Chim ca líu lo, mặt trời đương lơ lửng ngọn tre. Trên giường, 1 cô bé đang say giấc.... RENG....Reng...Reng..._ Chuông báo thức vang lên í éo " BỐP" Chúc mừng em đồng hồ đã đi về chầu ông bà. Hưởng thọ 2 ngày tuổi. Lý do: Nghe tiếng đồng hồ kêu inh ỏi, nó phũ phàng vứt phăng vô góc tường rồi lại đắp chăn ngủ tiếp ( gây án xong ko định chạy hả??) 6h 25p... - Khánh, dậy đi con. Hôm nay khai giảng mà ngủ thế à?_Tiếng mẹ nó gọi ngoài cửa phòng *Ko có tiếng trả lời* - Khánh! - Mạch Vy Khánh!_Tiếng gọi long trời lở đất của mẹ nó làm cho chim chóc muôn nơi bay loạn xạ( ghê óa). Vậy mà vẫn có con heo lười nào vẫn yên vị trên giường ko chịu dậy " mày ko dậy đúng ko? hà hà"_ mẹ nó nghĩ rồi nở 1 nụ cười cực gian, chạy xuống dưới nhà... 1 lúc sau....cụ thể là 6h 40p _ CHENG...CHENG...CHENG..._ tiếng kêu chói tai ở đâu cứ dội thẳng vào mặt. bực mình, nó vùng dậy, quát: - Aisss...người ta đang ngủ mà thằng c-hó nào dám phá vậy hả??? Mẹ nó cất giọng "trìu mến": - Thằng mẹ mày đấy con! Nghe vậy, nó…

Chương 42: Hôn sao? Kinh nghiệm đầy mình nhé!

Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!Tác giả: Lãnh Hàn Thiên BăngChim ca líu lo, mặt trời đương lơ lửng ngọn tre. Trên giường, 1 cô bé đang say giấc.... RENG....Reng...Reng..._ Chuông báo thức vang lên í éo " BỐP" Chúc mừng em đồng hồ đã đi về chầu ông bà. Hưởng thọ 2 ngày tuổi. Lý do: Nghe tiếng đồng hồ kêu inh ỏi, nó phũ phàng vứt phăng vô góc tường rồi lại đắp chăn ngủ tiếp ( gây án xong ko định chạy hả??) 6h 25p... - Khánh, dậy đi con. Hôm nay khai giảng mà ngủ thế à?_Tiếng mẹ nó gọi ngoài cửa phòng *Ko có tiếng trả lời* - Khánh! - Mạch Vy Khánh!_Tiếng gọi long trời lở đất của mẹ nó làm cho chim chóc muôn nơi bay loạn xạ( ghê óa). Vậy mà vẫn có con heo lười nào vẫn yên vị trên giường ko chịu dậy " mày ko dậy đúng ko? hà hà"_ mẹ nó nghĩ rồi nở 1 nụ cười cực gian, chạy xuống dưới nhà... 1 lúc sau....cụ thể là 6h 40p _ CHENG...CHENG...CHENG..._ tiếng kêu chói tai ở đâu cứ dội thẳng vào mặt. bực mình, nó vùng dậy, quát: - Aisss...người ta đang ngủ mà thằng c-hó nào dám phá vậy hả??? Mẹ nó cất giọng "trìu mến": - Thằng mẹ mày đấy con! Nghe vậy, nó… Nghe hắn kể xong, nó thở dài, vỗ vai hắn:- Thôi. Chuyện cũng qua lâu rồi. Chẳng phải bây giờ anh đã có tôi hay sao?Nó tinh nghịch nháy mắt. Hắn giật mình, theo bản năng nhìn nó chằm chằm...- Uây...- Nó chớp mắt, gọiHắn vẫn nhìn nó...- Này...Không có câu trả lời- Dương Hàn Phong!- Sao? - Đến câu thứ 3, hắn mới lười biếng đáp- Sao lại ngẩn ra nhìn tôi như thế?- Em có biết là, em của hiện tại đang rất dụ dỗ tôi không? - Hắn cười gian tà- Dụ dỗ? - Nó nhíu mày- Con gái nhà lành. - Hắn nói tiếpNó cần 5 giây để suy nghĩ về nghĩa của hai từ “ dụ dỗ ” này...- Là sao? - Nó khó hiểuHắn đứng dậy, phủi tay:- Nói chuyện với người có IQ thấp như em thật chán. Thôi, đi tìm cái gì đó chơi đi!- Ê, anh nói ai có IQ thấp chứ hả? - Nó giãy nảy, gào lên.- Vạn sự tùy IQ của em thôi! - Nói xong, hắn chạy biến ra khỏi phòng.Và bây giờ, phòng của hắn đang bốc hỏa của Hỏa Diện Sơn với dung nham là những cái gối bay vèo vèo:- Dương Hàn Phong! Anh là đồ con lợn! Đồ con lợn thối tha!!Hắn từ dưới lầu ló giọng lên:- Phải. Nhưng kiếm được một con lợn vừa đẹp trai, vừa ga lăng, vừa thông minh, men-lỳ như tôi. Con gái các em phải khổ đấy!Trời ơi là trời. Sao dưới ánh mặt trời lại có một tên kiêu ngạo đến thế cơ chứ??- Dương Hàn Phong! Anh cút đi! Về với hành tinh của anh đi!!!Nghe tiếng hét như điên của nó ở trên tầng, hắn khẽ cười, nhưng không đáp.- - - - - 1 tiếng sau...- - - - - -Hắn bê một đĩa hoa quả đứng trước cửa phòng nó, gõ cửa rất lịch sự:- Vy Khánh!Nó không trả lời...Cạch...Cánh cửa mở ra, đập vào mắt hắn là một con heo lười đang quấn chăn kín mít, mắt dính chặt vào màn hình TV.Trên TV là một đôi nam nữ đang thực hiện một “sứ mệnh” đặc biệt: Hôn...Hắn mắt đầu thấy cô gái này...thật không trong sáng chút nào...- Ây, cấm trẻ con dưới 18 tuổi nhé!Hắn bước tới, định tắt TV đi. Mắt nó trợn tròn như mắt ếch, hếch lên tức giận. Vứt bỏ chiếc chăn “cà sa” trên người đi, nó hùng hổ:- Dương Hàn Phong, anh dám tắt tôi dám giết!- Giết? - Hắn hỏi- CÚT!!! ĐANG ĐOẠN GAY CẤN... - Nó tiếc nuối đến sôi máu...Hắn nhún vai, rồi đành phải cho nó xem cái cảnh “ Không trong sáng ” kia. Ngồi xuống cạnh giường, vừa xem hắn vừa bình luận:- Ây, thằng nam chính hôn ngu thế nhờ?Nó không nói gì, mắt dán chặt vào TV.- Ayza...người ta hôn thì hôn nó từ từ thôi, đằng này như muốn nuốt cả hộp sọ của con kia vào mồm ấy! - Hắn le lưỡi.Nó tức giận:- Này, ai cho anh nói oppa của tôi là thằng? Đập cho cái bây giờ. Hôn thì người ta phải hôn như thế mới gọi là nghệ thuật. Hiểu chưa?- Nghệ thuật nuốt hộp sọ à? - Hắn cười ha hả- Tôi đập vỡ hộp sọ anh bây giờ. Anh nghĩ mình có nhiều kinh nghiệm lắm chắc? - Nó giơ cái gối lênHắn tự hào vỗ ngực:- Trời, tưởng gì, chứ mấy cái giống hôn hít này ý, Dương Hàn Phong này kinh nghiệm đầy mình nhé!!Nó cạn lời. Quyết tâm không để ý đến hắn nữa, quyết định chuyên tâm xem hết bộ phim tình cảm này. Chứ nếu nghe hắn nói, chắc nó nuốt không trôi...

Nghe hắn kể xong, nó thở dài, vỗ vai hắn:

- Thôi. Chuyện cũng qua lâu rồi. Chẳng phải bây giờ anh đã có tôi hay sao?

Nó tinh nghịch nháy mắt. Hắn giật mình, theo bản năng nhìn nó chằm chằm...

- Uây...- Nó chớp mắt, gọi

Hắn vẫn nhìn nó...

- Này...

Không có câu trả lời

- Dương Hàn Phong!

- Sao? - Đến câu thứ 3, hắn mới lười biếng đáp

- Sao lại ngẩn ra nhìn tôi như thế?

- Em có biết là, em của hiện tại đang rất dụ dỗ tôi không? - Hắn cười gian tà

- Dụ dỗ? - Nó nhíu mày

- Con gái nhà lành. - Hắn nói tiếp

Nó cần 5 giây để suy nghĩ về nghĩa của hai từ “ dụ dỗ ” này...

- Là sao? - Nó khó hiểu

Hắn đứng dậy, phủi tay:

- Nói chuyện với người có IQ thấp như em thật chán. Thôi, đi tìm cái gì đó chơi đi!

- Ê, anh nói ai có IQ thấp chứ hả? - Nó giãy nảy, gào lên.

- Vạn sự tùy IQ của em thôi! - Nói xong, hắn chạy biến ra khỏi phòng.

Và bây giờ, phòng của hắn đang bốc hỏa của Hỏa Diện Sơn với dung nham là những cái gối bay vèo vèo:

- Dương Hàn Phong! Anh là đồ con lợn! Đồ con lợn thối tha!!

Hắn từ dưới lầu ló giọng lên:

- Phải. Nhưng kiếm được một con lợn vừa đẹp trai, vừa ga lăng, vừa thông minh, men-lỳ như tôi. Con gái các em phải khổ đấy!

Trời ơi là trời. Sao dưới ánh mặt trời lại có một tên kiêu ngạo đến thế cơ chứ??

- Dương Hàn Phong! Anh cút đi! Về với hành tinh của anh đi!!!

Nghe tiếng hét như điên của nó ở trên tầng, hắn khẽ cười, nhưng không đáp.

- - - - - 1 tiếng sau...- - - - - -

Hắn bê một đĩa hoa quả đứng trước cửa phòng nó, gõ cửa rất lịch sự:

- Vy Khánh!

Nó không trả lời...

Cạch...

Cánh cửa mở ra, đập vào mắt hắn là một con heo lười đang quấn chăn kín mít, mắt dính chặt vào màn hình TV.

Trên TV là một đôi nam nữ đang thực hiện một “sứ mệnh” đặc biệt: Hôn...

Hắn mắt đầu thấy cô gái này...thật không trong sáng chút nào...

- Ây, cấm trẻ con dưới 18 tuổi nhé!

Hắn bước tới, định tắt TV đi. Mắt nó trợn tròn như mắt ếch, hếch lên tức giận. Vứt bỏ chiếc chăn “cà sa” trên người đi, nó hùng hổ:

- Dương Hàn Phong, anh dám tắt tôi dám giết!

- Giết? - Hắn hỏi

- CÚT!!! ĐANG ĐOẠN GAY CẤN... - Nó tiếc nuối đến sôi máu...

Hắn nhún vai, rồi đành phải cho nó xem cái cảnh “ Không trong sáng ” kia. Ngồi xuống cạnh giường, vừa xem hắn vừa bình luận:

- Ây, thằng nam chính hôn ngu thế nhờ?

Nó không nói gì, mắt dán chặt vào TV.

- Ayza...người ta hôn thì hôn nó từ từ thôi, đằng này như muốn nuốt cả hộp sọ của con kia vào mồm ấy! - Hắn le lưỡi.

Nó tức giận:

- Này, ai cho anh nói oppa của tôi là thằng? Đập cho cái bây giờ. Hôn thì người ta phải hôn như thế mới gọi là nghệ thuật. Hiểu chưa?

- Nghệ thuật nuốt hộp sọ à? - Hắn cười ha hả

- Tôi đập vỡ hộp sọ anh bây giờ. Anh nghĩ mình có nhiều kinh nghiệm lắm chắc? - Nó giơ cái gối lên

Hắn tự hào vỗ ngực:

- Trời, tưởng gì, chứ mấy cái giống hôn hít này ý, Dương Hàn Phong này kinh nghiệm đầy mình nhé!!

Nó cạn lời. Quyết tâm không để ý đến hắn nữa, quyết định chuyên tâm xem hết bộ phim tình cảm này. Chứ nếu nghe hắn nói, chắc nó nuốt không trôi...

Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!Tác giả: Lãnh Hàn Thiên BăngChim ca líu lo, mặt trời đương lơ lửng ngọn tre. Trên giường, 1 cô bé đang say giấc.... RENG....Reng...Reng..._ Chuông báo thức vang lên í éo " BỐP" Chúc mừng em đồng hồ đã đi về chầu ông bà. Hưởng thọ 2 ngày tuổi. Lý do: Nghe tiếng đồng hồ kêu inh ỏi, nó phũ phàng vứt phăng vô góc tường rồi lại đắp chăn ngủ tiếp ( gây án xong ko định chạy hả??) 6h 25p... - Khánh, dậy đi con. Hôm nay khai giảng mà ngủ thế à?_Tiếng mẹ nó gọi ngoài cửa phòng *Ko có tiếng trả lời* - Khánh! - Mạch Vy Khánh!_Tiếng gọi long trời lở đất của mẹ nó làm cho chim chóc muôn nơi bay loạn xạ( ghê óa). Vậy mà vẫn có con heo lười nào vẫn yên vị trên giường ko chịu dậy " mày ko dậy đúng ko? hà hà"_ mẹ nó nghĩ rồi nở 1 nụ cười cực gian, chạy xuống dưới nhà... 1 lúc sau....cụ thể là 6h 40p _ CHENG...CHENG...CHENG..._ tiếng kêu chói tai ở đâu cứ dội thẳng vào mặt. bực mình, nó vùng dậy, quát: - Aisss...người ta đang ngủ mà thằng c-hó nào dám phá vậy hả??? Mẹ nó cất giọng "trìu mến": - Thằng mẹ mày đấy con! Nghe vậy, nó… Nghe hắn kể xong, nó thở dài, vỗ vai hắn:- Thôi. Chuyện cũng qua lâu rồi. Chẳng phải bây giờ anh đã có tôi hay sao?Nó tinh nghịch nháy mắt. Hắn giật mình, theo bản năng nhìn nó chằm chằm...- Uây...- Nó chớp mắt, gọiHắn vẫn nhìn nó...- Này...Không có câu trả lời- Dương Hàn Phong!- Sao? - Đến câu thứ 3, hắn mới lười biếng đáp- Sao lại ngẩn ra nhìn tôi như thế?- Em có biết là, em của hiện tại đang rất dụ dỗ tôi không? - Hắn cười gian tà- Dụ dỗ? - Nó nhíu mày- Con gái nhà lành. - Hắn nói tiếpNó cần 5 giây để suy nghĩ về nghĩa của hai từ “ dụ dỗ ” này...- Là sao? - Nó khó hiểuHắn đứng dậy, phủi tay:- Nói chuyện với người có IQ thấp như em thật chán. Thôi, đi tìm cái gì đó chơi đi!- Ê, anh nói ai có IQ thấp chứ hả? - Nó giãy nảy, gào lên.- Vạn sự tùy IQ của em thôi! - Nói xong, hắn chạy biến ra khỏi phòng.Và bây giờ, phòng của hắn đang bốc hỏa của Hỏa Diện Sơn với dung nham là những cái gối bay vèo vèo:- Dương Hàn Phong! Anh là đồ con lợn! Đồ con lợn thối tha!!Hắn từ dưới lầu ló giọng lên:- Phải. Nhưng kiếm được một con lợn vừa đẹp trai, vừa ga lăng, vừa thông minh, men-lỳ như tôi. Con gái các em phải khổ đấy!Trời ơi là trời. Sao dưới ánh mặt trời lại có một tên kiêu ngạo đến thế cơ chứ??- Dương Hàn Phong! Anh cút đi! Về với hành tinh của anh đi!!!Nghe tiếng hét như điên của nó ở trên tầng, hắn khẽ cười, nhưng không đáp.- - - - - 1 tiếng sau...- - - - - -Hắn bê một đĩa hoa quả đứng trước cửa phòng nó, gõ cửa rất lịch sự:- Vy Khánh!Nó không trả lời...Cạch...Cánh cửa mở ra, đập vào mắt hắn là một con heo lười đang quấn chăn kín mít, mắt dính chặt vào màn hình TV.Trên TV là một đôi nam nữ đang thực hiện một “sứ mệnh” đặc biệt: Hôn...Hắn mắt đầu thấy cô gái này...thật không trong sáng chút nào...- Ây, cấm trẻ con dưới 18 tuổi nhé!Hắn bước tới, định tắt TV đi. Mắt nó trợn tròn như mắt ếch, hếch lên tức giận. Vứt bỏ chiếc chăn “cà sa” trên người đi, nó hùng hổ:- Dương Hàn Phong, anh dám tắt tôi dám giết!- Giết? - Hắn hỏi- CÚT!!! ĐANG ĐOẠN GAY CẤN... - Nó tiếc nuối đến sôi máu...Hắn nhún vai, rồi đành phải cho nó xem cái cảnh “ Không trong sáng ” kia. Ngồi xuống cạnh giường, vừa xem hắn vừa bình luận:- Ây, thằng nam chính hôn ngu thế nhờ?Nó không nói gì, mắt dán chặt vào TV.- Ayza...người ta hôn thì hôn nó từ từ thôi, đằng này như muốn nuốt cả hộp sọ của con kia vào mồm ấy! - Hắn le lưỡi.Nó tức giận:- Này, ai cho anh nói oppa của tôi là thằng? Đập cho cái bây giờ. Hôn thì người ta phải hôn như thế mới gọi là nghệ thuật. Hiểu chưa?- Nghệ thuật nuốt hộp sọ à? - Hắn cười ha hả- Tôi đập vỡ hộp sọ anh bây giờ. Anh nghĩ mình có nhiều kinh nghiệm lắm chắc? - Nó giơ cái gối lênHắn tự hào vỗ ngực:- Trời, tưởng gì, chứ mấy cái giống hôn hít này ý, Dương Hàn Phong này kinh nghiệm đầy mình nhé!!Nó cạn lời. Quyết tâm không để ý đến hắn nữa, quyết định chuyên tâm xem hết bộ phim tình cảm này. Chứ nếu nghe hắn nói, chắc nó nuốt không trôi...

Chương 42: Hôn sao? Kinh nghiệm đầy mình nhé!