Tác giả:

Reeng..reeng_ Chiếc đồng hồ báo thức ngay đầu giường của nó kêu lên, nó trườn mình trong cái chăn thân yêu như không muốn dậy nhưng nó phải dậy thôi vì nó còn phải đứng lên để chống trả cái thế giới mục nát này nữa mà. Nó ngồi dậy, làm VSCN xong, nó bước ra với bộ đồng phục quen thuộc của lớp S.A1 trường Sao Mai. Nó mặc chiếc áo sơ mi màu trắng với chiếc áo len cụt tay màu kem, chiếc váy caro màu đen-đỏ và chiếc áo khoác ngoài cùng màu, trên ngực có huy hiệu của lớp S.A và đôi tất dài màu đen với chiếc balo có hình con mèo cùng màu, nó lôi bộ dụng cụ trang điểm của nó ra rồi "tân trang nhan sắc" lại cho mình mái tóc màu nâu hạt dẻ được nó cột cao lên. Nó bước xuống nhà với bao cái nhìn khinh bỉ của m.n trong gia đình - Thưa ba, thưa dì con đi học!_ Nó bước vào phòng khách rồi cúi đầu cung kính chào người mà nó gọi là "ba"và người vợ của ba nó-bà Vân - Đi,đi_Ông phong không thèm nhìn nó 1 cái nào - Đi đi dùm cái, chướng hết cả mắt _ BÀ Vân đưa tay đẩy nó ra Nó không nói gì, chỉ lẳng…

Chương 23: Sing

Đồ Ngốc, Anh Yêu EmTác giả: Mèo MunReeng..reeng_ Chiếc đồng hồ báo thức ngay đầu giường của nó kêu lên, nó trườn mình trong cái chăn thân yêu như không muốn dậy nhưng nó phải dậy thôi vì nó còn phải đứng lên để chống trả cái thế giới mục nát này nữa mà. Nó ngồi dậy, làm VSCN xong, nó bước ra với bộ đồng phục quen thuộc của lớp S.A1 trường Sao Mai. Nó mặc chiếc áo sơ mi màu trắng với chiếc áo len cụt tay màu kem, chiếc váy caro màu đen-đỏ và chiếc áo khoác ngoài cùng màu, trên ngực có huy hiệu của lớp S.A và đôi tất dài màu đen với chiếc balo có hình con mèo cùng màu, nó lôi bộ dụng cụ trang điểm của nó ra rồi "tân trang nhan sắc" lại cho mình mái tóc màu nâu hạt dẻ được nó cột cao lên. Nó bước xuống nhà với bao cái nhìn khinh bỉ của m.n trong gia đình - Thưa ba, thưa dì con đi học!_ Nó bước vào phòng khách rồi cúi đầu cung kính chào người mà nó gọi là "ba"và người vợ của ba nó-bà Vân - Đi,đi_Ông phong không thèm nhìn nó 1 cái nào - Đi đi dùm cái, chướng hết cả mắt _ BÀ Vân đưa tay đẩy nó ra Nó không nói gì, chỉ lẳng… Nàng nói rằng đi về lớp nhưng thực chất lại đi ra sau trường (nơi có nhà kính bỏ hoang ấy - ai không pk thì xem lại chương 11 nha), nàng hơi khó hiểu khi nhìn thấy 1 nhà kính bỏ hoang" Đã bỏ rồi thì sao nhà trường không dỡ bỏ nó đi nhỉ?" nàng tự hỏiCái tính hiếu kì trỗi dậy, nàng tò mò mở cánh cửa ra rổi đi vào bên trong. Một khung cảnh thơ mộng và xinh đẹp. Những bông hoa hồng thơm ngát, bãi cỏ xanh mướt được tỉa ngọn ngàng, gió thổi mát rượi làm cho người ta nhìn thấy là chỉ muốn nằm xuống đánh một giấc mà thôi. Bỗng nhiên, nàng nhớ đến một số kí ức, một gia đình đang vui chơi trên một cánh đồng. Họ tươi cười, gương mặt thật hạnh phúc. Đó là gia đình nàng ở thời điểm mà tất cả thành viên trong gia đình còn bên cạnh nhau. Nàng thèm thuồng, ước rằng mình được trở về thời gian ấy. Thật hạnh phúc làm saoNàng nhìn về phía cậy cổ thụ, khẽ mỉm cười rồi trên môi mấp máy 1 bài hátYou shout it loud, but I can't hear a word you sayI'm talking loud, not saying muchI'm criticized, but all your bullets ricochetyou shoot me down, but I get upI'm bulletproof, nothing to losefire away, fire awayricochet, you take your aimfire away, fire awayyou shoot me down, but I won't fallI am titaniumyou shoot me down, but I won't fallI am titaniumCut me down, but it's you who'll have further to fallGhost town and haunted loveRaise your voice, sticks and stones may break my bonesI'm talking loud, not saying muchI'm bulletproof, nothing to losefire away, fire awayricochet, you take your aimfire away, fire awayyou shoot me down, but I won't fallI am titaniumyou shoot me down, but I won't fallI am titaniumI am titaniumI am titaniumStone hard, machine gunFired at the ones who runStone hard, as bulletproof glassYou shoot me down, but I won't fallI am titaniumYou shoot me down, but I won't fallI am titaniumBài hát vang lên, hòa vào cơn gió, vang thật xa. Đây là bài hát mà nàng hay hát khi buồn, chán nản. Đối với nàng mà nói thì bài hát này như một lời động viên nàng không được bỏ cuộc. Mạnh mẹ lên rồi mọi chuyện sẽ qua thôiNàng đứng trầm ngâm 1 lát thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa, nàng giật mình, quay người lại rồi hô lớn- Ai đó? Ra đây điTừ bên ngoài, 4 dáng người nhỏ nhắn đi vào- Hi_ Thư cười nói- Chào_ Cô nói- Mọi người làm gì vậy?_ Nàng nói- Đi tìm cậu đấy_ Nhỏ nhanh nhảu đáp- Vậy sao ở đây_ Nàng nhăn mặt hỏi- Thì tìm cậu mà_ Cô lặp lại câu nói của nhỏ- Mọi người nghe thấy hết rồi hả?_ Nàng nhăn mặt nói- Vâng. Chị hát hay thật đấy_ Thư cười rồi đưa ngón cái lên cho nàng một like- Thanks em nhé_ Nàng cười nói- Sao chị không nói gì hết vậy?_ Thư quay người lại nói chuyện với nó vì nhìn thấy nó cứ im lặng nãy giờ- Lắng nghe và quan sát. Đó là việc làm đơn giản nhất khi muốn biết một người đang gặp chuyện gì_ Nó nhìn nàng rồi nói. Nàng khẽ mỉm cười với nó- Chả hiểu gì sất_ Cô nhún vai_ Nè Linh à_ Cô gọi- Gì?_ Nàng nói- Cậu đại diện lớp tham gia cuộc thi hát của trường nhé_ Cô mỉm cười- Đúng đó, chị hát hay lắm_ Thư cười nói- Được không?_ Nàng e ngại- Được mà. Ai ủng hộ giơ tay_ Cô vừa nói vừa giơ tay lên cao- Em_ Thư giơ tay lên- Bọn tôi nữa_ Nhỏ nói rồi cùng cô giơ tay lên- Còn cậu thì sao My?_ NHỏ nhìn nó rồi hỏi- Ừm. Tôi theo_ Nó khẽ gật rồi giơ tay lên- Ừm. Vậy được thôi, mình sẽ tham gia_ Nàng mỉm cười nhìn cả bọnTrong giây phút này, cô thật sự hạnh phúc.Mỉm cười thật tươi, dũng cảm đứng lên vượt qua mọi chuyện. Bạn đã làm được chưa???

Nàng nói rằng đi về lớp nhưng thực chất lại đi ra sau trường (nơi có nhà kính bỏ hoang ấy - ai không pk thì xem lại chương 11 nha), nàng hơi khó hiểu khi nhìn thấy 1 nhà kính bỏ hoang

" Đã bỏ rồi thì sao nhà trường không dỡ bỏ nó đi nhỉ?" nàng tự hỏi

Cái tính hiếu kì trỗi dậy, nàng tò mò mở cánh cửa ra rổi đi vào bên trong. Một khung cảnh thơ mộng và xinh đẹp. Những bông hoa hồng thơm ngát, bãi cỏ xanh mướt được tỉa ngọn ngàng, gió thổi mát rượi làm cho người ta nhìn thấy là chỉ muốn nằm xuống đánh một giấc mà thôi. Bỗng nhiên, nàng nhớ đến một số kí ức, một gia đình đang vui chơi trên một cánh đồng. Họ tươi cười, gương mặt thật hạnh phúc. Đó là gia đình nàng ở thời điểm mà tất cả thành viên trong gia đình còn bên cạnh nhau. Nàng thèm thuồng, ước rằng mình được trở về thời gian ấy. Thật hạnh phúc làm sao

Nàng nhìn về phía cậy cổ thụ, khẽ mỉm cười rồi trên môi mấp máy 1 bài hát

You shout it loud, but I can't hear a word you say

I'm talking loud, not saying much

I'm criticized, but all your bullets ricochet

you shoot me down, but I get up

I'm bulletproof, nothing to lose

fire away, fire away

ricochet, you take your aim

fire away, fire away

you shoot me down, but I won't fall

I am titanium

you shoot me down, but I won't fall

I am titanium

Cut me down, but it's you who'll have further to fall

Ghost town and haunted love

Raise your voice, sticks and stones may break my bones

I'm talking loud, not saying much

I'm bulletproof, nothing to lose

fire away, fire away

ricochet, you take your aim

fire away, fire away

you shoot me down, but I won't fall

I am titanium

you shoot me down, but I won't fall

I am titanium

I am titanium

I am titanium

Stone hard, machine gun

Fired at the ones who run

Stone hard, as bulletproof glass

You shoot me down, but I won't fall

I am titanium

You shoot me down, but I won't fall

I am titanium

Bài hát vang lên, hòa vào cơn gió, vang thật xa. Đây là bài hát mà nàng hay hát khi buồn, chán nản. Đối với nàng mà nói thì bài hát này như một lời động viên nàng không được bỏ cuộc. Mạnh mẹ lên rồi mọi chuyện sẽ qua thôi

Nàng đứng trầm ngâm 1 lát thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa, nàng giật mình, quay người lại rồi hô lớn

- Ai đó? Ra đây đi

Từ bên ngoài, 4 dáng người nhỏ nhắn đi vào

- Hi_ Thư cười nói

- Chào_ Cô nói

- Mọi người làm gì vậy?_ Nàng nói

- Đi tìm cậu đấy_ Nhỏ nhanh nhảu đáp

- Vậy sao ở đây_ Nàng nhăn mặt hỏi

- Thì tìm cậu mà_ Cô lặp lại câu nói của nhỏ

- Mọi người nghe thấy hết rồi hả?_ Nàng nhăn mặt nói

- Vâng. Chị hát hay thật đấy_ Thư cười rồi đưa ngón cái lên cho nàng một like

- Thanks em nhé_ Nàng cười nói

- Sao chị không nói gì hết vậy?_ Thư quay người lại nói chuyện với nó vì nhìn thấy nó cứ im lặng nãy giờ

- Lắng nghe và quan sát. Đó là việc làm đơn giản nhất khi muốn biết một người đang gặp chuyện gì_ Nó nhìn nàng rồi nói. Nàng khẽ mỉm cười với nó

- Chả hiểu gì sất_ Cô nhún vai_ Nè Linh à_ Cô gọi

- Gì?_ Nàng nói

- Cậu đại diện lớp tham gia cuộc thi hát của trường nhé_ Cô mỉm cười

- Đúng đó, chị hát hay lắm_ Thư cười nói

- Được không?_ Nàng e ngại

- Được mà. Ai ủng hộ giơ tay_ Cô vừa nói vừa giơ tay lên cao

- Em_ Thư giơ tay lên

- Bọn tôi nữa_ Nhỏ nói rồi cùng cô giơ tay lên

- Còn cậu thì sao My?_ NHỏ nhìn nó rồi hỏi

- Ừm. Tôi theo_ Nó khẽ gật rồi giơ tay lên

- Ừm. Vậy được thôi, mình sẽ tham gia_ Nàng mỉm cười nhìn cả bọn

Trong giây phút này, cô thật sự hạnh phúc.

Mỉm cười thật tươi, dũng cảm đứng lên vượt qua mọi chuyện. Bạn đã làm được chưa???

Đồ Ngốc, Anh Yêu EmTác giả: Mèo MunReeng..reeng_ Chiếc đồng hồ báo thức ngay đầu giường của nó kêu lên, nó trườn mình trong cái chăn thân yêu như không muốn dậy nhưng nó phải dậy thôi vì nó còn phải đứng lên để chống trả cái thế giới mục nát này nữa mà. Nó ngồi dậy, làm VSCN xong, nó bước ra với bộ đồng phục quen thuộc của lớp S.A1 trường Sao Mai. Nó mặc chiếc áo sơ mi màu trắng với chiếc áo len cụt tay màu kem, chiếc váy caro màu đen-đỏ và chiếc áo khoác ngoài cùng màu, trên ngực có huy hiệu của lớp S.A và đôi tất dài màu đen với chiếc balo có hình con mèo cùng màu, nó lôi bộ dụng cụ trang điểm của nó ra rồi "tân trang nhan sắc" lại cho mình mái tóc màu nâu hạt dẻ được nó cột cao lên. Nó bước xuống nhà với bao cái nhìn khinh bỉ của m.n trong gia đình - Thưa ba, thưa dì con đi học!_ Nó bước vào phòng khách rồi cúi đầu cung kính chào người mà nó gọi là "ba"và người vợ của ba nó-bà Vân - Đi,đi_Ông phong không thèm nhìn nó 1 cái nào - Đi đi dùm cái, chướng hết cả mắt _ BÀ Vân đưa tay đẩy nó ra Nó không nói gì, chỉ lẳng… Nàng nói rằng đi về lớp nhưng thực chất lại đi ra sau trường (nơi có nhà kính bỏ hoang ấy - ai không pk thì xem lại chương 11 nha), nàng hơi khó hiểu khi nhìn thấy 1 nhà kính bỏ hoang" Đã bỏ rồi thì sao nhà trường không dỡ bỏ nó đi nhỉ?" nàng tự hỏiCái tính hiếu kì trỗi dậy, nàng tò mò mở cánh cửa ra rổi đi vào bên trong. Một khung cảnh thơ mộng và xinh đẹp. Những bông hoa hồng thơm ngát, bãi cỏ xanh mướt được tỉa ngọn ngàng, gió thổi mát rượi làm cho người ta nhìn thấy là chỉ muốn nằm xuống đánh một giấc mà thôi. Bỗng nhiên, nàng nhớ đến một số kí ức, một gia đình đang vui chơi trên một cánh đồng. Họ tươi cười, gương mặt thật hạnh phúc. Đó là gia đình nàng ở thời điểm mà tất cả thành viên trong gia đình còn bên cạnh nhau. Nàng thèm thuồng, ước rằng mình được trở về thời gian ấy. Thật hạnh phúc làm saoNàng nhìn về phía cậy cổ thụ, khẽ mỉm cười rồi trên môi mấp máy 1 bài hátYou shout it loud, but I can't hear a word you sayI'm talking loud, not saying muchI'm criticized, but all your bullets ricochetyou shoot me down, but I get upI'm bulletproof, nothing to losefire away, fire awayricochet, you take your aimfire away, fire awayyou shoot me down, but I won't fallI am titaniumyou shoot me down, but I won't fallI am titaniumCut me down, but it's you who'll have further to fallGhost town and haunted loveRaise your voice, sticks and stones may break my bonesI'm talking loud, not saying muchI'm bulletproof, nothing to losefire away, fire awayricochet, you take your aimfire away, fire awayyou shoot me down, but I won't fallI am titaniumyou shoot me down, but I won't fallI am titaniumI am titaniumI am titaniumStone hard, machine gunFired at the ones who runStone hard, as bulletproof glassYou shoot me down, but I won't fallI am titaniumYou shoot me down, but I won't fallI am titaniumBài hát vang lên, hòa vào cơn gió, vang thật xa. Đây là bài hát mà nàng hay hát khi buồn, chán nản. Đối với nàng mà nói thì bài hát này như một lời động viên nàng không được bỏ cuộc. Mạnh mẹ lên rồi mọi chuyện sẽ qua thôiNàng đứng trầm ngâm 1 lát thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa, nàng giật mình, quay người lại rồi hô lớn- Ai đó? Ra đây điTừ bên ngoài, 4 dáng người nhỏ nhắn đi vào- Hi_ Thư cười nói- Chào_ Cô nói- Mọi người làm gì vậy?_ Nàng nói- Đi tìm cậu đấy_ Nhỏ nhanh nhảu đáp- Vậy sao ở đây_ Nàng nhăn mặt hỏi- Thì tìm cậu mà_ Cô lặp lại câu nói của nhỏ- Mọi người nghe thấy hết rồi hả?_ Nàng nhăn mặt nói- Vâng. Chị hát hay thật đấy_ Thư cười rồi đưa ngón cái lên cho nàng một like- Thanks em nhé_ Nàng cười nói- Sao chị không nói gì hết vậy?_ Thư quay người lại nói chuyện với nó vì nhìn thấy nó cứ im lặng nãy giờ- Lắng nghe và quan sát. Đó là việc làm đơn giản nhất khi muốn biết một người đang gặp chuyện gì_ Nó nhìn nàng rồi nói. Nàng khẽ mỉm cười với nó- Chả hiểu gì sất_ Cô nhún vai_ Nè Linh à_ Cô gọi- Gì?_ Nàng nói- Cậu đại diện lớp tham gia cuộc thi hát của trường nhé_ Cô mỉm cười- Đúng đó, chị hát hay lắm_ Thư cười nói- Được không?_ Nàng e ngại- Được mà. Ai ủng hộ giơ tay_ Cô vừa nói vừa giơ tay lên cao- Em_ Thư giơ tay lên- Bọn tôi nữa_ Nhỏ nói rồi cùng cô giơ tay lên- Còn cậu thì sao My?_ NHỏ nhìn nó rồi hỏi- Ừm. Tôi theo_ Nó khẽ gật rồi giơ tay lên- Ừm. Vậy được thôi, mình sẽ tham gia_ Nàng mỉm cười nhìn cả bọnTrong giây phút này, cô thật sự hạnh phúc.Mỉm cười thật tươi, dũng cảm đứng lên vượt qua mọi chuyện. Bạn đã làm được chưa???

Chương 23: Sing