn họ nói:-" TÔI có gọi hết các người đến đây à?"Trần lâm và kiệt dương không trả lời mà nhìn chăm chú vào mặt tôi. TRần lâm đi tới đặt tay lên vai tôi nói bằng giọng cảm thông:-" Tiểu vân, nói anh nghe, có phải vương tuấn đánh em sưng mắt như thế này đúng không? Em nói đi chỉ cần em nói, anh sẽ giúp em nộp đơn kiện."Anh nhếch mép để tay trần lâm ra khỏi vai tôi nói:-" Ai dám nhận đơn "